Quyển 10: Chương 5: Cương lĩnh hành động trong cuộc thi "Hai người ba chân"! Ice heart of the Snow Queen!

[Lòng tin]

Tin tưởng là khẩu lệnh "mốt hai mốt" trong cuộc thi

"Hai người ba chân"

Cậu bước chân trái, tôi bước chân phải

TIn tưởng là hai người cùng nghe chung chiếc tai nghe

Cậu nghe bên trái, tôi nghe bên phải

Tin tưởng là que kem ăn chung giữa mùa đông buốt giá

Cậu cắn một miếng, tôi cắn một miếng

Dù cho cậu còn tin tưởng tôi nữa hay không

Tôi cũng sẽ luôn bên cạnh, cùng cậu ngắm bầu trời u ám mưa

bão hay bầu trời đầy nắng chói chang.

“Một, hai, một, hai, một, hai.”

Sau khi bốc thăm ở Tháp Sao, Thẩm Tuyết Trì và Lạc Tiểu Liên liền sốt sắng bắt tay vào tập bài “Hai người ba chân” trên sân vận động của trường Đức Nhã.

Lấy một sợi dây căng ra để hai người đứng ngang hàng với nhau, hai cái chân kề nhau được buộc lại rồi sải bước theo nhịp điệu. Do không quen nên thường bị ngã.

“Nhịp điệu! Cùng bước! Tiến lên!” trong lần thứ năm mươi ba, cả hai cùng cuộn tròn ngã lăn quay chổng cả bốn chân lên trời, khiến cho các bạn học cười phá lên ngặt nghẽo. Thẩm Tuyết Trì nổi tiếng xưa nay lạnh lùng cuối cùng cũng nổi nóng đùng đùng như lửa.

“Tôi, tôi xin lỗi...” Lạc Tiểu Liên lắp bắp với vẻ tội nghiệp, “Cậu cũng biết là khả năng cảm thụ âm thanh của tôi xưa nay không tốt.”

“Cánh cáo cậu lần thứ năm mươi tư rồi đấy...” Thẩm Tuyết Trì nghiêm mặt đe dọa, nhưng khi đối diện với đôi mắt ngân ngấn lệ của Lạc Tiểu Liên, cô không thể nói tiếp được.

"Cậu sẽ định thế nào?” Lạc Tiểu Liên sợ sệt hỏi lại.

“Tập đến đây thôi, mai tiếp tục."

Thẩm Tuyết Trì không nhịn được khẽ bật cười. Thấy trời gần tối, cô cúi xuống tháo sợi dây buộc chân hai người ra.

“Phù... thôi được, Tuyết Trì! Cậu cũng nên về nhà nghỉ ngơi đi!”

Lạc Tiểu như trút được gánh nặng, vẫy vẫy tay về phía Thẩm Tuyết Trì rồi tung tăng chạy về kí túc xá: “Ngày mai tôi sẽ tiếp tục cố gắng! Tuyết Trì cứ yên tâm đi!”

Dõi theo bóng Lạc Tiểu Liên, Thẩm Tuyết Trì đứng ngây ra một lúc, rồi mới chậm rãi đi men theo sân vận động, chiếc xe hơi màu đen đã đỗ tại đó từ lâu, người tài xế mặc đồng phục đã giúp cô mở cửa xe; lặng lẽ chờ đợi tiểu thư bước lên.

Nhưng khi Thẩm Tuyết Trì duyên dáng ngồi lên chiếc ghế bọc da thật trong xe, một bóng người đột nhiên đi tới chặn người tài xế sắp đưa tay ra đóng cửa xe. Người đó hơi cúi xuống nhìn Thẩm Tuyết Trì, ánh đèn mờ mờ trong xe chiếu rõ khuôn mặt cô ta.

“Tránh ra!" Thẩm Tuyết Trì nhìn thấy mưu mô nham hiểm trên khuôn mặt đẹp như vẽ của úy Nguyệt Dao, cô liên tưởng đến một loài hoa có thể tiết ra chất độc nhưng lại đẹp đẽ và sặc sỡ.

"Thẩm Tuyết Trì, tôi có vài chuyện quan trọng muốn nói với cô, và tin rằng cô nhất định sẽ hứng thú đấy.” úy Nguyệt Dao đứng thẳng người lên, nụ cười trên mặt mỗi lúc trở nên tươi rói hơn.

“Không có hứng.” Thẩm Tuyết Trì lạnh lùng đáp.

“Nữ hoàng băng giá, đừng vội kết luận sớm thế.” Úy Nguyệt Dao tựa vào cửa kính xe, nở nụ cười tuyệt mĩ, “Hình như cô không muốn biết người gây ra vụ tai nạn khi cô đang trên đường ra sân bay sang Mĩ học là ai nhỉ?

