[Thứ thách]Đời người Đúng là một hành trình kì lạ Cứ đi, đi mãi rồi lại dừng bướcCó lúc yên bình mà cũng có lúc sóng gió Còn tôi thìlại rất thích điều đó Cảm giác đương đầu với mọi thử thách!“A! Tiếu Liên và Giang Sóc Lưu đều đến rồi kìa!”
“Chị Tiếu Liên! Đúng là chị ấy thật rồi mọi người ơi! Chị Liên ơi, bọn em đến đây giúp chị nè!”
“Á á á á á! Anh Giang Sóc Lưu! Ôi, tim mình vỡ ra mất thôi!”
“Tiếu Liên đầu heo! Sao bây giờ mới thò mặt ra há, định trốn việc à?”
“Cậu báo ai là đầu heo hả?”
À không không! Thưa nữ vương Thấm Tuyết Trì!
Ý tôi là... ý tôi là tụi fan cuồng cúa cô đúng là mấy đứa đầu heo!”
Bao nhiêu người đang còng lưng xúc tuyết ớ sân trường Khâu Lâm. Từ đường đi bằng xi măng, sân vận động, phía trước toà giáng đường, rồi bên cạnh bồn phun nước... đâu đâu cũng có người. Họ xúc tuyết thành từng đống gọn gàng. Còn có một vài người rắc muối thô và thuốc làm tan tuyết lên các đống tuyết để chúng cháy thành nước.
Chỉ khoáng hai tiếng sau; tuyết trong trường đã được dọn gần hết.
Lạc Tiếu Liên đứng trên thềm khu giáng đường, mắt tròn mắt dẹt nhìn cánh tượng diễn ra trước mặt mình.
Mình có nằm mơ không thế này? Những tiếng cười sáng khoái cúa mọi người vẫn vang vọng bên tai mình... Đây có phái là thực khôngộ Tại sao mình lại có cám giác như đang nằm mơ nhỉ...
A, mình hiếu rồi, hóa ra đây chính là phép màu thứ hai mà Giang Sóc Lưu vừa nói...
Lạc Tiểu Liên quay đầu lại, liếc mắt.nhìn khuôn mặt rạng ngời, đang hớn hớ vẫy tay chào mọi người cúa Giang Sóc Lưu. Không hiếu sao rõ ràng trong lòng rất vui nhưng cô lại thấy nhói đau, nước mắt dường như sắp trào ra khói khóe mắt.
“Lưu! Cậu đến rồi!” Văn Chấn Hái đang mái mê dọn tuyết trước cứa khu giáng đường, vừa thấy Giang Sóc Lưu, cậu bèn
kéo chiếc xéng xúc tuyết đến chỗ Lưu và Tiểu Liên. Văn Chấn Hái nớ nụ cười tươi rói như thế đã hiếu hết mọi chuyện, “Lúc các cậu không có ớ đây, mọi người đều cố gắng hết sức mình, tôi nghĩ trước khi trời sáng, chắc chắn tuyết sẽ được dọn sạch sẽ thôi!”
"Hải! Cậu vất vá quá! Mười hai giờ hơn rồi cơ à? Đã đến giờ đối ca, bây giờ đến lượt tôi làm.” Giang Sóc Lưu và Văn Chấn Hải đập tay vào nhau. Sóc Lưu mượn chiếc xéng cứa Văn Chấn Hải rồi quay đầu lại cười hí hứng với Lạc Tiếu Liên, “Bé Củ Lạc à;phép màu thứ hai linh nghiệm ra phết nhí. Bé không cần phái động tay động chân làm gì đâu. Hai ngày nay bé đã không nghi ngơi rồi phái khôngộ Những việc còn lại cứ giao cho tôi nhé!”
Nói dứt lời, Giang Sóc Lưu uốn ngón trỏ và ngón cái lại với nhau lầm thành hình chữ o, rồi mím cười tự tin. Nụ cười đó như biến cá thế giới lạnh lẽo này tràn ngập màu xanh.
