“Vết thương lần trước còn đau không ạ?” Mĩ Mĩ và Xảo Linh thấy Tiếu Liên ngồi bần thần suy nghĩ gì đó, bèn
lo lắng hói.
Lạc Tiếu Liên lặng người đi, rồi quay đầu lại nhìn lũ tré vây xung quanh đang lo lắng nhìn mình.
“Không sao đâu! Hết đau rồi. Chúng ta chơi tiếp đi!”
"Vâng!”
"Chị Tiểu Liên ơi, em đã buộc chặt rồi ạ.”
" Trò chơi bắt đầu.”
"Chơi thôi, hồn ma chị Tiếu Liên đến đây... bắt chúng
Em này!”
"Oái!”
“Ha ha ha...” Mấy đứa nhỏ cười khúc khích, chạy nhanh đến mọi ngóc ngách trong trung tâm.
Tiểu Liên xắn tay áo lên, quyết định giớ tuyệt chiêu bắt ma ra dế doạ lũ tré. Bỗng tiếng Hách Chân Hi vang lên từ phòng khách:
"Tiếu Liên, điện thoại cúa bà này.”
Sao lúc này lại có điện thoại nhỉ?.. Hôm nay rõ ràng minh không có giờ làm thêm mà...
“OK! Tôi tới ngay đây.” Lạc Tiếu Liên vội gỡ mánh vải bịt mắt xuống, vừa mỉm cười xin lỗi lũ tré đang xị mặt ra vì cụt hứng, vừa nhanh chân chạy về phía phòng khách.
"A lô?*
“Đồ ngốc! Không đến thì thôi!”
Là... là Tuyết Trì?
Trong phòng khách, Lạc Tiếu Liên đứng bên cạnh cái bàn gỗ cũ nát, cầm chiếc điện thoại màu đen vừa kêu reng reng ban nãy. Cô nghe thấy giọng nói như gió lạnh buốt từ Bắc Cực thổi đến.
“Tuyết Trì, chúng ta có hẹn đi đâu hả?...”
“Tiếu Liên, là tớ đây!” Tiếng nói trong điện thoại bỗng thay đổi. Bây giờ tiếng nói như làn gió xuân nhè nhẹ chứ không phải là làn gió lạnh buốt thấu da nữa.
“Hinh Như? Là cậu à?”
"ừm! Tiểu Liên, sao cậu vẫn ở trung tâm báo trợ hả? Hôm nay là cuộc thi đầu tiên nên rất quan trọng, cậu quên rồi hả?
“Thi á? Cậu đang nói gì cơ?” Lạc Tiếu Liên ngây người ra, cơ mặt đang chùng xuống bỗng căng lên như dây đàn, trong lòng bỗng có dự cảm chắng lành.
“Ủa? Hôm nay là buối thi đầu tiên để giành quyền công tháp mà...”
"Cuộc thi giành quyền công tháp ư? Sao... sao tớ không biết nhỉ? Thông báo lúc nào vậy?”
Dự cám chắng lành thành sự thật rồi, Lạc Tiếu Liên như biến thành một trái bom sắp nố tanh bành, hét lên vào cái ống nghe điện thoại. Hách Chân Hi kinh ngạc đến nỗi đang ngồi trong phòng khách cắt báo mà rơi cả kéo xuống đất.
Nghe thấy Tiếu Liên tươi tính trá lời, những đứa tré trong trung tầm báo trợ xã hội vui vé cười tươi như những bông hoa hướng dương đón ánh mặt trời. Lạc Tiếu Liên cũng nớ nụ cười trìu mến.
Kì nghi đông đã kết thúc, nhưng mình hầu như chí mái làm thêm và học hành, không có thời gian chơi với chúng, lần này coi như là đền đáp cho chúng vậy.
"Cậu không biết hả? Trước kì nghỉ đông không lâu,Trường có gứi thông báo buổi thi đầu tiên cho tất cá các học sinh tham gia thi công tháp mà.”
Tiếng Trương Hinh Như trong điện thoại lờ mờ không rõ.
Hinh Như! Đừng nói gì nữa, cho tớ biết là bao lâu nữa thì thi?” Lạc Tiếu Liên rơi vào trạng thái trực chiến đặt ở tình trạng khấn cấp, tiếng nói vυ"t cao.
“Chí còn năm phút nữa là bắt đầu. Tiểu Liên, cậu có cần...”
"Tớ sẽ tới ngay!” Không đợi Trương Hinh Như kịp nói hết câu, Lạc Tiếu Liên đập mạnh ống nghe xuống điện thoại, sau đó quay người chạy vun vυ"t về phía cứa lớn cúa trung tâm báo trợ.
Hách Chân Hi đuối theo sau Lạc Tiếu Liên trong ánh mắt rất đỗi kinh ngạc cúa lũ trẻ con đang chơi trong vườn.
Chúng nhìn theo Lạc Tiếu Liên chạy ra khói cứa, mồ hôi mồ kê lấm tấm.
“Tiểu Liên không biết tin hôm nay thi buối đầu tiên à?, Sao lại thế nhỉ?... Chắc chắn có chuyện gì rồi.”