Mặt băng nứt ra, sắc mặt Thẩm Tuyết Trì hơi chuyển biến, ánh mắt nhìn trân trân vào úy Nguyệt Dao, giọng nói hạ thấp như khủng bố: “Cô biết à?”

“Đương nhiên, nếu không thì tôi cũng chẳng đến gặp cô làm gì.”

Tiếng cười của Úy Nguyệt Dao lanh lảnh chói tai như chuông, khiến người ta có cảm giác sởn da gà. Nhỏ ta khẽ khàng ghé sát vào tai Thẩm Tuyết Trì, như một mụ phù thủy đang kiểm soát mọi thứ, thong thả nói: “Người đó cô cũng quen, hơn nữa quan hệ của nó với cô lại còn khá tốt đấy! Nó chính là Lạc... Tiểu... Liên.”

“Ha ha ha!” Nghiến răng bặm môi nói dằn từng tiếng một Úy Nguyệt Dao đắc ý đứng thẳng lưng lên, Sao hả, thú vị chứ? Kẻ tội đồ hại cô không thể đi du học đang ở ngay trước mắt. Còn cô lại coi nó là bạn thân.

“Chứng cứ?” Nhiệt độ không khí xung quanh bỗng dưng hạ thấp xuống, giọng Thẩm Tuyêt Trì trở nên đáng sợ.

“Chứng cứ ư? Úy Nguyệt Dao thong thả rút ra một túi giấy, nhét vào bên trong xe, "Chứng cứ ở đây này, cứ cầm lấy từ từ xem đi nhé! Có người đã tìm được tài xế taxi bữa đó, chính miệng ông ta nói ra: Khách đi xe là một cô gái tên Lạc Tiểu Liên. Ông ta cũng nhận ra Lạc Tiểu Liên qua tấm ảnh nhận dạng, người làm chứng chắc chắn không sai chút nào. Hơn nữa, quan trọng nhất... là Lạc Tiểu Liên đã biết việc này nhưng cố tình giấu giếm.”

Ngày hôm sau, Lạc Tiểu Liên lại đến địa điếm luyện tập như đã hẹn, nhưng không thấy bóng dáng Thẩm Tuyết Trì đâu.

“Tuyết Trì, đã xảy ra chuyện gì ư?”

Đợi đến hai tiếng đồng hồ nhưng vẫn không thấy bóng dáng nhỏ bạn đâu, di động cũng không nghe; không có bất cứ liên lạc nào. Đã gửi mấy tin nhắn liền, gọi mấy cuộc điện thoại mà không nhận được hồi đáp, Lạc Tiểu Liên lo lắng lôi đi động ra bấm gọi số điện thoại nhà của Thẩm Tuyết Trì.

"Chào quý khách, đây là dinh thự của họ Thẩm.” Từ đầu bên kia điện thoại vang lên một giọng nữ êm tai nhưng lại không phải là Thẩm Tuyết Trì.

“Xin hỏi bạn Tuyết Trì có nhà không ạ?” Lạc Tiểu Liên hỏi với giọng lo lắng. Liệu Tuyết Trì có xảy ra chuyện gì không nhỉ ?

"Xin lỗi, tiểu thư hiện tại không thể nhận điện thoại của cô được." Cô gái ở đầu dây bên kia lịch sự nhã nhặn đáp lại.

"Bạn ấy đi đâu rồi ạ? Bạn ấy hẹn với em hôm nay sẽ cùng tập luyện cơ mà, nhưng em đã đợi rất lâu mà không thấy bạn ấy đến. Em thấy hơi lo..." Lạc Tiểu Liên lo lắng nói.

“Tiểu thư bị trẹo chân, đã đi bệnh viện rồi.” vẫn là giọng nói vô cùng lễ phép khiến người ta sốt ruột đến chết đi được.

“Gì cơ ạ?” Lạc Tiểu Liên chợt thót cả tim, cô lập tức rùng mình, “Thế thì em sẽ tới ngay để thăm bạn ấy.”

“Không cần đâu, tiểu thư hiện tại không ở biệt thự.”

“Bao giờ bạn ấy về ạ?” Lạc Tiểu Liên trong lòng như có lửa đốt hỏi dồn.

“Chúng tôi cũng không biết, tiểu thư khám bệnh xong sẽ về thôi.”

“Vậy thôi chị nhé, em biết rồi. Nếu như bạn ấy về thì phiền chị chuyển lời, có Lạc Tiểu Liên tìm bạn ấy.”

Lạc Tiểu Liên buồn bã cúi đầu, đành gác máy và bắt đầu luyện tập một mình.

Một lúc sau; cô dừng lại, trong lòng thấp thỏm khiến cô không tài nào tập trung luyện tập được.

“Hay cứ đi thăm Tuyết Trì thì hơn, bị trẹo chân, chắc cậu ấy đau lắm.”