Mắt Lạc Tiểu Liên dán chặt vào Giang Sóc Lưu, sau đó cô dõi theo bóng Giang Sóc Í.ƯU và Văn Chấn Hái dần dần đi xa. Trống ngực cô đánh liên hồi, hai má bắt đầu ứng hồng.
‘Tiếu Liên! Bà tính lại rồi, may quá!”
“Úa? Chân... Chân Hi”
Vì mái mê nhìn theo Giang Sóc Lưu nên Hách Chân Hi đến bên cạnh lúc nào Lạc Tiếu Liên không hề hay biết.
“Tiếu Liên! Bà làm sao thếị Khó chịu trong người àị” Thấy Lạc Tiểu Liên có vé hoáng hốt, mặt mày đỏ lựng lên, Hách Chân Hi lo lắng đưa tay sờ đầu cô bạn thân.
“ơ... Tôi ốn mà, bà yên tâm đi.” Lạc Tiếu Liên cố gắng định thần lại, rồi mím cười an úi Hách Chân Hi, “Nhưng mà... sao người cúa Trung tâm báo trợ Gián Lạc đều đến hết đây thế này?”
Tuyết Trì, Chân Hi, Hinh Như, Văn Chấn Hái, Tiêu Nham Phong, còn cá mấy nam sinh hay quậy ớ trường nữa... Nhưng mấy người đó có mặt ở đây thì mình còn
hiểu được lí do.. Còn những người ớ Trung tâm báo trợ Giản Lạc và học sinh trường Đức Nhã tại sao cũng đến đây nhíỊ “Phép màu” kiểu này có vé hơi thần kì quá thì phái.
“Do Giang Sóc Lưu cá đấy!” Hách Chân Hi nháy mắt cười đầy ẩn ý với Tiểu Liên, sau đó cứ thế huých vai cô, “Cậu ấy gọi mọi người tới đây! Tôi nghe nói Lưu gọi điện cho từng học sinh trường Đức Nhã, báo là Lạc Tiếu Liên đại diện cho trường Đức Nhã đi công tháp, các học sinh trong trường phái úng hộ cô ấy mới đúng. Tất cá những người nhận được điện thoại cứa cậu ấy đều đến đây hết. Ôi trời ơi, đúng là sức hút chết người cúa hoàng tứ trường Tinh Hoa có khác! Cậu ấy gọi mãi cho tụi tôi không được nên đã đích thân đến Trung tâm báo trợ đế kế rõ sự tình với mọi người. Ai nấy nghe xong đều xung phong đến đây đó.”
"Tiếu Liên, thấy khá hơn chưa?”
Một giọng nói hiền từ đột nhiên vang lên, Lạc Tiếu Liên kinh ngạc quay đầu lại nhìn. Hóa ra mẹ Đại Lạc còn mẹ Khá Lạc đang cầm chối đi tới.
“Mẹ Đại Lạc ạ. A, cá mẹ Khá Lạc nữa! Con xin lỗi.... Đế hai mẹ phải lo cho con rồi!” Nhìn khuôn mặt lo âu cúa hai mẹ nuôi, Lạc Tiểu Liên cúi đầu ngại ngùng.
“Con nói linh tinh gì đó. Haiz, con lúc nào cũng vậy, gặp chuyện gì khó khăn cũng tự mình gánh vác, không san sẻ với ai bao giờ, con có biết đôi vai mình rất nhó, không thế gánh được hết không hả?” Mẹ Đại Lạc nói đoạn, giọng bỗng trớ nên nghẹn ngào, ánh mắt từ trước đến giờ nghiêm nghị là vậy, thế mà bây^giờ lại rơm rớm nước mắt.
“Tiểu Liên à, tin tướng những người yêu quý con cũng chính là tin tướng bán thân con đó! Dù con có thành ra thế nào đi nữa thì mọi người cũng không vì chuyện đó mà bó rơi con đâu, huống hồ con là đứa tré ngoan, lúc nào cũng nỗ lực hết mình cơ mà!” Mẹ Khá Lạc dịu dàng nói, đưa bàn tay nhăn nheo xoa xoa đầu Tiếu Liên.
