[Sương mù]Tâm trạng yêu thương như hai người đang đứng trong lànSương mùKhông thể nhìn rõ nét mặt buồn vui hay giận dỗiChúng ta cung chơi trốn tìm trong nỗi thẹn thùng và im lặngLàn sương mù giăng giăng như niếng vải bịt mắtEm nghe thấy tiếng bức chân anh phí bên tráiAnh lại từ bên phải bước raTrong làn sương dày đặc, thứ duy nhất có thể nhận ra đượcChính là nhịp đập trái tim emLiến minh Tinh Hoa
Chiếc xe buýt đang đỗ trước cổng trường lúc này đã gần như chật kín học sinh. Trong tay mỗi người bọn họ đều cầm hoa tươi, bóng bay màu và ruy băng, sôi nổi hào hứng vẫy tay reo hò về phía những người đang chuẩn bị lên xe.
“Chúng tôi theo dõi tin tức của cuộc thi công tháp từng giây từng phút, dù người thắng cuộc là Hoàng tử tường vi xanh Hàn Thu Dạ, hoàng tử Lưu hay hoàng tử Thời Tuân cũng đều tuyệt vời! Fighting!”
“Chàng hoàng tử của mình khi trở về nhất định sẽ đứng trên đỉnh tháp hoành tráng hơn cho mà xem!”
“Vì sao nhất định phải trao đổi học sinh nhỉ? Tị với tụi học sinh trường Minh Dương quá, bây giờ mình chỉ muốn chuyển sang trường Minh Dương học thôi!”
…
Những học sinh Liên minh Tinh Hoa đang nhao nhao đứng thành đám đông hỗn độn, không thể phân biệt rõ họ là fan của ai nữa.
Bây giờ những người đang chuẩn bị bước lên xe chính là học sinh được Liên minh cứ đi trao đổi với trường Minh Dương, trong đó có tứ Soái được chọn ra từ cuộc thi công tháp cùng với ba giáo viên hướng dẫn. Trường trung học Minh Dương là học viện do trường Minh Đức và trường Sùng Dương hợp nhất, cũng chính là trường cũ của ba giáo viên hướng dẫn. Lúc này họ đang chuẩn bị đi đến thành phố Milan để tập huấn, gấp rút chuẩn bị cho cuộc tranh đoạt ngôi Vương.
Ban nãy bị đám học sinh Liên minh Tinh Hoa nhiệt tình vây quanh nên Lạc Tiểu Liên ngẩn người ra. Đúng lúc mọi người đang chuẩn bị cho hành lí vào cốp dưới gầm xe; cô mới phát hiện ra chiếc va li trên tay bỗng dưng biến mất như trò xiếc tung hứng.
Lúng túng ngẩng mặt nhìn lại, thì thấy Thời Tuân lẹ làng giúp cô cho va li vào cốp xe, rồi quay lại lặng lẽ nhìn cô. Nhìn thẳng vào đôi mắt đang nhìn mình chăm chú Lạc Tiểu Liên sực tỉnh. Cô vội vàng mỉm cười cảm kích.
Hai người cùng nhau bước lên xe, Thời Tuân thấy cô đi thẳng tới ghế ngồi đã được chỉ dẫn, còn chỗ ngồi bên cạnh cô đã có một nam sinh khác ngồi từ trước đó.
"Có thể vui lòng đổi chỗ được không?” Thời Tuân đột nhiên cất lời đề nghị với nam sinh đang ngồi trên ghế.
Nam sinh đó hơi sững người nhìn sang Lạc Tiểu Liên và lại quay sang nhìn Thời Tuân, rồi nở một nụ cười hồn nhiên ngầm hiểu ý: “Ô... Được chứ, đương nhiên là không vấn đề gì.”
Nụ cười là lạ của nam sinh kia khiến cho Lạc Tiểu Liên đỏ bừng mặt, cô len lén ngước mắt nhìn về phía Giang Sóc Lưu ngồi cách đó không xa, thấy cậu ấy đã quay mặt ra hướng khác từ lâu, dường như không hề biết cô đang nhìn mình. Thấy vậy, Lạc Tiểu Liên thu ánh mắt về với vẻ chán nản.
Tên khốn Giang Sóc Lưu! Không phải như thế!
"Còn nhớ thỏa thuận giữa chúng ta không?”
Sau khi đổi chỗ trót lọt, nhìn sang thấy Tiểu Liên ngồi im như tượng, Thời Tuân bỗng dưng lên tiếng hỏi nhẹ nhàng, ánh mắt sáng rực như sao, phát ra những tia sáng mong chờ. Nghe thấy câu đó, những người khác đồng loạt quay đầu lại, kể cả Giang Sóc Lưu, một người luôn lảng tránh Lạc Tiểu Liên.
Lạc Tiểu Liên tỏ ra bối rối, cô lục tung bộ nhớ trong đầu mình mấy lần liền, cuối cùng mới nhớ ra điều trước đây Thời Tuân nhắc tới: Nếu cậu ấy lọt vào danh sách Tứ soái thì cô phải làm bạn gái của cậu ấy.