Lạc Tiểu Liên kiễng chân lên, nhìn từ chỗ xa lắc xa lơ về phía biệt thự nhà Thẩm Tuyết Trì, rồi lo lắng lẩm bẩm.

Sau khi quyết định, cô lập tức hối hả lên đường.

Đứng ở phía ngoài cánh cống sắt đồ sộ, gương mặt lộ vẻ bất an, Lạc Tiểu Liên kiễng chân lên nhấn chuông cổng. Cô hi vọng có thể nhìn thấy Tuyết bình an vô sự ngồi trong nhà ăn kem.

"Chào cô, đây là dinh thự họ Thấm, xin hỏi cô tìm ai.”

“Chào chị, em là Lạc Tiểu Liên, bạn của Tuyết Trì. Nghe nói bạn ấy bị trẹo chân, em thấy không yên tâm nên đến thăm.” Lạc Tiểu Liên kiễng chân lên, cố gắng với tới nút nhấn chuông được gắn tại vị trí cao trên cổng sắt.

"Tiếu thư...”

Cùng lúc ấy, người hầu gái trong nhà bịt chặt ống nghe lại, do dự quay sang nhìn Thẩm Tuyết Trì đang ngồi trên ghế đọc sách với bộ mặt vô cảm.

“Cuối cùng vẫn cứ đến.” Thẩm Tuyết Trì lạnh lùng cười khẩy, nhiệt độ trong biệt thự lại một lần nữa tụt xuống vài độ. Sau khi nụ cười mỉa mai tắt ngấm, trên gương mặt trắng trẻo nhưng lạnh lùng không còn cảm xúc nào, cô khẽ gật đầu, “Cho cô ta vào!”

"Vâng.” Người hầu gái gật đầu; đưa ống nghe lên gần miệng, "Được ạ, mời vào.”

Cánh cổng sắt đồ sộ từ từ mở ra trước mặt Lạc Tiểu Liên. Cô nén lại tâm trạng lo lắng, thận trọng bước qua cửa đi dọc theo một con đường nhỏ giữa vườn hoa rộng lớn. Không kiên nhẫn được nữa, cô nóng ruột chạy bổ về phía tòa biệt thự sang trọng như một cung điện thu nhỏ. Qua ô cửa sổ trên tầng hai, Thẩm Tuyết Trì đang đứng đằng sau lớp rèm bằng voan, ánh mắt lạnh như băng ném thẳng về phía Lạc Tiểu Liên, hệt như một viên cai ngục thực thi lệnh xử tử đang giám sát một tội phạm bị chụp kín đầu chờ đợi hành quyết.

Nếu không để Tiểu Liên vào thì với tính khí ương ngạnh, nó sẽ gõ cửa hết lần này đến lần khác. Truyen8.mobi

Ánh mắt Thẩm Tuyết Trì dán chặt vào Lạc Tiểu Liên khi cô cùng người hầu gái biến mất sau cánh cổng lớn, rồi thu ánh mắt hướng sang cửa chính ngôi nhà.

Quả nhiên, chỉ lát sau, Lạc Tiểu Liên đã theo người hầu gái bước vào trong phòng.

"Tuyết Trì, cậu vẫn ổn chứ? Chân cậu bị trẹo có đau lắm không?” Vừa mới nhìn thấy Thẩm Tuyết Trì, Lạc Tiểu Liên lập tức chạy tới hỏi vẻ quan tâm, cô chỉ muốn lao tới ôm lấy nhỏ bạn, nhưng lại bị nhỏ ta né người tránh sang bên với vẻ khinh khỉnh.

Thẩm Tuyết Trì nhìn cô với bộ mặt vô cảm, như thể đang nhìn một đồ vật không có sinh khí: “Tôi rất ốn.”

“Ấy” Lạc Tiêu Liên ngớ người, ngây ra nhìn Thấm Tuyết Trì, rồi lại nhìn cái chân lanh lẹ vừa né tránh cô, “Tôi nghe nói cậu bị trẹo chân.”

“Không bị thương, chỉ là không muốn tập.” Thẩm Tuyết Trì ngồi yên trên ghế, không nhúc nhích, giọng nói như xa cách hàng ngàn dặm.

“Tuyết Trì... Cậu sao thế?” Lạc Tểu Liên sững người nhìn Thẩm Tuyết Trì, không dám tin rằng người trước mặt mình lại là đứa bạn thân nhất.

Vì sao thái độ của Thấm Tuyết Trì bỗng dưng thay đổi nhỉ, coi mình như kẻ thù và đề phòng mình... Chẳng nhẽ mình đã làm việc gì sai hay sao?

