Lúc này, Đường Kim Chi vẫn đang chìm trong dòng suy nghĩ của riêng mình, hoàn toàn không nhận ra vấn đề nghiêm trọng đến mức nào.
“Ơ? Tỉnh rồi à, sao không nói năng gì thế?” Trương Việt Kỳ đưa tay vẫy vẫy trước đôi mắt vừa hé mở của Đường Kim Chi, rồi nói tiếp: “Sao cô ta lại ra nông nỗi này? Đừng nói là tự dưng bị ngã nhé, tôi chưa thấy ai bị ngã mà lại chấn động não, lại còn trật khớp tay nữa đâu.”
Đầu óc Đường Kim Chi vẫn còn hỗn loạn. Cô ngớ người ra, mình còn chưa tiếp thu hết thông tin trong đầu mà đã tỉnh lại rồi.
Cô ngơ ngác nhìn người trước mặt. Nghe giọng nói, cô nhận ra đây là người ban đầu đã hỏi khi nào mình tỉnh. Cô há miệng hồi lâu mà không nói được lời nào, nghe cô ta nói đến chấn động não và trật khớp tay, cô suýt nữa thì choáng váng.
Chỉ bị thế này thôi ư?
Tất cả những điều này chắc chắn là mơ phải không?
Nhưng cánh tay thật sự rất đau, trong mơ sao lại có cảm giác đau đớn được?
Đầu óc cô trì trệ, gần như ngừng hoạt động. Đường Kim Chi hoàn toàn không hiểu và vô cùng tò mò, không biết mình đã được cứu ra bằng cách nào.
Đợi một lúc lâu không thấy Đường Kim Chi có phản ứng gì, Trương Việt Kỳ cũng có chút sốt ruột. Cô ta khẽ nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc đưa tay vỗ nhẹ lên bên vai không bị thương của Đường Kim Chi: “Này, Đường Kim Chi, cô đang ngẩn người ra đấy à?”
Bộ dạng ngây ngốc của Đường Kim Chi khiến Trương Việt Kỳ rất nghi ngờ liệu cô có phải bị ngã đến lú lẫn rồi không. Cô ta chẳng tin lời dì giúp việc chút nào khi nói rằng Đường Kim Chi bị ngã vào ghế sofa.
Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Đường Kim Chi chớp mắt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xa lạ trước mắt, cuối cùng cũng nhận ra mình đã bất lịch sự, giọng cô hơi khàn, mang theo vẻ áy náy: “Xin lỗi, vừa nãy tôi hơi mất tập trung.”
Trương Việt Kỳ khẽ thở phào nhẹ nhõm, gật đầu tỏ vẻ thông cảm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Cô ta xòe mấy ngón tay ra trước mặt Đường Kim Chi: “Để kiểm tra xem cô có bị lú lẫn không nhé, nào, đây là mấy?”
Đường Kim Chi: “...”
Cô ta không thấy mình vô duyên sao...
Thấy đối phương không có ý định rút tay về, Đường Kim Chi im lặng hai giây, đôi môi mỏng khẽ mở, giọng đều đều: “2.”
Không dám tin, cô ta trợn tròn mắt nhìn bốn ngón tay mình đang giơ ra, rồi lại nhìn Đường Kim Chi, đổi sang một con số khác và hỏi tiếp: “Thế đây là mấy?”
Đường Kim Chi suýt nghẹn lời. Người trước mắt này không nhận ra mình đang trêu cô ta hay sao?