“Haizz! ”“Haizz!”Hai tiếng thở dài bật ra từ cõi lòng của hai người con gái trên xe, như có sự đồng điệu về tâm hồn. Họ chợt đưa mắt nhìn nhau rồi bất ngờ cùng nở một nụ cười ngao ngán.
Đột nhiên, chiếc xe chợt gầm lên vài tiếng, thân xe cùng nảy lên hai cái liền khựng lại, mặc cho bác tài xế khởi động lại lần nữa nhưng cũng chẳng ích gì.
“Thưa quý vị, hình như xe bị hỏng máy rồi.” Cuối cùng, sau mấy lần bác tài cố gắng khởi động lại, ông đành phải tuyên bố với mọi người việc mà chẳng ai mong đợi.
“Mọi người xuống xe nghỉ một lát đi.” Tô Hựu Tuệ lên tiếng trước, cô không thể chịu nổi bầu không khí căng thẳng trong xe nữa, nếu không ra ngoài hít thở thì e rằng sẽ không thể chịu được đến khi tới trường Minh Dương mất.
Nghe theo lời kêu gọi của cô, mọi người đua nhau ra khỏi xe và đi tới một khoảng đất trống ven đường để nghỉ ngơi một lát.
Không khí căng như dây đàn, người sắp tắt thở đến nơi là Lạc Tiểu Liên, vừa mới xuống xe cô đã dang rộng hai tay ra làm một động tác hít thở thật sâu, như muốn tống khứ tất cả luồng khí trì trệ trong lòng. Mắt cô nhác thấy một bóng người thoáng qua, hóa ra là chị Tô Hựu Tuệ. Chị ấy đang làm các động tác giống hệt như cô.
“Phì!” Hai người cùng nhìn các động tác của nhau lúc đó và bật cười.
“Thế nào em? Mệt lắm hả?” Tô Hựu Tuệ bước về phía Lạc Tiểu Liên, thấy cô đang nhíu mày thật chặt, liền quan tâm hỏi nhỏ.
“Không có gì ạ.” Lạc Tểu Liên xua xua hai tay vờ ra vẻ sảng khoái, xua đi điều mắc mớ trong lòng, “Có lẽ vì ngồi xe hơi lâu nên em hơi mỏi.’?
"Phải đấy. Mà này, lần trước chị hơi bất ngờ về tửu lượng của em... Khá đấy!” Tô Hựu Tuệ suy nghĩ một lát rồi mới tìm được từ ngữ phù hợp nhất.
“Ha ha ha; chị nói đùa ạ? Nhưng hôm đó đúng là em uống quá nhiều.” Sau câu nói nhắc nhở của chị Tô Hựu Tuệ, Lạc Tiểu Liên chợt nghĩ tới cảnh tượng hai người cùng uống rượu hôm đó, cô cười khì khì và nói: “Cảm giác bị say thật là khó chịu, bây giờ nghĩ lại em vẫn hơi sợ đấy.”
“Thải rồi, chị còn chưa kịp cám ơn em hôm đó đã đưa chị về.” Tô Hựu Tuệ trịnh trọng nói lời cám ơn.
“Ôi” Nghe lời cảm ơn của Tô Hựu Tuệ, lúc đầu Lạc Tiểu Liên hơi ngớ ra, trong đầu hiện lên mấy câu hỏi liền. Khi thấy Kim Nguyệt Dạ đang đứng ở đằng xa, dường như cô chợt hiểu ra điều gì đó, đành gượng gạo giơ tay xua lia lịa "Không... Không có gì ạ!”
Cô bé đứng trước mặt Hựu Tuệ vốn không hề có gì xuất chúng, nhưng lại dựa vào ý chí và tinh thần ngoan cường của mình để cầm cự đến tận bây giờ. Điều này khiến Tô Hựu Tuệ bất giác có thiện cảm hơn với Lạc Tiểu Liên, cô bèn mỉm cười và hỏi: “Bây giờ em đã bước vào vòng đấu cuối cùng đế giành vị trí trong nhất Vương tam Soái, em có tự tin không?”