Lạc Tiếu Liên mím chặt môi, nhưng nước mắt vẫn ứa ra rồi từng giọt rơi xuống áo khoác ngoài.
“Con xin lỗi hai mẹ! Đế hai mẹ phái lo lắng cho con nhiều thế này... Con xin lỗi hai mẹ!”
“Con bé ngốc này...”
“Tuyết Trì, thế là tốt rồi... Cuối cùng Tiếu Liên cũng trút được gánh nặng trong lòng, tốt quá...” Trương Hinh Như quét tuyết cách đó không xa, cám động đến mức cứ giật giật tay áo cúa Tuyết Trì liên tục, giọng nghẹn ngào.
Thẩm Tuyết Trì lạnh lùng liếc xéo Trương Hinh Như, sau đó một giọt mồ hôi to đùng lăn trên trán cô.
“Nước mũi kìa! Bấn quá!”
“Hả? Nước mũi? Nghe Thẩm Tuyết Trì nói vậy, Trương Hinh Như luống cuống rút khă,n tay ra, chùi vội chùi vàng.
Thấm Tuyết Trì thớ dài não nề, rồi quay đầu nhìn Tiểu Liên đang được mọi người vây xung quanh. Gương mặt Tuyết Trì dần dần tươi tắn hơn, cô thầm chúc mừng Tiếu Liên.
Dù đã mất rất nhiều thứ quan trọng nhưng giờ đây cậu lại có nhiều người ớ bên cạnh hơn... Tôi cám thấy hơi ngưỡng mộ cậu... Đúng là Tiếu Liên ngốc nghếch...
Đúng lúc này, ớ một góc khác cúa khu giáng đường, Giang Sóc Lưu đang mải mê xúc tuyết bỗng quay đầu lại nhìn về phía thềm cúa toà nhà giáng đường. Cậu bắt gặp khuôn mặt rạng ngời như ánh mặt trời cúa Lạc Tiếu Liên. Nụ cười đó dường như thắp sáng trái tim cậu. Giang Sóc Lưu bỗng mím cười mãn nguyện.
Bé Cú Lạc cười rồi kìa... Xem ra phép màu thứ hai đã linh nghiệm rồi. Trước đây đế Tiếu Liên phải chịu biết bao nhiêu ấm ức, sau này cô ấy chí cần dồn toàn bộ tâm trí cho cuộc thi công tháp là được. “Bảo vệ tình bạn giữa chúng ta ư?” Được thôi, việc đó hãy để Giang Sóc Lưu này làm đi.
Nghĩ đến đây, Giang Sóc Lưu cười tươi, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
“Cố lên nào! Phép màu thay đối vận mệnh bắt đầu rồi!”
“ủat Lưu, cậu vừa nói lám nhảm cái gì đó?” Tiêu Nham Phong đang lúi húi xúc ịuyết cạnh Giang Sóc Lưu, bỗng ngắng đầu lên nhìn. Cậu chàng trố mắt nhìn Giang Sóc Lưu như nhìn quái vật ngoài hành tinh.
Giang Sóc Lưu chỉ cười toe toét, hàm răng trắng đều như vó sò phát sáng lấp lánh.
“Hơ hơ hơ hơ hơ, bí mật!”
“Yeahì Cuối cùng cũng làm xong hết!”
“Quét xong hết tuyết rồi! Ha ha ha ha, tụi mình giói quá ta!”
Bầu trời dần dần chuyển sang màu xanh đen, cá thành phố Tinh Hoa dường như vẫn chìm trong giấc mộng. Nhưng ớ trường Khâu Lâm, nằm phía Đông Nam cứa Liên minh Tinh Hoa, đã rộ lên tiếng hò reo rộn ràng.
Trên sân bóng của trường, nhóm người Giang Sóc Lưu gọi đến quét tuyết cứ như vận động viên vừa giành được giái vô địch Oỉympic, ai cũng vui vẻ hò reo nháy múa tưng
bừng. Dường như mọi người chắng hề cảm thấy mệt mỏi sau gần cá ngày trời hì hục quét tuyết.
