Quyển 11: Chương 4: Cát đỏ và đảo xanh! Battle and love!

[Lời tỏ tình]

Tôi còn nhớ rõ từng ngõ ngách phố phường nơi chúng mình

đã cùng nhau nô đùa

Cũng nhớ như in vẻ mặt vênh váo của cậu khi giở trò bắt nạt

Tôi đang mang theo đôi cánh thiên sứ giống hệt của tôi và cậu

Tôi ghét điệu bộ lạnh lùng khi cậu cố tình xa cách

Tôi nhớ vẻ mặt hào hứng khi cậu nói chuyện tào lao

Tôi thích cậu

Và mong rằng cậu cũng nở mày nở mặt vì điều đó.

Trường trung học Minh Dương

Quang cảnh trong trường đã trở nên sôi động hơn vì sự trở về của ba nhân vật Thiên Vương, Thiên Hậu. Từ phía đằng xa, người ta đã có thể nhìn thấy ngay tại cổng trường là hai quả bóng bay bơm khí hyđrô cực lớn đang đung đưa, ở giữa chúng treo một tấm băng rôn, trên đó viết đầy những lời chào mừng hoan nghênh nhiệt liệt.

Trong tiếng reo hò như muốn chọc thủng màng nhĩ, những dải ruy băng màu sắc sặc sỡ và cờ màu tung bay trong gió. Ngay cả đội diễn văn nghệ xuất sắc nhất của trường cũng đã bắt đầu hành động, đang bước những bước đều tăm tắp tạo nên thứ nhịp điệu khiến người ta cảm thấy phấn chấn trong lòng. Đế được tận mắt ngắm nhìn dung nhan các thần tượng với danh tiếng vang dội như sấm rền của “Bộ ba Thiên sứ", các nữ sinh và nam sinh đàn em lại còn tụ tập ở cổng trường từ lúc còn sớm tinh mơ, ai cũng vẹo cổ ngóng chờ như những fan cuồng của các minh tinh vậy.

Vừa mới nhác trông thấy sự hiện diện của mấy người đó, các phóng viên khoác đồng phục cúa trường đang chầu chực ở cổng trường cố sống cố chết vác máy quay đột phá vòng vây kín mít, đạp đổ bức tường người đang vây quanh để đến được bên cạnh họ. Để tránh tình trạng bị dòng người hăng hái ào lên từ phía sau đè bẹp, họ cố gắng kiểm soát bước chân loạng choạng, giơ micrô lên vị trí cao ngang trán mình: "Anh Lý Triết Vũ, xin hỏi là anh có ý kiến ra sao về trường Nghiêm Lễ trong cuộc thi này?”

Trong cuộc thi lần này, các anh chị đã nhận được sự ủng hộ rất lớn của trường trung học Khâu Lâm. Trong chuyện này có bí mật nào không?”

“Sự gia nhập cúa thí sinh Thời Tuân đối với trường Nghiêm Lễ mà nói có phải cũng là một việc hết sức quan trọng không?"

“Hiện giờ anh đang được tài phiệt c a trường Khâu Lâm ủng hộ, lại được thí sinh siêu hot Thời Tuân đầu quân, anh thấy sao nếu trường Nghiêm Lễ sẽ đoạt ngôi quán quân?”

Cùng một lúc, vô vàn câu hỏi như những trái bom liên tiếp dội xuống đầu Lý Triết Vũ và Thời Tuân khi họ đứng giữa đám đông. Trong phút chốc, hai người dường như có chiều hướng vượt xa Giang Sóc Lưu với ngôi quán quân siêu hot trước đó và Hàn Thu Dạ đoạt ngôi Vương Của kì trước. Chuyện này khiến cho những người lần đầu tiên được chứng kiến đều trố mắt ra, đứng ngây người tại chỗ đưa mắt nhìn nhau.

“Cảm ơn mọi người đã quan tâm, Lý Triết Vũ phản hồi lại các câu hỏi với thái độ nho nhã và điềm đạm, “Mong nhận được sự quan tâm hơn nữa của mọi người dành cho chúng tôi sau cuộc thi! về những câu hỏi khác của các bạn, tôi nghĩ hãy để cho Thời Tuân, thí sinh xuất sắc nhất của trường Nghiêm Lễ trả lời.” Dứt lời, cậu nhìn về phía Thời Tuân, lẹ làng hướng toàn bộ sự chú ý của công chúng về phía Thời Tuân.

“Ừm.” Đối mặt với rừng micrô giơ lên trước mặt và những ánh mắt chờ đợi đang dán chặt vào mình, Thời Tuân ngước mắt lên nhìn bao quát xung quanh một lượt, cho tới khi nhìn thấy những tấm biển đề tên mình đang giơ cao, “Tôi không ngờ mình lại có thể giành được sự ủng hộ của nhiều người như thế này ngay tại trường trung học Minh Dương, cảm ơn các bạn!”

