Chuông đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm. Vì là cuộc thi mạo hiểm do thí sinh tự đặt ra, nếu bị các thầy cô giáo phát hiện thì tất cả các thí sinh tham dự đều có nguy cơ bị loại khỏi cuộc thi. Vì thế, cho dù tin tức về cuộc thi đã nhanh chóng lan ra khắp trường như một cơn lốc, ai ai cũng đều vô cùng hào hứng chờ đợi được tận mắt chứng kiến cuộc đọ sức này; thế nhưng việc bảo mật lại được làm tương đối chặt chẽ. Trong đêm không trăng gió lộng những khán giá tới theo dõi cuộc thi cùng, nhau lén lút tụ tập tại bể bơi, không ai dám bật đèn, chỉ sử dụng vài chiếc đèn pin đếm được trên đầu ngón tay để làm dụng cụ chiếu sáng, tuy không có ai chủ động đứng ra để giữ trật tự, nhưng mỗi người đều tự giác giữ yên lặng.
“Nhìn kìa, nhìn kìa, bọn họ đã đến rồi. Đó là Thời Tuân và úy Nguyệt Dao đấy!"" Có người phát hiện ra bóng dáng của bọn họ.
“Lạc Tiểu Liên và Giang Sóc Lưu cùng nhau đến rồi kìa! Có đúng là phải nhảy xuống từ chỗ tối và cao nhất ở đằng kia không nhỉ, sao bọn họ lại có thể nhận lời thi được chứ?”
"Suỵt, khẽ thôi, nếu bị phát hiện thì mọi người sẽ bị loại khỏi cuộc thi đấy. Bọn họ chắc chắn cần phải giải quyết chuyện ân oán gì đó, dẫu sao thì chúng mình chỉ cần được xem trò hay là được.”
Nhưng mà; chỉ cần nhìn là biết đội của Thời Tuân và Úy Nguyệt Dao sẽ thắng, cậu nhìn Lạc Tiểu Liên đi, trông nó căng thẳng tới mức sắp ngất rồi kìa!”
Người của hai đội chạm mặt nhau cạnh bể bơi. Thời Tuân mỉm cười nhìn về phía Lạc Tiểu Liên và gật đầu. Lạc Tiểu Liên cũng lịch sự đáp lại cậu ấy bằng một nụ cười. Còn Úy Nguyệt Dao lại nhìn chằm chằm vào gương mặt Của Giang Sóc Lưu. Giang Sóc Lưu thì trừng mắt lên với Thời Tuân. Bầu không khí căng thẳng đến ngạt thở.
“Nếu các thí sinh đã có mặt đầy đủ thì chúng ta không cần nói thêm gì nhiều nữa, bắt đầu cuộc thi thôi. Cạu nam sinh chủ trì cuộc thi lên tiếng khiến cho quang cảnh bỗng trở nên yên lặng. Cậu ta chưa từng bao giờ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người như lúc này; “Đề nghị mọi ngư ời hãy bước lên cầu nhảy trước tiên."
Thời Tuân và úy Nguyệt Dao đi đầu tiên, chỉ loáng cái họ đã ở trên cầu nhảy với độ cao như đã chỉ định. Trên một đầu cầu nhảy khác, Lạc Tiểu Liên và Giang Sóc Lưu cũng đang bắt đầu đi lên.
“Cẩn thận!”
Lạc Tiểu Liên để ý thấy bước chân của Giang Sóc Lưu bỗng dưng mất thăng bằng, suýt nữa thì cậu bước hụt trên bậc thang.
Nghe thấy tiếng nhắc nhở của cô, tầm nhìn có vẻ mơ hồ của Giang Sóc Lưu lập tức tập trung trở lại. Cậu thấy đầu mình bắt đầu hơi nhức, tầm nhìn hơi nhòe đi, bước chân cũng trở nên không vững.
“Cậu không sao chứ?” Lạc Tiểu Liên lo lắng hỏi.
Giang Sóc Lưu khẽ lắc đầu: “Không sao.” Cậu cố gắng chớp mắt liền mấy cái để mình tỉnh táo một chút.