Một vài người do sức khoé kém quá hên bó dớ giữa chừng, nằm trong phòng y tế gáy như bò. Nghe tiếng hò reo như sấm dậy bên ngoài bèn vội vã lao ra khói phòng y tế, hoà vào đám người huyên náo trên sân.
“Xong hết cá rồi...” Lạc Tiếu Liên mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đứng cách cống trường không xa, một tay cô cầm xéng, một tay thì quệt ngang mồ hồi trên trán.
“Phù... Nếu như lần sau con nhó họ Ưý kia mà còn bày ra mấy cái trò kiểu này, mình sẽ cho nó biết tay.” Thấm Tuyết Trì thấy người nóng ran nên vội cới áo khoác ngoài ra, nhưng mặt cô vẫn như bốc khói, hai mắt to tròn giờ thâm quầng như mắt gấu trúc.
“Hic hic... Lưng mình sắp gãy đôi ra rồi... Hic hic hic, Tiếu Liên này, mình về nghi trước đấy, xin lỗi cậu nha!”
Một người khác mắt cũng thâm quầng là Trương Hinh Như. Trông cô giống hệt bà cụ đã chín mươi tuối, vừa lấy tay chống lưng, vừa cầm xéng đi cà nhắc ra chỗ Lạc Tiểu Liên. Hôm nay Hinh Như quyết định đeo kính áp tròng cho tiện, ai ngờ hai cái quầng mắt đen sì làm mọi người tướng cô vẫn đeo kính như mọi khi...
“Tiếu Liên! Tôi và hai mẹ đưa các em ớ Trung tâm báo trợ về đây, mọi người đều đợi tin vui cùa bà đấy!” Hách Chân Hi đứng ngoài cống trường, bắc loa tay hét rõ to, sau đó giơ tay vầy vầy ra hiệu.
“ừ, tôi biết rồi mà!” Lạc Tiểu Liên cũng hét to trá lời.
Cô cúi đầu cám ơn hai mẹ và Hách Chân Hi cùng các em nhổ ớ Trung tâm báo trợ, “Cảm ơn mọi người rất nhiều!
Đợi tối về, con sẽ làm cho cả nhà món bánh quy tuyệt chiêu nhé!”
Các em nhó nghe thấy vậy vui mừng hò reo ầm ĩ, sau đó chúng theo hai mẹ và Hách Chân Hi rời khói trường Khâu Lâm. Lạc Tiếu Liên cười tít cả mắt, đứng im nhìn theo mọi người. Dù bây giờ nhiệt độ xuống thấp, các cành cây gần như sắp đóng thành băng đến nơi, nhưng Lạc Tiểu Liên vẫn thấy lòng mình ấm áp lạ thường.
“Giang Sóc Lưu kìa!”
“Ủa Giang Sóc Lưu..”
Thẩm Tuyết Trì đứng bên cạnh, bất giác nhắc nhớ Lạc Tiếu Liên, sau đó cô lặng lẽ rời đi, không làm phiền bọn họ.
Lạc Tiểu Liên ngơ ngác nhìn theo bóng Thấm Tuyết Trì dần dần đi khuất, sau đó quay đầu lại nhìn Giang Sóc Lưu. Cậu ta đang đứng cùng Văn Chấn Hải, Tiêu Nham
Phong và mấy nam sinh khác. Tiếu Liên nớ nụ cười đầy cảm kích.
Dường như cảm nhận được ánh mắt cúa Lạc Tiếu Liên, Giang Sóc Lưu bất giác quay đầu lại, nhìn cô chằm chằm.
Lúc ánh mắt họ bắt gặp nhau, thời gian dường như ngừng trôi. Hai ánh mắt đó cứ dán chặt vào nhau mãi không rời.
Lạc Tiếu Liên đứng im như tượng nhìn Giang Sóc Lưu. Cô muốn gứi lời cám ơn cúa mình đến cậu ấy bằng ánh mắt.