“Có ạ!” Lạc Tiểu Liên khẽ gật đầu, sau đó cúi mặt xuống với vẻ chán nản, hai bím tóc cũng ủ rũ. “Nhưng dạo này, em lại cảm thấy quan hệ giữa người với người như lạc vào mê cung, dù mất bao nhiêu thời gian và sức lực cũng không tìm được lối ra. Có một số vấn đề, em không biết phải làm sao đưa ra câu trả lời để không làm tổn thương ai, như vậy có phải em là đứa cực kì ngốc nghếch không ạ?”
“Không hề! Chị thấy em thông minh đấy chứ. Thực ra, một số việc thà rằng cứ nói thẳng thắn với người ta còn hơn một mình đau đầu nhức óc, thậm chí có sai sót chăng nữa thì cũng tốt hơn là cứ mãi không đưa ra câu trả lời. Huống chi không làm thì làm sao mà biết sai phải không em?” Tô Hựu Tuệ vừa mỉm cười vừa vỗ nhẹ lên vai Lạc Tiểu Liên, tiếp thêm cho cô chút sức mạnh.
“Vâng!” Như hiểu được lời nói của Hựu Tuệ, Lạc Tiểu Liên gật đầu đánh rụp, lát sau cô nhớ ra điều gì đó, trên gương mặt nở một nụ cười tươi rói. Rồi thấy cô tiến sát đến bên cạnh Tô Hựu Tuệ, thận trọng gọi: “Chị ơi!”
“Ơi”
Trước khi xuất phát, mọi người đều loan tin ầm ĩ rằng chị, anh Kim Nguyệt Dạ và anh Lý Triêt Vũ hết lòng đảm nhận công việc hướng dẫn là vì một vụ đánh cược đấy.
Tô Hựu Tuệ ngắm nhìn nét mặt hồn nhiên của Lạc Tiểu Liên, bất chợt những sợi dây thần kinh trên mặt giật giạt. Tuy thế, sự bình tĩnh qua tu dưỡng nhiều năm đang cảnh báo cô rằng: Dù trời có sập ngay xuống trước mắt thì cũng không bao giờ mặt được biến sắc. Cô cố ra vẻ điềm tĩnh giữ nguyên nụ cười đã được lập trình sẵn, khịt khịt mũi: “Làm gì có vụ đánh cược nào! ừm ừm ừm một người như chị đám nhận hướng dẫn cuộc thi công tháp là vì muốn thách thức chính mình, tìm tòi giá trị nhân sinh. Có một cơ hội tốt để chứng tỏ mình thì sao chị có thể bỏ qua cho được chứ? Đúng không em?”
Lạc Tiểu Liên ngước nhìn thần tượng với vẻ mặt ngưỡng mộ, trong lòng cô bồi hồi vì những câu nói khí phách của chị ấy.
Thưa quý vị, xe đã sửa xong rồi!” Lúc này bỗng vọng tới giọng nói sang sảng của bác tài xế ở cách đó không xa.
“Ồ!” Tô Hựu Tuệ và Lạc Tiểu Liên cùng ngoái lại đồng thanh đáp lời, nhìn nhau mỉm cười, sau đó cầm tay nhau đi về phía đó.
“Phù, cuối cùng đã sửa xong.” Bác tài xế ngồi lên ghế, quan sát mọi người lục tục bước lên xe.
Bàn chân bên phải của Lạc Tiểu Liên đặt lên bậu cửa xe, theo sát phía sau cô là Tô Hựu Tuệ. Cô đột nhiên cười khì, quay mặt lại, hai bím tóc đánh sang một bên: “Chị ơi!”
“Sao em?” Tô Hựu Tuệ nhìn cô thắc mắc, không hiểu sao cô bé đột nhiên quay mặt lại mà không bước lên xe.
“Thực ra hôm đó em cũng uống say, người đưa chị về nhà..Lạc Tiểu Liên liếc mắt nhanh về phía ghế ngồi của Kim Nguyệt Dạ dường như đang ám chỉ điều gì đó, “Chị hiểu chưa?”