Vừa nói cậu vừa cúi gập người về phía đám đông vây quanh, “Nhưng điều quan trọng nhất là người con gái mà tôi yêu mến nhất cuối cùng cũng đã chấp nhận tôi, tôi nghĩ đây mới là nguồn động lực và nguồn sức mạnh lớn nhất để tôi quyết tâm giành thắng lợi trong cuộc thi lần này. Bởi vì, giờ đây tôi là người hạnh phúc nhất trên thế giới.”

Cậu quay lại nhìn đắm đuối về phía Lạc Tiểu Liên, những ống kính máy quay cũng đua nhau hướng về nơi mà cậu đang nhìn, khiến cho Lạc Tiểu Liên vô cùng ngượng ngùng, khuôn mặt cô bỗng đỏ bừng như gấc chín.

“Xin hỏi bạn Giang Sóc Lưu đến từ trường trung học Tinh Hoa; đối với đối thú cạnh tranh có tiềm lực lớn như vậy thì cậu có chút lo lắng nào không?” Sau khi Thời Tuân trả lời xong, các phóng viên lại chĩa mũi dùi về phía Giang Sóc Lưu, ứng viên sáng giá nhất của ngôi Vương.

Giang Sóc Lưu lạnh lùng ngước mắt lên, nhìn tất cả quang cảnh trước mắt. gương mặt đẹp trai mê hồn mang vẻ ngạo mạn vô đối. Cậu khẽ nhếch mép nở một nụ cười khinh khinh: "Chúc mừng sự kết hợp giữa bạn Thời Tuân và người bạn gái vô cùng tâm đắc của cậu ấy, đây chẳng qua chỉ là ngưu tầm ngưu mã tầm mã thôi. Quan tâm đến kẻ suy nghĩ nông cạn và tự cho mình thực sự có thể xưng Vương ấy thì đúng là phí thời gian vô ích!” Truyen8.mobi

"Cậu đừng có chỉ chó mắng mèo nhé! Thế nào gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã hả? Giang Sóc Lưu, cậu hãy nói rõ ràng cho tôi.” vẫn đứng bên cạnh Hàn Thu Dạ từ đầu tới giờ, Lạc Tiểu Liên không thể chịu đựng thêm được nữa, phồng hai má, ngọn lửa trong l*иg ngực cứ hừng hực cháy.

“Chính là những kẻ cùng không có thực lực nhưng lại ảo tưởng rằng sẽ đoạt được ngôi quán quân ấy.” Giang Sóc Lưu khẽ nhướng đôi lông mày lên, nói một cách rành rọt.

“Cậu quá đáng rồi đấy!...”

May mà mình vẫn còn đang mải đắm chìm trong giấc mơ đẹp đẽ đêm qua, chứ còn như bây giờ thì đúng là cơn ác mộng bắt đầu rồi!

Lạc Tiểu Liên bỗng dưng nghẹt thở, cô ra sức rẽ đám đông đang vây chặt và đùng đùng đi ra.

Thấy như vậy, đám phóng viên vô cùng hăng máu rào rào ghi chép tốc kí vào cuốn số tay, những cái tít giật gân nối đuôi nhau ra lò...

Ngay trước ngày công tháp đã sặc mùi thuốc súng, lửa chiến bừng bừng cháy!

Thành viên tứ Soái trước trận quyết đấu của cuộc thi công tháp xảy ra đυ.ng độ, sự việc có liên quan tới những ai?

Ai sẽ hạ gục ai, cuộc tranh đua giữa những bậc anh tài mạnh nhất trong lịch sứ...

“Haizz, nghe nói lần này Lý Triết Vũ sẽ nổi lên như một ngôi sao đầy bất ngờ đấy!”

"Đúng vậy, ngày trước trường Nghiêm Lễ chẳng có thành tích gì nổi trội cả; không ngờ lần này lại hoành tráng thế.”

“Đúng, đúng, Thực ra trước đó mình vẫn nghiêng về Kim Nguyệt Dạ hơn cơ, không ngờ bên này Lý Triết Vũ lại trở nên mạnh như vậy. Đúng là một trận chiến đầy những bất ngờ.”

“Vì thế mới gọi là không đánh thì thôi, có đánh thì phải đánh cho ra đánh!”

Theo mình thì, ngôi quán quân lần này sợ rằng sẽ bị đội trường Nghiêm Lễ đoạt được mất!”

“Lý Triết Vũ! Lý Triết Vũ! Dũng cảm tiến lên! Chúng em yêu anh!”