Giang Sóc Lưu như hiếu ánh mắt cô. Cậu nớ một nụ cười còn đẹp hơn cá ánh nắng ban mai rồi giơ ngón tay cái về phía Tiếu Liên.
“Ha ha ha ha! Tên đó thật tình!” Tiếu Liên khoanh tay trước ngực, sau đó ngượng ngùng quay ngoắt mặt sang một bên, cười khoái trá.
Giang Sóc Lưu ngắn người nhìn Lạc Tiểu Liên. Không biết là vì nụ cười cúa Tiếu Liên hay là vì vầng dương đang toá ánh sáng rực rỡ phía sau lưng cô mà mắt cậu như hoa đi.
Két! Rầm!
Tiếng cánh cứa sắt bị chân ai đó đạp mạnh vang lên. Âm thanh chói tai như con dao nhọn hoắt đâm toạc không khí tĩnh lặng ớ trường Khâu Lâm. Tiếng cười nói cúa mọi người từ từ chìm xuống.
Lạc Tiếu Liên quay đầu lạ/thì thấy chú Lan Ưyến, úy Nguyệt Dao và Khâu Linh Huyên mặt mày xám xịt như thần Chết, từ cống chính cúa trường bước vào, và đi về phía cô.
“Tiếu Liên! Chắc cháu vất vá cá đêm không ngú hảộ Khố thân quá nhí!” Chú Lan Ưyển đưa tay vuốt vuốt râu ớ cằm, sau đó liếc nhìn khuôn mặt mệt mói, hốc hác cúa Tiểu Liên.
"Chú quá lời rồi ạ!” Lạc Tiểu Liên cúi đầu chào chú Lan Ưyến. Cô đáp lời rất chân thành, “Thực ra nhờ mọi người giúp đỡ nên cháu mới dọn tuyết xong đúng thời hạn đấy chú ạ!"
"ồ! Xem ra mấy ngày nay Tiếu Liên đã chững chạc lên nhiều...” Chú Lan Ưyển khoanh tay trước ngực nhìn cô khắp lượt, sau đó lấm bẩm mấy câu.
Úy NguyệtDao dường như chằng mảy may đoái hoài gì đến cuộc đối thoại giữa chú Lan Uyển và Tiếu Liên. Cô ta chí chăm chăm ngó nghiêng khắp nơi. Lúc tình cờ nhìn
thấy Giang Sóc Lưu và mấy người khác đang nhìn về phía bên này, cô trợn tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt dấy lên vé phẫn nộ và thù hằn.
“Hứ! Lạc Tiếu Liên, không ngờ cô cũng thú đoạn ra phết!”
Lạc Tiếu Liên sững người nhìn theo ánh mắt cúa úy Nguyệt Dao. Khi hiếu ra mọi chuyện, cô kiên định nhìn thắng vào mắt Nguyệt Dao.
“Chúng ta cũng như nhau cá thôi!”
Khuôn mặt xinh như búp bê Barbie cúa úy Nguyệt Dao tím bầm lại như vừa bị ai đó đánh cho mấy cái.
“Ê Dao, cô ngắm xong chưa hả? Cô hết việc làm rồi hay sao mà bày ra cái trò nhám ruồi này, báo hại tụi tôi phái chạy đến đây làm cu li xúc tuyết!”
Lúc này tất cá các học sinh trường Đức Nhã đến quét tuyết hộ đều đã về hết. Tiêu Nam Phong, Văn Chấn Hái và Giang Sóc Lưu cũng chuấn bị đi ra cống trường. Tên Phong đầu tổ quạ hậm hực quắc mắt nhìn úy Nguyệt Dao.
Khi đi ngang qua chỗ úy Nguyệt Dao đang đứng, Giang Sóc Lưu dừng bước rồi thở dài, ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô:
“Dao à, Tiếu Liên đã thực hiện xong điều mà cô yêu cầu. Giờ đã đến lúc cô buông tay ra rồi đó!”
Trước ánh mắt săm soi cúa mọi người ớ đó, úy Nguyệt Dao nghiến chặt răng, cá người run lên bần bật vì không phục. Dường như cô vẫn muốn ngoan cố đến cùng, bất chấp những người đứng sau lưng mình lên tiếng chất vấn.