Dứt l i, Lạc Tiểu Liên nhanh chóng lên xe ngồi vào vị trí của mình, rồi cười thầm. Còn lại một mình Tô Hựu Tuệ đứng ngây ra tại chỗ, cô chỉ cảm thấy nhiệt độ khuôn mặt mình bỗng dưng tăng vọt, tim đập loạn xạ. Cô cứ đứng ngây ra rất lâu, phải đến khi bác tài xế nhắc nhở mới bước lên xe.
Không khí trên xe yên lặng, mọi người trầm lặng hơn cả lúc trước. Bác tài xế và cô giáo dẫn đoàn cứ nhăn mặt suốt.
Cuối cùng, sau vài tiếng đồng hồ đồng hành với “yên tĩnh", nơi đến đã xuất hiện trước mắt mọi người.
Lúc xuống xe, Lạc Tiểu Liên và Thời Tuân đi đầu tiên, theo sát phía sau là Giang Sóc Lưu. Trong lòng Lạc Tiểu Liên càng thấy căng thắng, cô không biết nên đối mặt với hai người đó ra sao.
“Tiểu Liên liệu tôi có thể nhận được câu trả lời của em không?” Thời Tuân khẽ lên tiếng hỏi ý kiến của Lạc Tiểu Liên, trong ánh mắt toát lên vẻ bối rối.
“Thời Tuân,” Lạc Tiểu Liên hạ thấp giọng, “Thực ra được làm bạn gái cậu, là niềm vinh hạnh với tôi, nhưng mà tôi...”
Lạc Tiểu Liên chưa kịp dứt lời, Thời Tuân đã vội ngắt lời cô trước: “Thật ư? Điều em vừa nói là thật ư?”
Như thế nhận được một tin vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống, Thời Tuân nắm chặt lấy tay Lạc Tiểu Liên, Vậy em không phản đối làm bạn gái tôi, phải không? Em sẽ không từ chối tôi, phải không?”
Mấy người khác cũng đứng lại xem, nhìn chăm chăm vào Lạc Tiểu Liên, chờ đợi quyết định cuối cùng của cô.
Thực ra... Thực ra... Cậu đã hiểu lầm rồi! Bàn tay bị Thời Tuân nắm chặt đến đau nhói, trong lòng Tiểu Liên gào thét. Thế nhưng, trong giây phút này, ngước nhìn gương mặt không che giấu nổi niềm sung sướиɠ và hạnh phúc của Thời Tuân, cô lại không sao mở miệng nhẫn tâm nói ra những lời đó, chỉ đành chọn sự im lặng.
“Tuyệt quá!”
Sự yên lặng như thế không thế kéo dài quá lâu, người xưa nay vốn lạnh lùng ít nói là Thời Tuân lại vui sướиɠ "đến nỗi ôm chầm lấy Lạc Tiểu Liên, rồi xoay một vòng khoái chí trong không trung, “Tiểu Liên, tuyệt quá! Cuối cùng em đã nhận lời với tôi rồi!
“Này cậu em, đã sáng mắt ra chưa hả?” Kim Nguyệt Dạ đứng bên cạnh Giang Sóc Lưu từ bao giờ. Tuy bị ngăn cách bởi đống hành lí chất cao như núi, nhưng cậu vẫn cố vẫy tay về phía Lưu rồi cười ranh mãnh, “Trái tim phụ nữ thay đổi khó lường, nếu không nắm chắc thì đều có thể vuột mất bất kì lúc nào.”
Giang Sóc Lưu lườm Kim Nguyệt Dạ một cái, rồi miệng lẩm bẩm: "Câu nói đó nên tặng cho chính anh mới phải!”
Dứt lời, cậu liền gạt phăng núi hành lí trước mặt Kim Nguyệt Dạ. Đống hành lí chất cao ngất ngưởng liền đổ ụp xuống.
"Oái!” Kim Nguyệt Dạ nhanh nhẹn nhảy sang một bên tránh được cú tai nạn không đáng có bất ngờ đó.
“May mà mình né nhanh đấy!" Kim Nguyệt Dạ ngắm lại người ngợm chân tay, rồi thốt lên, sau đó nhìn Giang Sóc Lưu đang vùng vằng bỏ đi: “Hơ hơ hơ... Sao bây giờ tính nết của bọn trẻ lại nóng nảy thế nhỉ? Mình đã già rồi, già thật rồi!”