Lúc này, các cô gái đội cổ vũ mặc váy ngắn bắt đầu thể hiện các động tác vũ đạo cổ vũ chuyên nghiệp và đều tăm tắp. Các nữ sinh đó đều hâm mộ điên cuồng chàng trai Lý Triết Vũ có khí chất phi phàm và vẻ ngoài đẹp trai này. Còn Tô Hựu Tuệ và Kim Nguyệt Dạ hoàn toàn bị làm lơ ở một góc, trừ việc được nhận hai bó hoa tươi ngay từ lúc mới đến do nhà trường sắp đặt ra thì chẳng còn ai đoái hoài đến họ nữa.

“Không ngờ so với người ưa dùng mánh khóe như cậu thì Vũ lại còn ghê gớm hơn rất nhiều!” Tô Hựu Tuệ nhìn thấy Lý Triết Vũ đang bị đám phóng viên ào ào vây quanh như một bầy ong cố ý liếc nhẹ về phía Kim Nguyệt Dạ một cái, rồi thủng thắng nói.

"Sao hả, nữ thần chiến đấu của Minh Đức đang ấm ức vì bị fan bỏ rơi à?” Kim Nguyệt Dạ như thể chỉ cần liếc mắt qua là đã nhìn thấu tâm can nhỏ bé của Tô Hựu Tuệ, cậu cười ranh mãnh: “Hay là bé đang lo lắng cho tôi nhỉ?”

“Ê, tôi mà lo lắng cho cậu á? Đừng có mà mơ hão nhe!” Gương mặt của Tô Hựu Tuệ đột nhiên còn đỏ hơn cả bó hoa đang cầm trong tay.

Kim Nguyệt Dạ không hề đáp lại, chỉ khẽ nhếch mép lên một cách lười biếng, đặt bó hoa vừa mới nhận lấy vào lay T ô Hựu Tuệ, sau đó vẫy tay hồn nhiên về phía cô rồi thong thả đi về phía trường.

Buổi tập huấn nghiêm túc và khẩn trương đã nhanh chóng vang lên hồi trống như sấm rền.

Trong mấy ngày tiếp theo, mỗi người đều dồn hết sức lực vào đợt tập huấn cuối cùng quan trọng nhất của kì thi công tháp này để chuẩn bị chu đáo cho việc tranh giành ngôi Vương.

Ngày tập huấn đầu tiên bắt đầu với tiết mục chạy chậm 800 mét. Khi Lạc Tiểu Liên vừa thở hồng hộc chạy hết quãng đường và kéo lê những bước chân nặng như chì, rồi ngồi xuống bên cạnh Giang Sóc Lưu, nhưng lại không thèm liếc mắt về phía cậu ấy.

Lúc này, chiếc di động trong túi đột nhiên réo lên, Lạc Tiểu Liên vội vàng lôi di động ra, giọng nói ngọt ngào như thể rót mật vào tai: “Alô, Thời Tuân đấy à? Biết ngay là cậu mà...”

“…Ha ha, đâu có, vừa mới chạy 800 mét xong.”

Nghe thấy giọng nói trìu mến từ trong điện thoại vọng ra, cô cố tình nói to lên.

"... Ừm, không sao, chỉ hơi khó thở và đau đầu nữa... Gì cơ?Cậu muốn đến thăm tôi á? Cậu tốt với tôi quá!”

Tiêu rồi! Làm sao bây giờ? Tay mình sao lại sởn da gà thế này, nhưng mà... không được! Mình chẳng tin Giang Sóc Lưu sẽ im lìm đến cùng. Mình phải thử xem ngọn núi băng giá dạo này rốt cuộc đến khi nào mới chịu tan chảy!

Lạc Tiểu Liên! Tiếp tục cố lên!

“… Ừ, tôi sẽ chú ý, cậu cũng phải cẩn thận nhé. Ừ, tôi nhớ cậu lắm.”

Oẹ...

Suýt nữa thì bị nôn. Sau cuộc nói chuyện điện thoại "ngọt ngào”, Lạc Tiểu Liên vội vàng gấp điện thoại lại, vỗ thật mạnh vào ngực mình, sau đó len lén nghiêng mặt sang bên, định bụng liếc mắt quan sát thái độ của Giang Sóc Lưu.

Í...

Giang Sóc Lưu đâu rồi? Cậu ấy đi mất từ lúc nào thế nhỉ?

Chỉ tại vừa nãy mình chăm chú “đóng kịch” quá nên không hề để ý đến.

Thấy chỗ ngồi bên cạnh mình trống tênh, Lạc Tiểu hen liền gục đầu xuống như thế là tàu rau bị dội sương muối vậy.



Sau khi kết thúc một ngày luyện tập vất vả, mọi người đua nhau trở về kí túc xá, thế nhưng dưới màn đêm, lại có một bóng người lén lút lượn qua lượn lại trước cửa kí túc xá nam sinh.