Hai người tiếp tục đi, Giang Sóc Lưu đang men theo bậc thang đi lên, người cậu dần dần đổ về phía Lạc Tiểu Liên như bị mất thăng bằng. Lạc Tiểu tiên vội vàng chìa tay ra đỡ lấy cánh tay của cậu. Mỗi khi bước lên một bậc thang, cô đều ngoái lại nhìn sắc mặt cậu một lần, cô phát hiện ra sắc mặt của Giang Sóc Lưu hơi tái đi.
"Chúng ta nghỉ một lát đã.” Đỡ lấy Giang Sóc Lưu và đứng giữa bậc thang lên xuống, Lạc Tiểu Liên lo lắng nhìn gưong mặt đầm đìa mồ hôi của cậu đã trở nên tái nhợt.
Giang Sóc Lưu cảm thấy đầu mình có vẻ căng căng nặng nặng như sắp nổ tung, đôi mắt khô đi, chỉ cảm thấy
Người mình như một trái bóng đ thủng, hơói sức và ý thức đều cạn kiệt một cách nhanh chóng.
Tiểu Liên. Hàn Thu Dạ đang đứng bên dưới cầu nhảy đã phát hiện ra điều bất bình thường của hai ngươì, anh nhanh chân bước lên bậc thang đến gần hai người: Giang Sóc Lưu không sao chứ?”
“Anh à? hình như Lưu chẳng còn chút hơi sức gì cả cậu ấy còn không nghe thấy những gì em đã hỏi cậu ấy nữa cơ. Lạc Tiểu Liên lo lắng nhìn sang Giang Sóc Lưu, rồi quay lại hỏi Hàn Thu Dạ.
Hình như cậu ấy bị cảm. Giang Sóc Lưu, có phải Cậu đã uống thuốc cảm có thành phần gây ngủ mạnh không hả ?
Hàn Thu Dạ nhìn điệu bộ của Giang Sóc Lưu liền cất tiếng khẽ hỏi. Còn ở phía bên kia, Thời Tuân và úy Nguyệt Dao đã bắt đầu làm động tác chuẩn bị.
“Sao lại như thế được!” Lạc Tiểu Liên sửng sốt nhìn Giang Sóc Lưu, lo lắng đưa tay đặt lên trán cậu.
“Tôi không sao, kể cả như thế này cũng không ảnh hưởng gì tới cuộc thi.” Giang Sóc Lưu ngoảnh mặt đi nơi khác, ngang ngạnh quả quyết nói. Thế nhưng, thật ra cậu càng ngày càng khó tập trung, mí mắt trĩu xuống như thể đeo vật nặng mấy ngàn cân, dường như chỉ cần nhắm mắt lại thì lập tức sẽ chìm sâu vào trong giấc ngủ dài mê mệt.
Lạc Tiểu Liên chợt sững người, cô nhìn chăm chú vào gương mặt ngang ngạnh vẫn cố làm ra vẻ tỉnh táo của Giang Sóc Lưu. Sau mấy giây trầm ngâm, cô nói chắc như đinh đóng cột: “Không được, tình hình của cậu bây giờ không thể thi đấu được.”
“Tôi đã bảo tôi không sao mà!” Giang Sóc Lưu đứng thẳng người lên với vẻ ương ngạnh, bước đi loạng choạng gần như không thể đứng vững, “Tiểu Liên, cuộc thi này tôi nhất định phải hoàn thành.”
“Lưu, đây không chỉ là cuộc thi của cậu; mà là cuộc thi của chúng ta. Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ nhảy cầu thành công và bơi được hai trăm mét. Chắc là cậu không biết chứ, tôi chính là kiện tướng bơi lội đấy!”
Cô nắm chặt lấy vai của Giang Sóc Lưu, nhìn sâu vào trong mắt cậu. Ánh mắt kiên định như muốn nói “hãy tin ở tôi”, khiến cho Giang Sóc Lưu đang nôn nóng chợt trở nên yên lặng.
“Anh Dạ, anh giúp em đưa Lưu xuống dưới để nghỉ ngơi nhé.” Lạc Tiểu Liên năn nỉ Hàn Thu Dạ.
Thế còn em thì sao?” Hàn Thu Dạ ráng sức đỡ lấy Giang Sóc Lưu, người đang lắc lư chỉ chực khuỵu xuống, rồi trìu mến nhìn sang Lạc Tiểu Liên.