Mình biết rồi, nhất định là Tuyết Trì không muốn mình lo lắng, nên cố chịu đau không nói. Lạc Tiểu Liên chợt vỡ lẽ, đi đến chỗ ngồi của Thẩm Tuyết Trì, định ngồi thụp xuống kiểm tra vết thương ở chân bạn.

“Đã bảo là không bị thương mà.” Thẩm Tuyết Trí lại đứng vụt dậy khỏi ghế, khinh khỉnh né Lạc Tiểu Liên như tránh con sói hoang.

“Cậu đi đi,” Thẩm Tuyết Trì nhìn Lạc Tiểu Liên khıêυ khí©h dường như muốn xem đối phương sẽ phản ứng như thế nào.

“Ừm... Đã như vậy thì, tôi tập luyện trước một mình đây!”

Lạc Tiểu Liên không hiểu mình đã làm gì sai mà khiến Thẩm Tuyết Trì tức giận, cô đứng đờ ra thốt lên một câu.

“Cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, tôi... tôi về đây.

Lùi về sau mấy bước, Lạc Tiểu Liên gượng gạo mỉm cười. Dứt lời, cô buồn bã quay đi, một mình lặng lẽ bước ra khỏi biệt thự. Ngược lại với tư thế chạy bộ ban nãy, cô cất bước nặng nề như đeo đá.

Thái độ của Thẩm Tuyết Trì quả là kì cục, vì sao lại như thế nhỉ... Lạc Tiểu Liên vừa đi vừa nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra.

Chẳng nhẽ vì mình ngốc quá, toàn làm cho cậu ây ngã đau khi tập “Hai người ba chân”? Vì thế Tuyết Trì không muốn luyện tập với mình nữa à? Nhưng mà... Tuyết Trì không giống hạng người nhỏ nhen ấy.

Nghĩ mãi không tìm ra được lí do giải thích thái độ thay đổi đột ngột của Thẩm Tuyết Trì, Lạc Tiểu Liên lắc đầu lia lịa, quyết định không suy đoán lung tung nữa.

Chắc là Tuyết Trì đã gặp chuyện gì đó mà mình không biết, có thể là chuyện gia đình? Hay là “chuyện ấy” nhỉ? Bọn con gái tháng nào mà chả có mấy ngày tính nết bị thất thường... Không sao, mình cứ tạm tập một mình vậy, có lẽ sau vài ngày, tâm trạng Tuyết Trì tốt hơn và biết đâu sẽ thay đổi ý định và tập tiếp. Trước khi cậu ấy quay lại, mình phải chăm chỉ tập luyện để cậu ấy không tức giận mới được.

Những ngày tiếp theo, chỉ có Lạc Tiểu Liên tập luyện một mình, quả nhiên Thẩm Tuyết Trì không xuất hiện thêm lần nào nữa.

“Một mình tập luyện, thấy kì kì thế nào í. Không có người cùng phối hợp, khi thi thật chưa chắc mình đi đúng nhịp... Tâm trạng của Tuyết Trì đã khá hơn chưa nhỉ ? Hay là tập xong, tới nhà nó lần nữa xem thế nào?”

Trên nền đất trống trong Trung tâm bảo trợ xã hội, Lạc Tiểu Liên đưa tay quệt mồ hôi trên trán, như muốn lau đi tâm trạng cô đơn, cô đang gắng tập bỗng có tiếng gọi từ phía sau.

“Tiểu Liên, con giúp mẹ mang chút đồ tới bệnh viện được không?”

Đúng lúc Lạc Tiểu Liên đang cật lực tập luyện, mẹ Đại Lạc cầm tới một cái bọc.

“Được ạ! Con sẽ đi ngay đây.” Lạc Tiểu Liên ngừng lại rồi đáp rõ to.

“Con hãy đem cái bọc này tới phòng 405 bệnh viện Chấn thương chỉnh hình, đừng đưa nhầm phòng đấy.”

Mẹ Đại Lạc trao cái bọc giấy cho cô và dặn dò kĩ lưỡng.

Lạc Tiểu Liên đón lấy bọc giấy và đi luôn trong ánh mắt dõi theo của mẹ Đại Lạc. Phía sau mẹ Đại Lạc lấp ló mấy mái đầu nhỏ bé.

“Mẹ Đại Lạc ơi, mẹ nói xem liệu chị Lạc Tiểu Liên có vui lên không ạ?” Tiểu Niên nhìn theo bước đi gấp gáp của Lạc Tiểu Liên, tròn xoe đôi mắt đen láy hỏi mẹ Đại Lạc.

Mẹ Đại Lạc nhoẻn miệng cười tươi, nói với vẻ tự tin: “Tất nhiên rồi; chị ấy chính là Tiểu Liên; là "Ánh Nắng’ của Trung tâm bảo trợ chúng ta đấy, con yên tâm đi.”

“Vâng ạ, chị Tiểu Liên là người kiên cường nhất.” Đứng sát phía sau Tiểu Niên; Mĩ Mĩ gật đầu.