“Lạ thật, vừa rồi rõ ràng là nhìn thấy Giang Sóc Lưu đã đi vào trong kí túc xá rồi, nhưng mà rốt cuộc cậu ấy ở phòng nào nhỉ...” Lạc Tiểu Liên vừa lẩm bẩm một mình vừa liên tục đảo tròng mắt to tròn, thận trọng dò tìm nhân vật mục tiêu.

"Cô làm gì ở đây thế.” Bất ngờ, một giọng nói bực tức vang lên phía sau lưng, khiến cho cô giật mình, có cảm giác như là kẻ trộm bị bắt quả tang ngay tại trận, suýt nữa thì tức đến chết. Lạc Tiểu Liên ngượng ngùng từ từ quay người lại và thấy Giang Sóc Lưu, người đang đứng đằng sau và trố mắt lên nhìn cô với vẻ hoài nghi.

“Ơ tôi...” Cô nuốt nước bọt với vẻ khó nhọc, giọng nói như thể bị mắc xương cá trong cổ họng, không làm thế nào đế nhổ ra được.

Giang Sóc Lưu nhướng mày lên: “Tự nhiên lại lén lút mò đến kí túc xá nam sinh, chẳng nhẽ cô theo dõi tôi sao phải ra sức “ép cung” người ta thế nhỉ! Lạc Tiểu Liên thầm than vãn trong lòng, tôi chỉ muốn hỏi cho rõ xem có phải cậu đã tới bãi Quý không thôi mà. Nếu đúng la cậu thì vì sao chúng ta lại cứ chiến tranh lạnh với nhau thế này? Nếu thực sự đây chỉ là một giấc mơ thì tôi muốn chính cậu phải nói ra điều đó với tôi...

Thế nhưng, vừa nhìn thấy Giang Sóc Lưu, không biết tại sao cô lại không thể nào thốt ra khỏi miệng những câu nói đó.

“À việc…”

Mũi tên đã được giương sẵn không thể không phóng đi!

Cuối cùng Lạc Tiếu Liên quyết tâm, hai mắt nhắm tịt lại nói bừa: “Tôi... Tôi đến để tìm Thời Tuân”

“Cậu ta ở cái phòng phía sau lưng cô đấy, sao không vào trong?” vẻ mặt của Giang Sóc Lưu chợt cứng đơ chớp chớp mắt và nói dằn từng tiếng một.

“Hả? Thế à... Ồ hê hê hê, đương nhiên là tôi biết rồi, bây giờ đang chuẩn bị đi vào đây.., Lạc Tiểu Liên ngớ người ra, rồi vội vàng giả vờ ra vẻ đã biết từ trước, quay người lại nhấn chuông cửa phòng của Thời Tuân.

Tính tang!

Lạy trời, lạy trời, hi vọng là bây giờ Thời Tuấn không ở trong phòng! Nếu không thì thiên hạ đại loạn mất!

Lúc tiếng chuông cửa phòng của Thời Tuân vừa réo lên, Lạc Tiểu Liên lại thầm cầu nguyện như thế trong lòng; Tim hồi hộp đến nỗi sắp sửa nhảy vọt ra ngoài.

Ai dè âm thanh tay nắm cửa chuyển động lập tức lách cách vang lên, cánh cửa được mở ra. Xuất hiện ngay sau cánh cửa là Thời Tuân, mái tóc vẫn còn nhỏ xuống những giọt nước óng ánh, mình để trần tuyệt đẹp, dưới thắt một chiếc khăn tắm trắng tinh. Khi nhìn thấy vẻ mặt xanh xám của Giang Sóc Lưu và bộ mặt thảng thốt của Lạc Tiểu Liên; ánh mắt của Thời Tuân rõ ràng đã dừng lại trong giây lát, tuy nhiên rất nhanh sau đó liền trở lại hình thường.

“Tiểu Liên, sao em lại đến đây? Mau vào trong đi!”

"Tôi...” Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, Lạc Tiểu Liên chỉ muốn tìm một cái khe để chui xuống, thế nhưng dù cho là đóng kịch hay vì sĩ diện thì lúc này cô cũng đành theo Thời Tuân đi vào trong phòng.

Giang Sóc Lưu hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt đi thẳng. Nhìn theo bóng dáng cậu ấy từ phía xa, đứng nấp sau cánh cửa phòng, trong lòng Lạc Tiểu Liên đang đầy ắp những dấu cảm thán: Cái này gọi là “Gậy ông đập lưng ông” đây mà!

“Em ngồi đi!” Quay trở vào phòng tắm thay bộ đồ mặc ở nhà, Thời Tuân bưng ra một ly trà, vừa mỉm cười vừa chìa nó ra trước mặt Lạc Tiểu Liên, khi đó cô mới bừng tỉnh.