Em sẽ tham gia thi đấu, dù chỉ có một mình cũng không sao... Anh đừng lo.” Lạc Tiểu Liên khẽ mỉm cười với Hàn Thu Dạ, trong ánh mắt tràn ngập sự kiên định và quả quyết.
"... Vậy em phải cẩn thận một chút nhé, sau khi thu xếp cho cậu ấy, anh sẽ quay lại ngay.” Hàn Thu Dạ hiểu rằng bây giờ dù làm thế nào đi chăng nữa cũng không thể thuyết phục được Lạc Tiểu Liên, nên đành tạm thời dìu Giang Sóc Lưu đi xuống phía dưới bậc thang.
Truyen8.mobiThời Tuân và Úy Nguyệt Dao đã chuẩn bị vào vị trí, Giang Sóc Lưu và Lạc Tiểu Liên, các bạn thế nào? Người chủ trì cuộc thi bắt đầu hỏi han về tình hình của cả hai đội.
“Ưʍ. Không vấn đề gì.”
Lạc Tiểu Liên gật đầu đánh rụp, sau đó trở lại bước về chỗ cao hơn của cầu nhảy.
Sau khi nhận được câu trả lời, người chủ trì cầm chiếc loa nhỏ hướng về phía đám đông và hô lên: “Mọi người vào vị trí, chuẩn bị! Nhảy!”
Cùng với tiếng hô hiệu lệnh của người chủ trì, Úy Nguyệt Dao lập tức nhảy xuống nước với một tư thế đẹp mắt, chỗ bọt nước bị bắn tung lên còn đẹp hơn cả vận động viên nhảy cầu chuyên nghiệp.
Người vẫn còn đứng trên cầu nhảy là Lạc Tiểu Liên, cô nhìn xuống mặt nước đen sì ở phía dưới, chỉ nghe thấy tiếng Úy Nguyệt Dao nhảy xuống nước, cô cố gắng nén lại cảm giác sợ hãi khủng khϊếp trong lòng, hai mắt cô nhắm lại và buông mình rơi thẳng xuống nước. Khi vừa chạm mặt nước, Lạc Tiểu Liên liền bắt đầu động tác quạt nước thật mạnh. Cô dồn hết sức để vỗ mạnh vào mặt nước, thế nhưng dù cho cô cố gắng đến thế nào thì người cô vẫn nổi lềnh phềnh phía dưới cầu nhảy không xa.
“Tiếng gì thế nhỉ? Đây mà gọi là bơi á?... Âm thanh cứ giống như là đang bơi chó ấy!”
“Dứt khoát là con ngốc Lạc Tiểu Liên rồi! Ai có đèn pin không?- Mau cho tôi mượn xem thế nào! Ai m lại nghĩ ra cái trò bơi thi giữa lúc 12 giờ đêm này thế không biết, tối đen như mực chẳng nhìn thấy gì cả!”
“Đồ si đần! Như vậy mới hot chứ!”
Đám đông bên cạnh bế bơi bắt đầu đua nhau bàn tán xôn xao.
Người đang ráng sức quạt nước trong bể là Lạc Tiểu Liên khi nghe thấy lời mọi người nói thì luồng khí tức giận bốc lên đến đỉnh đầu. Cô càng ráng sức hơn nữa nhưng lại chẳng thấy ăn thua gì. Dần dần, cô cảm thấy khó thở nhịp thở trở nên gấp gấp, bắt đầu đau nhói bên trong tai" tiếng ù ù vọng ra từ bên trong và xộc thẳng lên não.
Hàn Thu Dạ đứng trên bờ luôn căng thẳng theo dõi động thái của Lạc Tiểu Liên ở dưới nước. Trông thấy tình trạng của cô như vậy, trong lòng cậu đã lờ mờ thấy không ổn. Không kịp dặn dò người bên cạnh chăm sóc cho Giang Sóc Lưu, cậu liền bứt ra khỏi đám đông nhảy thẳắng xuống nước.
Bọt nước bắn lên tung tóe khi Hàn Thu Dạ nhảy xuống khiến cho đám đông đang đứng vây quanh bất chợt rộ lên một lúc. Dù đã cực kì cố gắng kìm nén, thế nhưng mọi người vẫn vô cùng sửng sốt trước hành động bất ngờ của người nào đó.