Lạc Tiểu Liên không hề hay biết đối thoại giữa mẹ Đại Lạc và đám trẻ con trong Trung tâm bảo trợ xã hội. Cô ôm bọc gi ấy nằng nặng bước vào bệnh viện Chấn thương chỉnh hình.

Vừa bước vào cổng, cô phát hiện ra nơi này bao trùm bầu không khí khó tả. Ai nấy đều cố gắng tập luyện, khiến cô thấy như rạo rực bầu không khí phấn đấu không biết mệt mỏi.

Mỗi người ở đây đều đang cố gắng.

Lạc Tiểu Liên đi hết dãy hành lang này đến dãy hành lang khác, đi hết phòng này tới phòng khác, các bệnh nhân bị chấn thương nặng đang chăm chỉ tập luyện dưới sự hướng dẫn của bác sĩ.

“Bốn linh năm, bốn linh năm!” Khe khẽ nhắc đi nhắc lại, Lạc Tiểu Liên dừng lại trước tấm biển chỉ dẫn ở cuối hành lang.

Nếu muốn tới phòng 405 thì phải rẽ phải, lên lầu, sau đó rẽ trái. Lạc Tiểu Liên ngước nhìn lên tấm biển cao cao, lặng lẽ lẩm nhẩm.

“Ok, tuyến đường đã được xác định, mau xuất phát thôi!”

Khi sải bước đi ngang qua một cánh cửa lớn mở toang. Cô đột nhiên dừng lại, rồi quay người bước tới trước cánh cửa lớn kia.

Từ ngoài cửa nhìn vào, toàn bộ căn phòng bày ra trước mắt.

Một thanh niên đẹp trai đang làm động tác theo hướng dẫn của bác sĩ, Lạc Tiểu Liên đứng ngây ra trước cửa, đưa tay lên bịt miệng, không dám kêu lên.

“Ơ!” hình như đã cảm nhận được ánh mắt của cô, thanh niên đó chợt nhìn ra phía cửa rồi bật cười, Đây có phải Lạc Tiểu Liên không? Sao em lại rỗi rãi tới bệnh viện này thế?”

"Anh anh Kim Nguyệt Dạ!” Lạc Tiểu Liên buông tay bịt miệng xuống, cất giọng run rẩy gọi tên người thanh niên đó, “Sao anh lại..."

“Ha ha ha,” Kim Nguyệt Dạ bật cười, cắt ngang câu hỏi của Lạc Tiểu Liên, “Có phải em muốn hỏi rằng vì sao tôi lại ở đây điều trị phải không?”

"Vâng ạ!” Lạc Tiểu Liên gật đầu đánh rụp, hai bím tóc cũng ngúng nguẩy theo.

“Chỗ này của tôi đã từng bị chấn thương.” Kim Nguyệt Dạ vừa cười vừa chỉ tay vào đầu mình. Anh chậm rãi giải thích: “Vì có máu cục tích tụ bên trong, mãi chưa lấy được ra hết hoàn toàn. Tuy có chuyển biến tốt trong thời gian, ngắn, nhưng giờ lại xấu đi. Cục máu ảnh hưởng tới hoạt động bình thường của dây thần kinh, nên khi vận động từ phần đùi trở xuống luôn thấy trở ngại. Vì thế tôi phải trị liệu định kì.” Kim Nguyệt Dạ chớp chớp mắt, mỉm cười thản nhiên như không.

“Hóa ra... là vậy.” Lạc Tiểu Liên cúi mặt xuống lo lắng, hai bím tóc cũng thõng xuống ủ rũ. Thế nhưng rất nhanh sau cô lại ngẩng mặt lên, tươi tỉnh ngước nhìn Kim Nguyệt Dạ, gương mặt lộ rõ vẻ cảm phục, “Anh kiên cường thật đấy, nếu là em thì chắc không thể chấp nhận được sự thực tàn khốc này, còn bị áp lực tinh thần làm cho gục ngã trước cũng nên. Anh không những thản nhiên đối mặt mà còn tiếp tục sống lạc quan nữa...”

“Lạc Tiểu Liên, em đang trình bày báo cáo "Những tấm gương thiếu niên tàn tật vượt khó’ đấy hả? Ha ha ha. Tôi... Chỉ có điều... tôi muốn tiếp tục che chở cho người tôi yêu thương thôi.” Kim Nguyệt Dạ cười khẽ, gương mặt lộ vẻ hoài niệm.

“Vâng vâng vâng! Lạc Tiểu Liên gật đầu lia lịa, đột ngột như thoáng nghĩ đến điều gì đó. Truyen8.mobi

Sao anh ấy vừa trông thấy mà đã gọi trúng tên mình nhỉ? Chẳng nhẽ... anh ấy vẫn còn nhớ mình?