Căn phòng kí túc của Thời Tuân s ch sẽ và gọn gàng. Những đôi giày không dùng đến được xếp ngăn nắp ngay cạnh cửa ra vào. Tiếp đến ở phòng khách là một bộ bàn uống nước và ghế sô pha sáng lóa cả măt; không có lấy một hạt bụi, hoàn toàn khác biệt với căn phòng kí túc bừa bộn của một nam sinh như Tiểu Liên tưởng tượng.

“Cảm, cảm ơn cậu!” Ngồi trên ghế sô pha, đối diện với ánh mắt nhìn chăm chú của Thời Tuân, tâm trạng vốn cực kì căng thẳng của Lạc Tiểu Liên càng trở nên bồn chồn không yên. Hai tay cô níu chặt lấy gấu áo của mình.

“Ha ha ha!” Thấy Lạc Tiểu Liên đứng ngồi không yên, Thời Tuân khẽ bật cười thành tiếng, khuôn mặt đẹp trai kia càng khiến cho cô không dám nhìn thẳng, “Em tìm tôi có việc gì không?”

Không khí trong phòng tràn ngập hơi nước ấm áp và hương thơm của loại sữa tắm và dầu gội đầu mà Thời Tuân dùng. Lạc Tiểu Liên cảm thấy mình căng thẳng đến nỗi sắp sửa ngất đi, giọng nói của cô bé như là tiếng muỗi kêu: “Tôi... tôi chỉ đến để xem cậu có bị mệt không, vừa đúng lúc lại nghĩ ra phải chuẩn bị cho buổi tập huấn ngày mai…vậy Tôi, vậy tôi về nhé!”

“Cũng được.” Thời Tuân tiễn cô ra đến cửa, và giúp cô mở cửa, “Có cần tôi đưa em về không?”

Lúc này ở ngoài kia đã một màu đen kịt, chỉ trừ một vài ngọn đèn đường đang hắt ra ánh sáng yếu ớt.

Lạc Tiểu Liên lại vội vàng xua tay và nói: “Không, không cần đâu. Cậu còn có việc mà, tôi về đây nhé.

Dứt lời, cô vội vàng quay gót bước đi thật nhanh ra khỏi đó. Thời Tuân nhìn theo bóng dáng cô dưới ánh đèn đường, một nụ cười thoáng qua một lần nữa hiện lên trên gương mặt trắng trẻo như sữa của cậu.

Lạc Tiểu Liên... Trước khi quen biết em, tôi thực sự không biết rằng con gái lại là một loài sinh vật thú vị đến thế.

Mình lại nhìn thấy Thời Tuân... ở trần... à không, để mình trần với một chiếc khăn tắm quấn quanh nửa người... Chỉ nghĩ đến thôi, trên đầu đã bốc lên luồng khói đen sì.

Gần đây Thời Tuân đã hiểu nhầm quá nhiều, bây giờ không biết cậu ấy sẽ nghĩ thế nào nữa, đâu phải là mình cố ý nhìn cậu ấy... ở trần cơ chứ...

Làm sao bây giờ, Giang Sóc Lưu mà biết được thì cậu ấy sẽ nghĩ thế nào nhỉ?- Sẽ giận dữ hay là chỉ cười lạnh một cái và thực sự chẳng quan tâm đến?

Lạc Tiểu Liên, mày đừng nghĩ ngợi vẩn vơ nữa! Hãy nghĩ đến chuyện công tháp đi!

Lúc thì đỏ bừng mặt, lúc thì căng thẳng, lúc thì lại buồn, lúc thì lo lắng đến chuyện công tháp, Lạc Tiểu Liên bị đủ mọi suy nghĩ dày vò, liên tục trằn trọc trở mình từ bên này sang bên khác, đến tận sáng tinh mơ mới ngủ được một lát. Cô lại còn gặp một cơn ác mộng mà trong đó người đã trở thành Vương là Giang Sóc Lưu đang đứng trên đỉnh Tháp Sao, mặt lạnh như tiền chỉ huy các tín đồ của cậu áp giải cô ra khỏi Liên minh Tinh Hoa, không cho cô quay trở lại nữa.

Ngày hôm sau, Lạc Tiểu Liên đeo thêm hai quầng thâm to tướng dưới mắt và xuất hiện tại lớp tập huấn.

“Em làm sao thế? Chắc không bị ốm chứ? Sao quầng thâm trên mắt lại khủng khϊếp thế kia…Chị Tô Hựu Tuệ chợt trông thấy cô liền bước tới hỏi với vẻ quan tâm.