Lạc Tiểu Liên ngập ngừng mấy lần định mở miệng, vẻ mặt ánh lên chút do dự không biết nên làm thế nào.
Truyen8.mobiNhưng khi nhìn sang Thời Tuân, cậu ấy vẫn đang mỉm cười khiến cô khó nói lời từ chối. Ánh mắt cô di chuyển về phía Giang Sóc Lưu một cách vô thức. Lúc này cậu ấy đã ngoảnh mặt ra phía ngoài cứa sổ, bóng đen ảm dạm đang bao phủ trên khuôn mặt cậu ta. Mặc dù khó nhận ra tâm trạng của Lưu nhưng Lạc Tiểu Liên có thể cảm nhận được luồng khí lạnh như băng vây quanh cậu ấy, dường như hễ cô tiến lại gần, sẽ bị đông cứng ngay lập tức. Vẻ lạnh lùng của cậu ấy khiến cho Lạc Tiểu Liên bất giác nghi ngờ những việc xảy ra trong đêm qua chỉ là một giấc mơ... Những ngón tay như có phép thuật, nụ hôn dịu dàng như của chàng hoàng tử trong truyện cổ tích dường như vẫn còn nồng ấm, hoàn toàn trái ngược với Giang Sóc Lưu lạnh lùng như băng lúc này.
Không chỉ là cậu ấy, ngay cả anh Hàn Thu Dạ cũng giữ bộ mặt trang nghiêm, lúc chào hỏi mình còn hơi gượng gạo, trái ngược với vẻ nho nhã lịch thiệp hằng ngày. Chắc anh ấy vẫn còn áy náy trong lòng vì chuyện ở bãi Quỷ chăng?
Không nhận được câu trả lời, Thời Tuân lặng lẽ tựa người vào thành ghế bên cạnh chỗ ngồi của Lạc Tiểu Liên đôi mắt sâu hun hút đến mức khó lòng đoán biết.
Ba anh chàng đẹp trai, mỗi người ôm một mối tâm sự ri ng, khiến cả khoang xe trở nên ngột ngạt khó thở.
Lạc Tiểu Liên vội thu ánh mắt về, định thoát khỏi cái bầu không khí u uất này. Cô kéo rèm cửa sang bên quay mặt ra phía ngoài cửa xe, nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài để lấy lại tinh thần.
Cùng lên xe với mọi người, Tô Hựu Tuệ ngồi sát cửa sổ, theo quán tính cô ngẩng mặt lên nhìn Kim Nguyệt Dạ người lên xe sau cùng. Cô chỉ thấy cậu ấy ngó sang chỗ ghế còn trống ở hàng ghế trước và đi thẳng về phía cô.
Chẳng nhẽ cậu ấy định ngồi bên cạnh mình? Trong lòng Tô Hựu Tuệ thầm nghĩ, nhưng vẫn quay mặt đi giả vờ như không để ý. Cùng lúc ấy, nhịp tim cô bắt đầu tăng dần lên theo tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Khi Kim Nguyệt Dạ bước tới bên cạnh cô, Tô Hựu Tuệ bất giác hơi né người sang một bên để nhường lối. Kim Nguyệt Dạ nhìn thấu tâm can cô, cậu chỉ cười ranh manh. Cậu ngừng lại vài giây, sau đó tiếp tục bước thẳng tới chỗ ghế ngồi phía sau Tô Hựu Tuệ.
Cái tên khỉ đột này... hắn đang cố tình trêu tức mình đây mà. Tô Hựu Tuệ thầm bực bội, đỏ bừng mặt quay ra nhìn ra cửa sổ.
Ai dè, một bóng người bất ngờ ngồi xuống chỗ trống bên cạnh, cô vội quay sang nhìn: “A, Vũ đấy à?..
“Ghế ngồi bên cạnh em chắc là chưa có ai? Tôi có thể ngồi được không?” Lý Triết Vũ hỏi nhỏ rồi nở nụ cười êm ái như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống, giọng nói như làn gió xuân lướt qua mặt hồ phả vào l*иg ngực của Tô Hựu Tuệ, khiến bất cứ ai cũng đều không thể khước từ.
Chiếc xe vẫn bon bon chạy trên đường, ngoài tiếng lốp xe ma sát với mặt đường ra thì không hề nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác, vẻ mặt của tất cả mọi người ai nấy đều giống nhau đến mức kì lạ… vẻ mặt cực kì nghiêm túc.
Ngay cả bác tài xế khi chợt liếc nhìn gương chiếu hậu cũng giật mình kinh hãi đến mức chỉ tập trung dán mắt vào con đường trước mặt. Bác nắm chặt vô lăng, rồi nổ máy, trong lòng thầm hi vọng chiếc xe mau đến Milan.