Lạc Tiểu Liên thấy tự hào, tròn xoe mắt ngạc nhiên, vẻ mặt ngập tràn sung sướиɠ và hạnh phúc.

Kim Nguyệt Dạ phì cười liếc xéo cô một cái, rồi uể oải nói: “Đương nhiên là tôi nhận ra; em chính là cô bé đã cùng Tô Hựu Tuệ uống say xỉn.”

“Hả?” Lạc Tiểu Liên há hốc miệng, cằm cô gần như sắp rơi xuống đất, “Anh, làm sao mà anh biết được chuyện em và chị Tô Hựu Tuệ cùng nhau đi... hát karaoke?

Kim Nguyệt Dạ giơ tay lên không trung vươn người một cái, tranh thủ đưa mắt liếc xéo về phía cô: “Tối hôm đó hai chị em đã uống đến say xỉn, tôi và Giang Sóc Lưu mỗi người đưa một người về nhà đấy! ”

"Gì cơ ạ?” Lạc Tiểu Liên chợt ngớ ra lòng dạ bỗng dưng rối bời, “Ý anh nói là... Giang Sóc Lưu đưa em về ư?

“Tất nhiên! Kim Nguyệt Dạ cong môi lên, cười đầy ẩn ý, “Một mình tôi chắc không cõng nổi cả hai chị em, nếu chỉ được lựa chọn chăm sóc một người thì chắc chắn bé Tuệ sẽ là ưu tiên số một rồi.”

“Ha ha ha..” Lạc Tiểu Liên thầm nhăn nhó, cô cười gượng, “Anh Dạ; anh thật thẳng thắn.” Ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng Lạc Tiểu Liên lại rối bời, lời nói của Kim Nguyệt Dạ gây cho cô một cú sốc cực mạnh.

Cô hồi tưởng lại lúc bị say rượu; ngay hôm sau gặp Giang Sóc Lưu ở gần nhà ăn của học sinh, điệu bộ lạnh lùng tỉnh bơ của cậu ấy như không hề có chuyện gì xảy ra. Lòng cô đột nhiên có một luồng hơi ấm hạnh phúc thổi tới mang theo chút bực dọc không rõ lí do.

“Tên ngốc Giang Sóc Lưu, rõ ràng hắn đã đưa mình về, sao lại chẳng chịu nói gì cả? Sao cứ tỏ thái độ thù ghét, xa lánh mình chứ?” Lạc Tiểu Liên bực tức dậm dậm chân, đúng là cái thằng cha kì cục!

“Có lẽ… cậu ấy có lí do không thể nói ra chăng?” Đôi mắt Kim Nguyệt Dạ ánh lên tia sáng thấu hiểu, anh cười khẽ rồi nói. Không biết anh ấy đang khuyên nhủ và an ủi Lạc Tiểu Liên hay là nói với chính mình nữa.

Đôi mắt sáng trong của Lạc Tiểu Liên nhìn trân trân Kim Nguyệt Dạ: “Anh ơi, không nên giấu giếm bất cứ bí mật gì với người mình thích. Dù là việc tốt hay việc xấu, người ta đều sẵn sàng cùng chia sẻ và gánh vác với anh. Điều làm người ta tổn thương nhất là cảm giác mất tin tưởng và xa cách do giấu giếm đấy.”

“Thật thế ư?...” Nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Lạc Tiểu Liên; Kim Nguyệt Dạ chợt hơi sững người, đôi mắt mơ màng thoáng chút thất thần, như thể nghĩ đến chuyện gì đó.

“Đúng vậy!” Lạc Tiểu Liên lập tức nở nụ cười tươi tắn, con ngươi tròn xoe màu hạt dẻ biến thành hình trăng lưỡi liềm, "Vì thế anh đừng giấu giếm chuyện gì với người mình thích nhé! Còn nữa, em nhờ anh Dạ dẫn dắt Giang Sóc Lưu; em và chị Tuệ cũng sẽ cùng cố gắng. Chúng ta sẽ đọ sức trong cuộc thi công tháp!”

“ừm, yên tâm đi, tôi quyết không buông tay đâu!" Kim Nguyệt Dạ sực tỉnh, nở một nụ cười quyến rũ.

Lạc Tiểu Liên mè nheo như con trẻ, giơ ngón tay út bên phải ra, cười híp mắt đòi ngoắc tay: “Nào, ngoắc tay nhé.”

Cảnh tượng quen quen khiến Kim Nguyệt Dạ lại sững người một lần nữa. Gương mặt tươi cười của Lạc Tiểu Liên bỗng dưng biến thành gương mặt Tô Hựu Tuệ hồi ấy, tuy nhiên trong nháy mắt lại trở về gương mặt của Lạc Tiểu Liên... Tính cách của họ thật giống nhau. Cậu vừa mỉm cười dịu dàng vừa chìa ngón tay út thon dài ra cùng ngoắc tay mạnh với Lạc Tiểu Liên.