Ai thế? Ai vừa mới nhảy xuống bể ấy nhỉ?”
"Hình như íà anh Hàn Thu Dạ đấy! Rốt cuộc anh ấy định làm gì thế không biết, vẫn đang thi kia mà!”
Trong lúc mọi người đang nhốn nháo, Hàn Thu Dạ ráng sức quạt mạnh nước bơi về phía Lạc Tiếu Liên. Lúc đầu cứ tướng mình có thể nhanh chóng cứu được cô ấy thế nhưng sau khi nhảy xuống nước cậu mới biết trong bể nước đen kịt này không thể nhìn rõ bất cứ vật gì, đã thế nước bể lại lạnh cóng trong không khí se lạnh giữa đêm thu lại càng khiến cho người ta khó có thế chịu đựng nổi.
“Á, anh Hàn Thu Dạ mau lên bờ đi! Sao lại phải cùng ngâm mình trong nước với bọn họ như thế chứ?”
“Chẳng nhẽ anh ấy đi cứu Lạc Tiểu Liên ư? Mau nhìn kìa, anh Hàn Thu Dạ lặn xuống nước rồi... Việc này có lẽ mạo hiểm quá, trong bể bơi tối đen như thế này, biết đâu lại xảy ra chuyện nguy hiểm cũng nên!”
Thế nhưng, Hàn Thu Dạ lại không hề quan tâm đến sự an nguy của chính mình, cậu liên tục nổi lên mặt nước để lấy hơi; rồi lại lặn xuống đáy bể để tìm kiếm. Cậu không ngừng tìm kiếm dấu vết của Lạc Tiểu Liên, trong lòng chỉ quẩn quanh với ý nghĩ mãnh liệt: Tiểu Liên sẽ không sao đâu! Mình quyết không để Tiểu Liên xảy ra chuyện gì!
Cậu đã tự nhủ rằng: Kể cả phải xé tấm thân này ra thành trăm ngàn mảnh thì cậu cũng sẽ che chở cho cô ấy.
Cứ như thế, không biết sau bao lâu, Hàn Thu Dạ quờ quạng dưới đáy bể tìm kiếm Lạc Tiểu Liên. Cuối cùng;. dưới ánh trăng mờ mờ hắt xuống từ bên ngoài cửa số, ở cách đó không xa, cậu phát hiện ra một bóng đen đang lập lờ trong nước. Không chút do dự, cậu ráng sức bơi về phía bóng đen đó, thò tay ra túm lấy bóng đen. Vô hình trung cậu lại tóm phải một bàn tay mảnh khảnh và lạnh cóng.
Tiếp đó, cậu dồn hết sức lực toàn thân ôm ngang lấy người đó kéo về phía mặt nước, một tiếng oạp hai người đội nước nhô lên.
A a á, là anh Hàn Thu Dạ mau đi giúp anh ấy đi!”
Mọi người vội vã vây quanh, mỗi người một chân một tay chìa ra để kéo Hàn Thu Dạ.
"Hãy khiêng Lạc Tiểu Liên lên trước!" Giọng nói trầm ấm của Hàn Thu Dạ vọng lên. Mọi người bất chợt hơi ngớ ra, vì không thể không nghe theo nên đã đón lấy Lạc Tiểu Liên, đưa cô lên bờ trước
May mà em không sao... Hàn Thu Dạ tự nhủ trong lòng; cho tới khi nhìn thấy Lạc Tiểu Liên được đặt nằm trên nền gạch bằng phẳng một cách an toàn, nỗi lo cứ thấp thỏm trong lòng cậu cuối cùng mới được giải tỏa.
Tới tận lúc đó, cậu mới phát hiện ra cả người mình không còn chút sức lực nào nữa. Hình như là trước đó, cậu toàn dùng sức mạnh ý chí để chống đỡ, sau khi nguyện vọng đạt được thì thể lực tan biến; yếu ớt vô cùng. Người cậu hoàn toàn kiệt sức dần dần chìm xuống dưới nước.
“Không hay rồi, không thấy anh Hàn Thu Dạ đâu cả!"