Bầu không khí trong xe bị nén chặt đến nỗi ai nấy như nín thở. Cuối cùng, cô giáo dẫn đoàn không thể chịu đựng thêm được nữa, lớn tiếng đề nghị: "Này, nhiệt huyết lúc này đâu hết cả rồi? Không khí nặng nề quá. Tôi đề nghị chúng ta cùng hát để khuấy động không khí.”
Hay quá! Bị bầu không khí nặng nề chèn ép tới mức không thở nổi, Lạc Tiểu Liên lập tức lên tiếng phụ họa Tô Hựu Tuệ cũng mỉm cười tỏ vé tán thành.
“Vậy thì... Lý Triết Vũ, em hãy hát một bài nhé.” Cô giáo nhìn khắp xe một lượt rồi ánh mắt đột nhiên sáng bừng nhằm đúng Lý Triết Vũ, người đang ngồi bên cạnh Tô Hựu Tuệ.
Phải đấy, phải đấy, anh Lý Triết Vũ hát trước một bài đi! ” Mọi người lập tức đồng thanh ủng hộ.
Lý Triết Vũ không hề khước từ mà vui vẻ đứng lên. Tô Hựu Tuệ bất giác kinh ngạc đến mức hai mắt cứ trố ra. Vũ từ trước tới nay vốn luôn là người thích lặng lẽ không ồn ào cơ mà... Giờ đây cậu ấy biến thành một người hoàn toàn khác, giống như chàng hoàng tử đứng trên sân khấu mờ ảo say sưa biểu diễn khúc tình ca ngọt ngào và sâu lắng, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng, khẽ liếc về phía Tô Hựu Tuệ. Giọng hát của cậu như tiếng đàn ghi ta trầm ấm. Tiếng hát vang lên từ nốt nhạc đầu tiên được nâng đỡ bởi những ca từ chân thành sâu sắc đi sâu vào lòng người, có cô gái nào lại không bị rung động cơ chứ?
"Chờ em nói yêu anh, dù chí một lần thôi cũng đủ Chờ em nói yêu anh, một lần cũng là mãi mãiPhải chăng anh lầm lẫn trong tình cảm, hay anh đòi hỏiquá nhiều, ai đang yêu cũng đều giống anh, phải không em?Người sợ phải đối mặt đã xa rồi, và có lẽ cũng chưa từngxuất hiện, phải đón nhận ra sao mới là giải thoát.Chờ em nói yêu anh, yêu anh, dù chỉ một lần thôi cũng đủChờ em nói yêu anh, yêu anh, em có nghe chăng, có lẽ lờitâm tình nên thổ lộ từ lâu."“Oa, hát hay quá! Nghe xong bài hát ngọt ngào này trái tim sắp tan chảy mất rồi!” Mọi người chăm chú nghe tới mức ánh mắt bắn ra những hình trái tim tới tấp, rồi vỗ tay cuồng nhiệt, "Không ngờ anh Lý Triết Vũ không những đẹp trai mà còn hát rất hay!”
Nếu anh ấy chỉ hát tặng cho mình nghe thì có phải chết ngay trên con đường này mình cũng cam lòng”
“Đừng có mơ! Anh Lý Triết Vũ hát tặng cho chị Tô Hựu Tuệ đấy!...
“Cảm ơn! Lý Triết Vũ cúi đầu chào tao nhã. Sau khi đứng thẳng người lên, cậu nhìn đăm đăm về phía Tô Hưu Tuệ với ánh mắt say đắm. Ngàn vạn câu nói đều như hòa lẫn vào trong lời ca và ánh mắt, rồi biến thành lời tỏ tình và tâm sự không lời.
Ca khúc cực kì “tình củm" như một khẩu pháo nặng trịch. Tô hựu Tuệ bất chợt đỏ bừng mặt lên, quay lại liếc nhìn Kim Nguyệt Dạ ngồi phía sau. Cô chỉ thấy cậu ấy đang nhìn mình mím cười, ánh mắt phát ra ánh sáng lấp lánh khiến cô bất giác thẹn thùng. Đôi lông mày cô hơi nhếch lên như truyền đi một ám hiệu nào đó. Nhưng trong nháy mắt, Kim Nguyệt Dạ quay mặt ra phía cửa sổ không tiếp tục đón nhận ánh mắt của cô. Trên gương mặt vô cảm kia như có một lớp băng mỏng trong suốt, lộ ra vẻ lạnh lùng, trái ngược hẳn với thái độ vui vẻ trước đó.
Tô Hựu Tuệ ngây ra một lát, tâm trạng rơi vào nỗi thẹn thùng và bối rối. Sau đó, cô quay lại nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài cửa xe không ngừng lùi lại phía sau. Trên nền trời màu lam thẫm, một đám mây với hình thù kì dị đang lững lờ trôi, chầm chậm nhúc nhích khi gió thổi tới lên thành vô số các hình dạng không giống nhau, y chang Kim Nguyệt Dạ lúc này; thoắt ẩn thoắt hiện, lúc hớn hở lúc lạnh lùng, ngày càng khiến người ta thấy khó hiểu.