Chương 15: Nam đức

Quý Văn Ý theo bản năng thả chậm hơi thở, ánh mắt đảo quanh trong gian trong, vừa lúc cậu thấy một chiếc chăn mỏng treo trên giá gỗ lim, lập tức mắt sáng lên. Cậu nhanh chân chạy lại lấy chăn mỏng xuống, sau đó đi đến trước giường mềm, đắp kín mít từ gót chân đến cằm của Thẩm Hoài Dạ.

Đầu ngón tay bỏng rát của Thẩm Hoài Dạ khẽ động, từ cơn đau đầu như búa bổ tỉnh lại, cảm thấy trên người nóng đến không thở nổi.

Đôi mắt phượng đen láy từ từ mở ra, cúi mắt nhìn, đã thấy Quý Văn Ý đang kéo chăn mỏng đến cằm hắn.

Như thể còn chưa đủ, còn chèn hai bên lại.

Ánh mắt Thẩm Hoài Dạ trở nên hung tợn, từ từ dâng lên sự nghi hoặc.

Quý Văn Ý thấy Thẩm Hoài Dạ tỉnh rồi, bèn nói giọng trịnh trọng: “Sư tôn, xuân hàn se lạnh, phong hàn xâm nhập, ngài bị sốt rồi.”

Thẩm Hoài Dạ cố nén cơn đau đầu, đè nén sự kiên nhẫn cuối cùng: “Không có.”

Nói xong, liền muốn giật tấm chăn mỏng đi, thì bị Quý Văn Ý một tay đè lại.

Quý Văn Ý nói giọng nghiêm túc: “Con trai, phải biết bảo vệ bản thân.”

Quý Văn Ý cảm thấy đau đầu với hành vi này của Thẩm Hoài Dạ, không khỏi thầm chửi:

[Dẫn sói vào nhà thì thôi đi, còn không hay không biết gì cả.]

[Tuy các đồ đệ đều không giữ nam đức, nhưng sư tôn ngài à, ngài cứ như này thì thật sự rất nguy hiểm.]

Sắc mặt Thẩm Hoài Dạ đen lại, rốt cuộc là đang mắng ai không giữ nam đức?

“Sao lại là ngươi?” Sắc mặt Thẩm Hoài Dạ rất khó coi, tấm chăn quấn lấy vị tiên quân thanh cao lạnh lùng như một cái xác khô, vô cùng mất mặt.

Quý Văn Ý cũng có chút không hiểu, thế là liền kể lại đầu đuôi chuyện Phong Lan đến tìm cậu.

Thẩm Hoài Dạ đã hiểu.

Có lẽ Phong Lan đã bẩm báo với chưởng môn, muốn chọn một đệ tử đến Lan thất hầu hạ, nhưng hắn lại không hề biết chọn ai, chỉ dựa vào bản năng ưa bóng râm của hoa cỏ mà chọn trúng Quý Văn Ý.

Chỉ là Thẩm Hoài Dạ cũng không ngờ, Phong Lan vô tình lại chọn trúng tên gian tế.

Nhưng cũng tốt, vừa đúng ý hắn.

Thẩm Hoài Dạ cố nén cơn bỏng rát khắp người, sự kiên nhẫn sắp cạn kiệt, đôi mắt lạnh lẽo nhìn Quý Văn Ý.

Để tên gian tế nhỏ ở ngay mí mắt, cho cơ hội lợi dụng, không sợ y không lộ đuôi cáo.

Huống hồ, là Quý Văn Ý tự mình đâm đầu tới.

Quý Văn Ý còn chưa biết mình đã bị Thẩm Hoài Dạ để mắt tới, cậu đang lo lắng nhìn tấm chăn vô tình bị trượt xuống, rất muốn đắp lại từ đầu đến chân cho Thẩm Hoài Dạ.