Thời gian vùn vụt trôi đi, trong nháy mắt vòng thi công tháp thứ tư đã sắp tới gần.

Buổi sáng sớm ngày cuối tuần, Lạc Tiểu Liên tỉnh dậy ra khỏi giường, trầm ngâm ngắm nhìn làn sương sớm trắng mờ hơi xám. Cô lấy di động ra bấm số điện thoại mà đã nhiều ngày không liên lạc.

Không biết tâm trạng Thẩm Tuyết Trì khá hơn chưa, tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng hôm nay là ngày thi đấu quan trọng.

"Kính chào quý vị, đây là dinh thự họ Thẩm." Từ đầu dây bên kia điện thoại vọng tới giọng nói trong trẻo êm tai của người hầu gái.

“Chào chị, em là Lạc Tiểu Liên, xin hỏi Thẩm Tuyết Trì có nhà không ạ?”

Nghe thấy đầu bên kia vẫn là giọng nói của người hầu gái, Lạc Tiểu Liên hơi sững lại, đột nhiên cô có một dự cảm mơ hồ.

Xin hỏi em có việc gì không?” Giọng người hầu gái vẫn đều đều êm tai, không hề có ý chuyển cho Thẩm Tuyết Trì nghe điện thoại.

"Tuyết Trì và em cùng nhau tham dự cuộc thi công tháp của trường, hôm nay là ngày thi đấu, em muốn hỏi bao giờ bạn ấy có mặt để thi, chúng em hẹn gặp nhau ở đó.”

Âm thanh trong điện thoại đầu bên kia ngừng lại giây lát, sau đó tiếng người hầu gái lại vọng tới: “Lạc Tiểu Liên, tiểu thư nói em cứ tới trước đi, một lát nữa tiểu thư sẽ gặp em ở đó."

“Được ạ, em biết rồi..." Lạc Tiểu Liên gác máy; chán chường nhìn màn hình di động nhanh chóng chuyển sang mờ tối rồi thừ người ra.

Rốt cuộc là có chuyện gì vậy, vì sao Tuyết Trì lại không chịu nói rõ với mình?

Bây giờ không phải là lúc nghĩ về những chuyện này!” Lắc đầu thật mạnh, Lạc Tiểu Liên quẳng mối hoài nghi trong lòng sang một bên; nhanh chóng kết thúc sự giằng xé nội tâm; sau đó phóng như bay về địa điểm tập trung dưới chân Tháp Sao với tốc độ chạy một trăm mét vượt rào.

Lạc Tiểu Liên chạy nhanh như tên bắn, xuyên qua sân vận động mênh mông của trường Đức Nhã; qua khu giảng đường với kiến trúc đẹp mắt. Khi cô gần tới nơi từ đằng xa đã nhìn thấy Giang Sóc Lưu và Thời Tuân đợi dưới chân tháp.

Vẫn là tư thế đối địch, chốc chốc họ còn trao nhau những ánh măt lóe tia chớp kèm tiếng sét đánh, nhưng ít ra cả hai vẫn có mặt tại cuộc thi đúng giờ.

"Tiểu Liên, xin chào !” Vừa nhìn thấy Lạc Tiểu Liên gương mặt Thời Tuân nở nụ cười như đóa hoa thủy tiên cậu ấy chủ động tiến lên phía trước cất tiếng chào cô.

"Thời Tuân, chào cậu! Giang Sóc Lưu, chào cậu!” Lạc Tiểu Liên vội vàng rũ bỏ bộ mặt chán nán, nở nụ cười nhẹ nhõm và vẫy tay về phía họ.

Giang Sóc Lưu quét xẹt qua Lạc Tiểu Liên một lượt nhưng không hề đáp lại, gương mặt lộ chút lo lắng không dễ nhận ra.

Thời Tuân bước tới, cậu đưa mắt nhìn xung quanh: "Thẩm Tuyết Trì là người thi đấu cùng cặp với em mà. Cô ấy đâu, sao giờ chưa đến?”

“Tuyết Trì nói... một lát nữa sẽ đến!” Lạc Tiểu Liên cố gắng mỉm cười tự nhiên hơn một chút.

“Thế à?.. .Vậy thì tốt.”

Đúng lúc ấy, giọng nói thỏ thẻ ủua úy Nguyệt Dao bay tới: "Xin chào mọi người, mọi người đến sớm thật đấy! Sao không thấy Thẩm Tuyết Trì đâu nhỉ ?”

Lạc Tiểu Liên và Thời Tuân cùng quay người lại, thì thấy Úy Nguyệt Dao với điệu bộ duyên dáng sánh vai cùng Hàn Thu Dạ xuất hiện.