Em không sao ạ, có thể là vì ngày đầu tiên nên căng thẳng quá thôi mà, tối hôm qua lúc đi nằm chẳng hiểu sao em lại không ngủ được!” Lạc Tiểu Liên ngáp một cái rõ dài bất chợt lại nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Thời Tuân đang hướng về phía cô. Cô liền vội vàng đáp trả bằng một nụ cười ngây ngô, không ngờ khi thu ánh mắt về lại đυ.ng phải ánh mắt của Giang Sóc Lưu đánh chát một cái.

Tiêu rồi... Bây giờ cậu ấy càng ngày càng hiểu nhầm mình và Thời Tuân rồi...

Thế nhưng Giang Sóc Lưu lại vờ như không nhìn thấy, mặt mày vô cảm quay đi hướng khác, lạnh lùng hệt như là lúc chỉ huy các tín đồ áp giải Lạc Tiểu Liên ra khỏi liên minh Tinh Hoa như trong cơn ác mộng đó.

Hôm nay, các tiết mục tập huấn theo chương trình của chúng tôi là..Thầy giáo huấn luyện lại không hề để đến lời cảm thán trong lòng Lạc Tiểu Liên, chỉ nhìn bốn thí sinh cuối cùng tham gia cuộc thi công tháp đang đứng trước măt, rồi công bố nội dung tập huấn sẽ tiến hành trong trong ngày hôm nay. Không ngờ rằng; lúc đó Giang Sóc Lưu lại giơ tay.

“Thưa thầy, em muốn được cùng luyện tập trong một nhóm với bạn Thời Tuân.” Ngón tay của Giang Sóc Lưu chỉ về phía Thời Tuân với bộ mặt vô cảm.

... Thầy giáo đầu trọc chợt nhíu mày ngó sang Thời Tuân, thấy cậu không có ý kiến gì nên cũng không ngăn cản nữa.

""Giang Sóc Lưu; vì sao cậu lại làm như vậy!” Lạc Tiểu liên hỏi với vẻ thắc mắc. Hàn Thu Dạ cũng cảm nhận, rõ được lửa chiến đang bốc lên giữa hai người.

"Cô không cần phải biết lí do.” Giang Sóc Lưu lạnh lùng lườm xéo Lạc Tiểu Liên một cái, sau đó ánh mắt sắc lẹm chuyển sang nhìn chằm chặp vào Thời Tuân, thế nhưng Thời Tuân lại nhếch mép nở một nụ cười khinh khỉnh.

“Nếu các em không có ý kiến gì thì thôi vậy. Giang Sóc Lưu và Thời Tuân sẽ cùng một nhóm. Và nội dung tập luyện của hôm nay là...” Thầy giáo huấn luyện đầu trọc cất cao giọng.

"Trước tiên là thi chạy maratông cự li 2000 mét, sau đó là thi bơi lội cũng với cự li 2000 mét, cuối cùng hai người sẽ thi đấu tay đôi bóng rổ!” Giang Sóc Lưu lại một lần nữa ngắt lời thầy giáo huấn luyện đầu trọc, sắc mặt của thầy giáo đầu trọc đã chuyển sang đỏ gay như quả cà chua chín, “Giang Sóc Lưu! Cậu là giáo viên hay tôi là giáo viên hả!”

“Thưa thầy, em không có ý kiến gì ạ.” Thời Tuân lại thản nhiên lên tiếng. Cậu bình tĩnh nhìn Giang Sóc Lưu, sau đó quay lại nhìn Lạc Tiểu Liên với ánh mắt cực kì dịu dàng, như thể là đang truyền tải cho cô một tín hiệu hãy yên tâm.

“Chuẩn bị, pằng!”

Cùng với một phát súng hiệu lệnh vang lên, hai bóng người một đen một trắng lao vυ"t đi như hai mũi tên cùng rời khỏi cây nỏ, chạy nhanh vun vυ"t trên hai làn đường chạy riêng rẽ của mỗi người. Rõ ràng là Giang Sóc Lưu và Thời Tuân đã biến buổi huấn luyện này thành một cuộc thi sặc mùi thuốc súng.

Tuy ngồi ở hàng ghế khán giả và có Hàn Thu Dạ ở bên cạnh nhưng Lạc Tiểu Liên lại cảm thấy thời gian trôi đi thật nặng nề. Cô căng thẳng tới mức sắp sửa ngất đi.

Trên đường chạy dài 400 mét, hai người phải chạy tổng cộng năm vòng. Khi vừa mới bắt đầu, Giang Sóc Lưu dẫn trước Thời Tuân chút xíu, thế nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười đắc ý trên môi cậu vụt tắt... Ở ngay đoạn cua, Thời Tuân lại nhanh như cắt vượt qua Giang Sóc Lưu.