“Chú ơi!” Trương Hinh Như bước lên trước một bước, rụt rè nhìn khuôn mặt trầm tư cúa chú Lan Uyển,"... Thế Tiếu Liên có được tham gia thi vòng một không hả chúị”
“ừm... Đúng là bất ngờ thật, chí trong ba hôm mà Tiếu Liên đã quét sạch tuyết ớ trường Khâu Lâm...” Chú Lan Uyển chống cằm nghĩ ngợi một lúc, sau đó gật gật đầu, "Theo quy định thì Lạc Tiếu Liên đã đú tiêu chuẩn đế tham dự thi vòng một!”
Lấp lánh! Lấp lánh!
Câu nói cúa chú Lan ưyển như mồi lứa thắp sáng bừng từng khuôn mặt những người xung quanh, đương nhiên trừ úy Nguyệt Dao ra.
“Hảị Cháu... cháu được tham dự cuộc thi saoị” Dù lúc đối chọi với ánh mắt sắc như dao cúa úy Nguyệt Dao, Lạc Tiểu Liên vô cùng tự tin, nhưng đến giờ phút này cô lại không dám tin vào tai mình, cố gặng hỏi lại một lần nữa.
Chú Lan Ưyển mím cười hòa nhã rồi gật đầu quá quyết.
Như băng tuyết bắt đầu tan cháy, nỗi bất an, lo lắng trên gương mặt Lạc Tiếu Liên bị thối bay đi trong phút chốc, nụ cười cúa cô còn ấm áp hơn nắng xuân.
“Hura Tiểu Liên à, chúc mừng cậụ nhé, cuối cùng cũng thành công rồi!” Trương Hinh Như phấn khích ôm chầm lấy Lạc Tiếu Liên rồi nhảy cẫng lên như bật lò xo.
"Thế này mà không thành công thì có mà...” Thẩm Tuyết Trì đứng bên cạnh lầm bầm, đôi mắt sắc như dao liếc xéo chú Lan Ưyến.
Chú Lan Uyển thấy mình như sắp sửa rơi tọt xuống hố băng, cả người đau ê ấm.
Thấm Tuyết Trì đúng là cao thú... Uy hϊếp được cá chú Lan Uyển...
“Phù... Thế là mọi chuyện đã xong xuôi rồi!” Giang Sóc Lưu như trút được gánh nặng trong lòng. Nghe thấy tiếng cười nói vui sướиɠ cúa Lạc Tiếu Liên, cậu quay đầu lại thì bắt gặp gương mặt tươi rói như ánh mặt trời, và giọt nước mắt lấp lánh còn vương trên mắt cô mà chí cậu mới phát hiện ra. Giang Sóc Lưu cũng thấy vui lây, “Ai chà, lâu rồi không làm việc tay chân kiếu này, thế lực không còn sung mãn như trước.”
Văn Chấn Hải dựng cái xéng xúc tuyết sang một bên rồi thớ phào nhẹ nhõm, cất giọng uế oái: “Lưu! Phong!
Chúng ta mau về trước thôi... Haiz! Tuyết Trì này, hình như cô đi cùng đường với chúng tôi thì phải, đế tụi tôi đưa cô về luôn.”
“Hừ, không cần đâu!” Thấm Tuyết Trì hấm hứ liếc Văn
Chấn Hải một cái, sau đó quay ngoắt đầu đi như kiểu hờn dỗi.
Thấy điệu bộ giận dỗi như trẻ con cúa Thẩm Tuyết Trì. Văn Chấn Hái phì cười.
Tiêu Nham Phong như cám nhận thấy điều gì đó khác thường. Hắn nhìn chòng chọc Thẩm Tuyết Trì và Văn Chấn Hái.
“Vậy... Tiểu Liên, cuộc thi vòng một sẽ...”
Két!
Đúng lúc chú Lan Uyển định tuyên bố thời gian thi vòng một thì cánh cứa bên cạnh đột ngột mở ra.