Vì là cuối tuần nên mọi người đều không mặc đồng phục của trường, Hàn Thụ Dạ diện bộ trang phục dạo phố sánh bước cùng Úy Nguyệt Dao trong bộ áo váy sành điệu. Hai người phối hợp với nhau rất ăn ý khiến người ta bất chợt thấy trước mắt sáng bừng lên.

Lại một cặp đôi nữa góp mặt! Lạc Tiểu Liên khẽ nhíu mày, trong lòng thấy hơi khó chịu, nhưng vẫn bình tĩnh nhã nhặn đáp lại: “Tuyết bảo là lát nữa cậu ấy sẽ đến tôi sốt ruột quá nên chạy tới đây trước.”

Thế ư? Hóa ra là thế, tôi cứ nghĩ rằng hai người đang giận nhau cơ đấy! Yêu cầu của cuộc thi lần này chính là sự phối hợp; đúng vào giờ phút quan trọng không nên có bất đồng.” Úy Nguyệt Dao cố ra vẻ lo lắng, che miệng cười giả tạo, điệu bộ khiến người ta bất giác rùng mình ớn lạnh.

Cô ta nói thế, có phải đã biết điều gì không nhỉ? Lạc Tiểu Liên nhìn chăm chăm vào Úy Nguyệt Dao muốn tìm kiếm điều gì đó qua nét mặt của cô ta, nhưng không tài nào tìm được.

“Tuyết là bạn thân của tôi, cũng là thí sinh hợp cạ nhất với tôi, chẳng có ai hiểu nhau hơn chúng tôi cả.” Lạc Tiểu Liên mỉm cười thật tươi, thong thả chậm rãi nói.

“Thế thì tốt.” Úy Nguyệt Dao lim dim đôi mắt, mỉm cười với vẻ không cho là vậy, “Tôi mong chờ chứng kiến sự phối hợp ăn ý nhất của hai người đấy.”

"Thôi nào, mọi người yên lặng chút.” Với nụ cười tuyệt đẹp, Tô Hựu Tuệ đứng trước mặt mọi người, ánh mắt trầm tĩnh nhìn bao quát một lượt, rồi hỏi với vẻ thắc mắc: "Thí sinh Thẩm Tuyết Trì vẫn chưa đến phải không?”

"Chị Tô Hựu Tuệ, xin chị chờ một chút, Tuyết Trì sẽ đến ngay thôi.” Lạc Tiểu Liên nhìn chị Tô Hựu Tuệ với vẻ mặt căng thẳng, sợ vì Thẩm Tuyết Trì không có mặt mà mất điểm.

Tô Hựu Tuệ mỉm cười liếc nhìn Lạc Tiểu Liên, rồi khẽ gật đầu với cô ngầm giơ tay ra hiệu “Fighting!”

Được cổ vũ, Lạc Tiểu Liên thấy tâm trạng mình bất chợt tốt lên. Khi cô ngoái lại ngó về phía xa, liền bắt gặp một chiếc xe hơi màu đen đang từ từ tiến lại.

“Đến rồi kìa!” Lạc Tiếu Liên nhoẻn miệng cười với vẻ yên tâm. Cô vội bước nhanh lên phía trước ra sức vẫy tay về phía chiếc xe, “Tuyết Trì ơi, ở đây, ở đây.’’

Chiếc xe hơi màu đen từ từ tiến vào tận quảng trường Phi Nguyệt mới dừng lại. Cánh cửa phía sau xe từ từ mở, Thẩm Tuyết Trì mặt lạnh như băng giá trong xe bước ra.

"Tuyết Trì ơi, ở đây.” Nhìn thấy Thẩm Tuyết Trì, đôi mắt Lạc Tiểu Liên chợt sáng bừng lên như hai chiếc đèn pha được sạc đầy điện, cô sốt ruột nhảy tưng tưng, hai tay múa may, như sợ Thẩm Tuyết Trì không trông thấy cô vậy.

Thế nhưng Thẩm Tuyết Trì lại như không trông thấy cô, nhỏ ta bước thẳng về một bên, cách Lạc Tiểu Liên một quãng khá xa.

Đôi tay đang vẫy chợt khựng lại trên không, Lạc Tiểu Liên ngại ngần thu tay về. Đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô ngượng ngùng bật cười gượng gạo.

“Lạc Tiểu Liên, xem ra bạn thân của cô chẳng nhiệt tình chút nào.” Úy Nguyệt Dao không bỏ lỡ thời cơ mỉa mai châm chọc Lạc Tiểu Liên.

Lạc Tiểu Liên phớt lờ câu nói giễu cợt của Úy Nguyệt Dao, chỉ lo lắng đưa mắt nhìn về phía Thẩm Tuyết Trì mặt mày vô cảm.