Chương 18: Mộ Trì

Con cùng kỳ trên bình phong khẽ động, đôi cánh vẫy vẫy, một tiếng rồng ngâm hổ gầm từ trong rừng trúc truyền đến, như muốn phá vỡ kết giới của bình phong, xem xem kẻ nào dám to gan làm càn trên địa bàn của tiên tôn.

Thẩm Hoài Dạ nắm lấy đôi tay không yên phận đó, quay đầu nhìn về phía bình phong, quát khẽ: “Không được manh động.”

Cùng kỳ giũ giũ bộ lông, như đang chế nhạo.

Thẩm Hoài Dạ thu hồi pháp thuật, mặc cho Quý Văn Ý mềm nhũn ngã xuống mà đi đến trước bình phong, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo: “Gan to rồi nhỉ?”

Cùng kỳ nằm bò trên đất, rất không phục mà khịt mũi một cái. Nó nhìn chằm chằm vào bóng người trên giường mềm.

Thẩm Hoài Dạ đè lên cánh của nó, lạnh giọng ra lệnh: “Cũng không được ăn.”

Mãnh thú ngượng ngùng, cọ cọ vào lòng bàn tay Thẩm Hoài Dạ như thể lấy lòng.

...

Quý Văn Ý ngủ một giấc đến sáng. Cậu ngồi dậy từ trên giường mềm, xoa xoa cổ, hình như có chút sái cổ.

Đêm qua thế mà cậu lại ngủ chết mê chết mệt trên giường mềm. Giường trong phòng không có người, bên ngoài có tiếng động. Quý Văn Ý vội vàng đứng dậy.

Thẩm Hoài Dạ nằm ở gian ngoài, có vẻ vẫn đang đau đầu. Quý Văn Ý bước nhanh đến bên cạnh Thẩm Hoài Dạ: “Sư tôn.”

Thẩm Hoài Dạ lạnh lùng liếc cậu một cái.

Đôi mắt đen láy của Quý Văn Ý lóe lên một tia chột dạ, hạ giọng: “Sư tôn, để đệ tử xoa bóp huyệt vị cho ngài.”

Ánh mắt Thẩm Hoài Dạ dừng lại, đang định gật đầu thì Phong Lan đột nhiên vào thông báo, giọng điệu như trút được gánh nặng: “Bẩm sư tôn, đại sư huynh đã về!”

Trong mắt Thẩm Hoài Dạ dấy lên một tia không thể tin được, lập tức ngồi bật dậy.

Mộ Trì đã về?

Nhanh hơn dự kiến đến hai ngày.

Trong lòng Thẩm Hoài Dạ vang lên tiếng lòng của Quý Văn Ý đêm qua, y đã nói hôm nay Một Trì sẽ về. Lúc đó hắn còn cảm thấy hoang đường, bây giờ đã thành sự thật.

Quý Văn Ý thở dài: [Mộ Trì biết thời gian Thẩm Hoài Dạ phát bệnh đau đầu hàng tháng, cố tình canh giờ để về, trên đường còn bị trì hoãn một ngày.]

[Để cho Thẩm Hoài Dạ một bất ngờ, nên không báo trước.]

[Thẩm Hoài Dạ quả nhiên rất kinh hỉ*.] Quý Văn Ý lại ưu sầu.

(*Kinh hỉ: bất ngờ pha chút vui vẻ).

Thẩm Hoài Dạ mặt không biểu cảm.

Hắn đâu có kinh hỉ? Rõ ràng là kinh hãi.

Quý Văn Ý lấy hết can đảm, đi đến trước mặt Thẩm Hoài Dạ: “Sư tôn mang giày vào đi!”

Thẩm Hoài Dạ: “?”

Quý Văn Ý không cho Thẩm Hoài Dạ nói lời nào, cậu lập tức mang giày cho hắn, kéo áo lại, thậm chí còn thắt chặt cả thắt lưng.

Thẩm Hoài Dạ bị siết đến suýt tắt thở.

Vừa sửa soạn xong, một bóng người cao lớn bước vào Lan thất. Người đến mặc một bộ huyền y, dáng vẻ phong trần không che được dung mạo thanh tú, y bước nhanh đến trước giường mềm quỳ một gối xuống: “Nghe nói sư tôn đau đầu, đồ nhi liền lập tức trở về.”

Ánh sáng trong phòng bao phủ lên hai người, một người cao lớn cường tráng trầm tĩnh nội liễm, một người tuấn mỹ vô song tựa tiên giáng trần, một đen một trắng tạo thành sự tương phản mạnh mẽ.

Quý Văn Ý đã sớm lui vào góc phòng trước khi Mộ Trì vào, những trường hợp như này rất dễ phát triển thành Tu La tràng*, cậu phải biết giữ mình.

(*Tu La tràng: Tu La tràng (theo Baidu): là một từ ngữ từ Phật giáo, thường dùng để mô tả một chiến trường bi thảm. Trong anime, ám chỉ hoàn cảnh nhiều người cùng thích một người và cạnh tranh lẫn nhau).

Thẩm Hoài Dạ nhìn đại đệ tử do mình một tay bồi dưỡng, phong trần mệt mỏi ngay cả quần áo cũng chưa thay, một tấm lòng hiếu thảo cảm động trời đất. Nhưng vừa nghĩ đến tiếng lòng của Quý Văn Ý liên tiếp ứng nghiệm, trong lòng không khỏi dấy lên một tia nghi ngờ, lòng hiếu thảo này sẽ không biến chất chứ?

Hắn thăm dò hỏi: “Sao về nhanh vậy, có thuận lợi không?”

Mộ Trì một tháng không được gặp sư tôn, đột nhiên nhìn thấy dung mạo của sư tôn, trong lòng cảm xúc dâng trào nhưng chỉ có thể kìm nén, y cung kính trả lời: “Mọi chuyện đều tốt, nghĩ đến không có ai hầu hạ sư tôn, nên đã thúc ngựa trở về.”

Thẩm Hoài Dạ chạm phải đôi mắt đầy ngưỡng mộ của Mộ Trì, lập tức cảm thấy mình đã bị Quý Văn Ý lây nhiễm lòng dạ tiểu nhân, cảm thấy vô cùng áy náy vì tia nghi ngờ vừa rồi.

Là tấm lòng hiếu thảo chân thành, không có biến chất.

Hắn đã nói mà, đệ tử do mình một tay nuôi lớn, sao có thể che giấu lòng dạ hiểm độc được.

Đều tại tên gian tế làm loạn tâm trí hắn.