Nhân viên báo vệ phụ trách trông nom vườn trường vào dịp đông bỗng lừ lừ xuất hiện. Anh ta mặc một cái áo bông màu xanh lục dày sụ, tay cầm xẻng, vừa đi vừa vươn vai rồi ngáp dài. Lúc nhìn thấy trước mặt mình như đang diễn ra “hội nghị hoàng gia”, anh ta giật bắn mình, còn chưa kịp ngáp xong đã ngậm luôn miệng vào, dáo dác nhìn xung quanh, cá người đầm đìa mồ hôi.
“Hả? Tiếu thư úy Nguyệt Dao... Còn cá thiếu gia Giang Sóc Lưu, thiếu gia Văn Chấn Hải, thiếu gia Tiêu Nham Phong... ơ, cá ngài Lan Uyển nũa... Các vị... các vị đều ớ đây hết à£... Tôi... tôi cứ tướng các vị đã rời khói đây rồi..”
Úy NguyệtDao hằn học liếc xéo anh chàng báo vệ - người đã cắt ngang câu chuyện cúa bọn họ.
Lạc Tiếu Liên đứng sau lưng úy Nguyệt Dao. Nhìn thấy cái xẻng trong tay anh báo vệ, mọi hoài nghi trong lòng cô càng lúc càng rối bời... Cô bất giác quay đầu lại nhìn Khâu Linh Huyên. Đột nhiên cố hơi giật mình. Chuyện gì thế nàyộ Khâu Linh Huyên... đang cười! Nụ cười như tấm thuốc độc...
“Này anh kia! Sao bây giờ anh mới tới hả? Lúc mọi người quét tuyết, anh lấn đi đâu vậy? Bây giờ bày đặt cầm xéng đến đây làm gì nữa hả!” Tiêu Nham Phong điên tiết trừng mắt lên, khoanh tay trước ngực ca cấm.
“Hả? Đã quét... quét xong hết rồi ư?” Anh báo vệ trợn tròn mắt, cuống quýt trả lời, “Nhưng... nhưng vườn sinh vật... tôi vẫn chưa mớ cứa mà, chắng nhẽ cũng quét xong rồiộ”
“Vườn sinh vật?” Câu nói cúa anh báo vệ như dội một gáo nước lạnh lên đầu Lạc Tiếu Liên. Cô rùng mình một cái, ánh mắt chất chứa sự bất an.
“Đúng thế! Hôm qua Khâu Linh Huyên nói với tôi tạm thời đóng cứa vườn sinh vật, tôi nghĩ chắc vườn sinh vật vẫn chưa quét dọn xong... nên... nên mới đến đây!”
Anh chàng bảo vệ ấm ức giái tních.
Như bị sét đánh ngang tai, Lạc Tiếu Liên hoa mắt chóng mặt.
Vườn sinh vật ư?... Minh hoàn toàn không biết có nơi đó!
Không... không thế như thế được! Mình không thế thua thế này! Không thế để cho công sức cúa mọi người đố xuống sông xuống bế hết.
Nghĩ đoạn, Lạc Tiểu Liên như bừng tính, nhìn chăm chăm anh bảo vệ đang luống cuống chi cho mọi người chỗ vườn sinh vật. Cô nắm chặt cái xẻng trong tay, định chạy thục mạng về phía vườn.
“Đứng lại ngay!” Một giọng tức tối vang lên sau lưng Lạc Tiểu Liên. Tiếu Liên chưa chạy được bước nào đã bị một cánh tay cứng như thép túm chặt lại, khiến cô không thể nào nhúc nhích nối.
“Thả... thá tôi ra!” Lạc Tiểu Liên sốt ruột hét ầm lên, gắng hết sức ẩn đôi tay đang giữ chặt mình ra.Khâu Linh Huyên vẫn giữ chặt Tiếu Liên, quyết không buông. Cô ta nớ nụ cười như con rắn độc.
“Bạn Lạc Tiếu Liên thân mến! Không kịp nữa đâu, bây giờ đã hết thời gian rồi. Tao đã báo trước "rồi mà, mày đừng
có vội đắc ý!"