Tiếp theo là phần thi bơi lội đường dài vốn thuộc sở trường của Giang Sóc Lưu. Dưới tiếng hô hiệu lệnh của trọng tài, cậu nhảy vọt lên rồi lao thẳng xuống bể bơi, đôi cánh tay linh hoạt rắn rỏi quạt mạnh nước sang hai bên, như thể là một con cá đang khoan thai nhẹ nhàng bơi giữa làn nước biển xanh biếc, chỉ trong nháy mắt đã bỏ xa Thời Tuân lại đằng sau.

Thời Tuân không thể nào bì kịp kĩ năng bơi lội thành thục của Giang Sóc Lưu. Tuy khoảng cách bơi hai ngàn mét đã khiến cậu tiêu hao nhiều sức lực, nhưng cậu vẫn cố gắng liên tục dẫn đầu cho đến đích cuối cùng, rồi giơ hai tay chạm vào thành bể để tuyên bố kết thúc cuộc tranh tài. Giang Sóc Lưu đã thắng trong phần thi này!

Trong lúc thầy giáo đầu trọc tuyên bố Giang Sóc Lưu đã giành chiến thắng ở phần thi này, cục diện giữa hai người trở thành mỗi người thắng một trận khiến cho thầy trò trường Minh Đức sôi nổi bàn tán, âm thanh rộ lên khắp nhà thi đấu bơi lội.

“Giang Sóc Lưu cừ thật! Lần này anh Kim Nguyệt Dạ cũng sẽ thắng trong vụ đánh cược cho mà xem!”

“Thời Tuân thắng trong phần thi chạy maratông, còn Giang Sóc Lưu lại thắng trong phần thi bơi lội, bây giờ tỉ số của hai người là 1:1, ai thắng ai thua còn chưa biết thế nào!”

“Mình ủng hộ anh Lý Triết Vũ ở bên chị Tô Hựu Tuệ! Hi vọng là trong trận bóng rổ sắp tới, Thời Tuân sẽ thắng”

“Giang Sóc Lưu... giỏi quá!” Đứng trên khán đài, Lạc Tiểu Liên không kìm được cũng hò hét cùng với các fan. Thế nhưng khi cô nhìn về phía Thời Tuân và thấy cậu ấy có vẻ không cam lòng, giọng của cô hơi tắc nghẹn hệt như bản tin phát thanh với tín hiệu chập chờn...

Hàn Thu Dạ đang đứng bên cạnh thấy điệu bộ bối rối của cô như vậy thì khe khẽ thở dài ngao ngán.

Phần thi cuối cùng là trận đấu tay đôi về bóng rổ.

Sau pha tung bóng, Giang Sóc Lưu kiểm soát được trái bóng trước. Sau khi dẫn bóng một cách thành thục và khéo léo, cậu bắt đầu tấn công về phía sân của Thời Tuân với khí thế như chẻ tre. Khi cậu đang biểu diễn ba bước nhảy đệm đẹp mắt để thực hiện cú ném rổ đầu tiên thì thấy Thời Tuân đột ngột lao vυ"t ra đuổi theo sau. Một bóng người cao cao nhảy vọt lên, cánh tay vươn cao vượt lên trên đầu Giang Sóc Lưu đập mạnh xuống.

Bịch!

Trái bóng rơi phịch xuống đất, nhân lúc Giang Sóc Lưu chưa kịp phản ứng, Thời Tuân lao vυ"t tới giành lấy trái bóng, nhanh chóng phát bóng phản công. Khi Giang Sóc Lưu định thần trở lại và tức tốc đuổi theo thì đã không kịp chặn lại được nữa, chỉ đành nhìn theo Thời Tuân nhẹ nhàng ném trái bóng vào khung rổ của mình với một tư thế cực kì đẹp mắt.

Thời Tuân đã ghi điểm!” Thầy giáo đầu trọc đứng bên ngoài sân thông báo số điểm đã giành được, làm dấy lên những đợt sóng bàn tán xôn xao.

“Có Thời Tuân thì Giang Sóc Lưu huyền thoại bất bại cuối cùng cũng sẽ bị đánh bại!"

‘Giang Sóc Lưu chẳng dễ bị đánh bại như thế đâu! Mới để cho người ta ghi một điểm thôi, những điểm số tiếp theo nhất định sẽ là của Giang Sóc Lưu!”

“Không hổ danh là cặp kì phùng địch thủ! Cả hai người lại đều đẹp trai! Ai thắng cũng không quan trọng!”

Tiếng báo điểm số như một mũi tên lao vυ"t đi nhắm trúng vào Giang Sóc Lưu. Ánh mắt sắc như dao của cậu nhìn chăm chăm vào trái bóng. Cậu bất chợt vươn dài cánh tay giành lại bóng một lần nữa, rồi lập tức di chuyển bóng xuống phía dưới khung rổ của Thời Tuân.