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Lạc Tiểu Liên, khi mọi người quay lại để kéo Hàn Thu Dạ lên thì lại không thây dấu vết của anh ở dưới nước nữa.
“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?”
Mấy nữ sinh đã bắt đầu rớt nước mắt.
“Mau lên, mau đi gọi thầy giáo.”
Mọi người đều không dám xuống nước, nhất là lúc trời tối đen như mực. Tất cả đều cuống lên không biết làm thế nào mới phải. Cuối cùng, một nam sinh trong lúc đó bất chợt nảy ra sáng kiến, nghĩ ngay tới thầy giáo huấn luyện ở gần đó. Mọi người ào ào ùa ra khỏi bể bơi như ong vỡ tổ.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Thầy giáo huấn luyện vội vàng nhảy xuống bể bơi, sau một hồi tìm kiếm và coi như đã cứu được Hàn Thu Dạ lên, thầy nghiêm khắc hỏi han mấy người đang có mặt tại đó. Những người khác đã mau chóng chuồn lẹ trước khi thầy đến, mấy người còn lại đều run lên cầm cập không ai dám trả lời.
Thời Tuân và úy Nguyệt Dao đứng ở vòng ngoài cùng của đám đông, gương mặt tái xám không còn hột máu. Kết cục như vậy thì ai cũng đều không lường được hậu quả sẽ phải gánh chịu.
Thầy giáo huấn luyện làm động tác hô hấp ngoài l*иg ngực cho Hàn Thu Dạ, ép hết nước bể bơi mà cậu không may uống vào. Nói chung sau khi làm như vậy thì sẽ hồi tỉnh, thế nhưng Hàn Thu Dạ lại vẫn nhắm nghiền đôi mắt.
Nét mặt của thầy giáo cũng trở nên căng thẳng. Thầy lại một lần nữa ép tay vào l*иg ngực Hàn Thu Dạ, rồi tuân theo trình tự cấp cứu, thế nhưng vẫn không có bất kì tín hiệu chuyển biến tốt nào. Mấy nữ sinh có mặt tại đó cũng không kìm lòng được nữa, bắt đầu khóc bù lu bù loa, ngay cả mấy nam sinh mắt cũng bắt đầu đỏ hoe.
"Thể lực của cậu ấy không được khỏe; một lượng lớn nước đã tràn ngược vào trong phổi, phải đưa cậu ấy đến bệnh viện ngay lập tức.”
Lời nói của thầy giáo huấn luyện làm tất cả mọi người giật mình kinh hãi, bỗng chốc ngây người ra tại chỗ.
“Còn ngây ra đó làm gì? Thầy giáo huấn luyện quát lên giận dữ. Mấy nam sinh chợt tỉnh ra, vội vã cùng nhau khiêng Hàn Thu Dạ lên.
“Anh...”
Lúc này, Lạc Tiểu Liên đã dần dần tỉnh lại, toàn thân run rẩy lạnh cóng, đôi mắt mở to nhìn mọi người khiêng Hàn Thu Dạ rời đi, còn bản thân cô chỉ đành bất lực nằm trên nền gạch lạnh giá.
Người lần đầu tiên đã biểu diễn sáo trúc để giải vây cho cô, người âm thầm dõi theo và che chở cho cô trong cuộc thi công tháp, người luôn luôn dịu dàng cổ vũ động viên cô, người đã cứu cô từ dưới nước lên... Và người đã che chở cho cô với vẻ mặt đầy lo lắng khi cô tỉnh lại ở bãi Bạc.
"Tiểu Liên, em cứ yên tâm, nếu em gặp phải bất cứ chuyện gì nguy hiểm, anh có phải xé mình thành trăm ngàn mảnh cũng sẽ che chở cho em!"
Những chuyện đã qua dường như hiển hiện trước mắt. Trong kí ức của cô, gương mặt dịu dàng của anh Hàn Thu Dạ khiến cho l*иg ngực Lạc Tiểu Liên đau nhói như bị dao đâm. Nỗi ân hận và lo lắng như chiếc búa gõ từng nhát từng nhát vào trái tim cô, những giọt nước mắt bắt đầu tuôn ra khỏi tròng mắt. Cô chỉ ôm lấy trái tim sầu muộn của mình, lặng lẽ cầu nguyện cho anh Hàn Thu Dạ.