“Dao, cô làm thế này là quá đáng lắm đấy!” Giang Sóc Lưu tức giận quay sang nhìn úy Nguyệt Dao đang đứng quay lưng lại với mình.
Tiêu Nham Phong nhíu mày, sau đó chán nán bĩu môi:
“Dao, dù cô có thắng Lạc Tiếu Liên đi nữa... nhưng dùng cách này thì hèn quá! Chẳng giống cô mọi khi chút nào!”
‘Tiểu Dao, hay... cứ đế Tiểu Liên tham gia thi đi.”
“Ngay cả Văn Chấn Hái cũng nói giúp Tiếu Liên kìa... Tuyết Trì, chúng ta phái làm gì bây giờộ” Trương Hinh Như bối rối đưa mắt cầu cứu Thấm Tuyết Trì. Nhưng thoắt một cái, mặt cô tái dại đi, mồ hôi nhỏ ròng ròng.
Thấm Tuyết Trì trông chẳng khác nào nữ vương băng giá sát khí đằng đằng. Luồng khí lạnh tỏa ra từ người Tuyết Trì như bao quanh Úy NguyệtDao, chí muốn biến cô ta thành người tuyết ngay lập tức.
Lúc này chỉ còn đúng chú Lan Uyển là vẫn giữ được
bình tĩnh. Chú ấy đứng im quan sát mọi việc diễn ra trước mắt như thể đang xem vớ kịch hay. Ánh mắt chú Lan Uyển lóe lên một tia sáng thâm hiếm.
Úy Nguyệt Dao dường như cũng bất ngờ trước việc này, bất chấp những lời ca thặn và trách móc tới tấp cúa mọi người xung quanh. Cô từ từ quay đầu lại nhìn, rồi thấp giọng hói Khâu Linh Huyên:
“Linh Huyên, chuyện này là sao?”
“À, là thế này! Hôm qua tớ đến nói với anh báo vệ là: Nếu như bọn họ không chú động đến mượn chìa khóa cúa anh để mở cứa vườn sinh vật thì anh cứ mặc kệ đi, không cần phái đến tận nơi mở cứa cho họ đâu. Hai hôm sau anh đến quét tuyết ớ vườn sinh vật cũng được.” Khâu Linh Huyên thán nhiên kế lại đầu đuôi câu chuyện, sau đó cười nhạt rồi liếc xéo Lạc Tiểu Liên, “Tôi nghĩ lỗi là do Tiểu Liên không tìm hiếu kĩ. Nếu đã muốn quét tuyết thì trước tiên phái tìm hiếu xem trường Khâu Lâm có bao nhiêu nơi đã chứ, giờ lại quay sang trách móc người khác.”
“Khâu Linh Huyên, cô quá quắt lắm...” Trương Hinh Như đấy gọng kính trên sống mũi, phẫn nộ đến run người, “Tiếu Liên đã cố gắng rất nhiều, một mình cậu ấy đã quét đến nửa trường, còn bị rách cá tay....”
"Khâu Linh Huyên, đồ rắn độc!”
“Hinh Như, Tuyết Trì! Đừng nói nữa...”
Thẩm Trì và Trương Hinh Như đang tức sôi máu thì bị Lạc Tiếu Liên ngăn lại. Mọi người đều kinh ngạc quay sang nhìn cô.
Lạc Tiểu Liên cố gắng định thần lại rồi cúi đầu xuống.
“Khâu Linh Huyên nói không sai! Tại tôi không tìm hiếu kĩ trước, đáng nhẽ ra phái tìm hiếu xem trường Khâu Lâm có những nơi nào... Tôi nhận thua. Xin lỗi vì đã làm mất bao nhiêu thời gian cúa mọi người, thành thật xin lỗi...”
“Tiểu Liên..ẽ Tại sao cậu lại...” Trương Hinh Như không dám tin vào tai mình, cô mím chặt môi, suýt nữa thì nước mắt cháy ra.
Thấm Tuyết Trì cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ tức đến mức run lên bần bật.