Thế nhưng lần này, Thời Tuân đã dùng chiến lược phòng thủ chặt chẽ, cho dù Giang Sóc Lưu cố gắng tấn công dồn dập từ hai bên trái phải nhưng vẫn không thể nào vượt qua được sự phòng thủ kín như bưng của cậu mỗi động tác giả cực kì khéo léo đều bị Thời Tuân phát giác, tốc độ áp sát phía dưới khung rổ tương đối chậm chạp và khó khăn.

Đáng ghét! Không thế bị thua được! Truyen8.mobi

Giang Sóc Lưu kiểm soát chặt trái bóng trong tay mình, theo dõi sát sao nhất cử nhất động của Thời Tuân. Cùng với thời gian tích tắc trôi đi, bị Thời Tuân từng bước ép sát nên Giang Sóc Lưu phải đưa ra lựa chọn cuối cùng là ném bóng vào rổ!

Ai ngờ, đúng lúc Thời Tuân nhảy lên định chặn lại trái bóng sắp rơi vào trong rổ thì nó lại bay thẳng tới đập trúng vào mặt của Thời Tuân.

Trong tích tắc, dòng máu mũi đỏ tươi chảy ra nhỏ xuống đất từng giọt tong tong. Thời Tuân cũng bất chợt ngã phịch xuống đất.

“Á!” Lạc Tiểu Liên vội vàng từ trên khán đài xông ra chạy xô tới để xem tình hình của Thời Tuân ra sao.

“Thời Tuân, cậu thấy thế nào? Không sao chứ?”

“Không sao.’ Thời Tuân đón lấy chiếc khăn mặt mà Lạc Tiểu Liên đưa cho để lau mũi, mỉm cười đưa tay xoa đầu cô. Lạc Tiểu Liên lấy bông từ trong hộp cứu thương mà không biết người ta đã mang đến hiện trường từ lúc nào, sau đó tiếp tục giúp cậu xử lí phần còn lại. Lúc đó trông cảnh tượng hai người như là một bức tranh truyện dành cho thiếu nữ, lãng mạn đến nỗi người ta có thể phú lên đó một khung cảnh rải đầy hoa hồng.

Đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn bức tranh “tình củm ấm á p” đó, ánh mắt Giang Sóc Lưu lạnh lùng như băng Bắc Cực. Cậu ném chiếc khăn mặt mà các fan đưa cho xuống đất rồi quay ngoắt người lặng lẽ đi thẳng.

“Giang Sóc Lưu! ” Thầy giáo huấn luyện đầu trọc dựng ngược đôi lông mày, giận dữ quát, “Cậu đã đập trúng và làm Thời Tuân bị thương mà còn không định xin lỗi hả?”

Giang Sóc Lưu hơi ngừng trong giây lát và quay lại nhìn thầy giáo huấn luyện đầu trọc. Giọng nói cậu lạnh lùng tới mức như thể là âm thanh của hai tảng băng chợt va mạnh vào nhau: “Đã là thi đấu thì đương nhiên phải dốc hết sức mình, bị thương là điều khó tránh khỏi, việc gì em phải xin lỗi cơ chứ?”

“Cậu, cậu không chịu thừa nhận lỗi lầm của mình!” Giọng của thầy giáo đầu trọc huấn luyện chợt nghẹn lại, tức giận đến mức câu nói bỗng trở nên lập bập.

“Em không thấy mình đã làm sai điều gì ạ.” Giang Sóc Lưu lại tỉnh bơ lườm xéo một cái về phía Thời Tuân, người đang đứng bên cạnh Lạc Tiểu Liên.

“Cậu! ” Thầy giáo huấn luyện đầu trọc giận dữ tới mức đôi lông mày đã nhíu chặt lại, “Cậu hãy nhảy ếch đủ mười vòng quanh sân cho tôi ngay, nếu tôi không cho phép thi không được ngừng lại!”

Sau mười phút tan học, Giang Sóc Lưu phải thực hiện động tác nhảy ếch trên sân vận động với bộ mặt xanh xám. Tất cả học sinh trường trung học Minh Dương đều túm tụm vây quanh để xem. Trên sân vận động, bọn họ quây kín vòng trong vòng ngoài như thể là đang vây quanh để xem một người ngoài hành tinh không may bị lạc xuống trái đất. Ai cũng xì xầm bàn tán với nhau.

“Chàng quý tộc Giang Sóc Lưu của trường Tinh Hoa cũng có lúc bị phạt nhảy ếch cơ đấy. Chúng mình hãy mau lấy di động chụp lại để làm lưu niệm đi! Hi hi hi! Nom cute ghê!”

“ừ phải đấy!”

“Á... Ai đã bắt hoàng tử phải biểu diễn động tác này thế? Làm mất hình tượng chàng bạch mã hoàng tử trong mắt tụi mình rồi!”