“Em Thẩm Tuyết Trì và Trương Hinh Như;hai em có thể trá điện thoại di động cho tôi được không?”
Lúc này ớ cửa lớp Nhã Lâm, lớp bồi dưỡng công tháp ở Lầu Hồng cúa Liên minh, Kim Nguyệt Dạ hơi ngại ngần nhìn chiếc điện thoại mà Trương Hinh Như và Thấm Tuyết Trì đang nắm chặt trong tay.
“Á! Xin lỗi, xin lỗi, anh Kim Nguyệt Dạ!” Trương Hinh Như hoáng hốt trá điện thoại cho Kim Nguyệt Dạ, sau đó khom lưng cúi đầu xin lỗi rối rít.
“Hơ hơ hơ, không sao! Hi vọng là bạn cúa các em có thế đến đúng giờ, nếu không tham gia cuộc thi này thì sẽ mất quyền công tháp.” Kim Nguyệt Dạ nhìn Trương Hinh Như và Thấm Tuyết Trì rồi mím cười, “Ngày hôm nay thi phỏng vấn, chi cần trá lời được những câu hỏi cúa giám kháo là qua thôi, nhưng nghe nói câu hói không đơn gián chút nào đâu. Hai em đã chuấn bị kĩ chưaị”
“Á! Chúng em...”
“Không nói chuyện với địch thú. Đây là bí mật.”
Trương Hinh Như đang chìm trong mê đắm, có ngàn lời muốn nói mà cũng không sao nói hết với anh Kim Nguyệt Dạ thì bỗng bị Thẩm Tuyết Trì cắt ngang. Thấm Tuyết Trì mắt trợn trừng nhìn Kim Nguyệt Dạ.
“Hơ hơ hơ... Học sinh cúa bé Hựu Tuệ có khác, người nào người nấy đều có ý chí ganh đua ghê!” Kim Nguyệt Dạ
nhếch miệng lên cười toe, lộ ra khuôn mặt thiên sứ độc chiêu, “Nói thật nhé... Em Thấm Tuyết Trì đã trở thành một trong những đối tượng cần săn sóc đặc biệt cúa lớp
Hoa Lễ chúng tôi đó.”
“Đối tượng cần săn sóc đặc biệt?” Thấm Tuyết Trì lặng; người đi, trong mắt lóe lên một tia sáng.
“Bới vì đây là cuộc thi giành quyền công tháp, không chỉ loại bớt những người không đú tiêu chuẩn thi công tháp, mà còn so sánh kết quả cúa hai lớp với nhau, lớp nào có tống số điếm thấp hơn thì sẽ phải loại thêm mười người
có điếm thấp nhất lớp đó. Những cuộc cạnh tranh khốc liệt thế này không phù hợp với con gái đâu...”
“ồ! Cuộc thi bắt đầu rồi. Tạm biệt nhé!” Dường như
Cảm nhận được cái nhìn chòng chọc cúa Thấm Tuyết Trì,
Kim Nguyệt Dạ cười giòn tan rồi vẫy tay với Trương Hinh Như và Thấm Tuyết Trì.
“Oái!... anh Kim Nguyệt Dạ đẹp trai hớp hồnIuôn!” Nhìn thấy Kim Nguyệt Dạ quay người đi khuất, mắt Trương Hinh Như sáng quắc như đèn điện.
"Hứ!” Thẩm Tuyết Trì tức giận liếc xéo Kim Nguyệt Dạ, sau đó lo lắng nhìn về phía hành lang rộng thênh thang trống huơ trống hoác.
Bây giờ không phái là lúc lo mấy chuyện linh tinh. Tiếu Liên ngốc nghếch không biết có kịp tới tham gia kì thi không đâyộ Mình tướng nhỏ ta cũng được nhận giấy báo chứ nhỉị Trừ khi...
Nghĩ tới đây, Thấm Tuyết Trì quay người nhìn vào giữa lớp học, thấy úy Nguyệt Dao đang đứng trong vòng báo vệ của hội chữ G đó trường Khâu Lâm. Cô ta giống như nữ vương giá đáo, dáng vé cao ngạo ngồi trên bệ cao chót vót, thì thào với những nữ sinh Khâu Lâm khác.
“Hừ! Bí ối!” Thấm Tuyết Trì lấm nhấm một mình, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc như dao cạo.
“Trương Hinh Như, em hãy trả lời câu cuối cùng.”
“Vâng... vâng!” Cuộc thi đã chính thức bắt đầu, Trương Hinh Như thi sau ba mươi thí sinh khác. Ngồi một mình trong phòng thi số ba, trông cô chẳng khác nào phạm nhân bị thấm vấn, cúi đầu chột dạ, run lấy bấy trước những câu hỏi cúa bốn vị giám kháo.
“Em hãy giới thiệu nội dung cuốn sách Đó và đen bằng tiếng Anh.”
“Vâng... vâng ạ!” Trương Hinh Như gật đầu, rồi hít một hơi sâu như quân cám tứ trước khi hi sinh cho Tố quốc, sau đó trá lời iắp ba lắp bắp.
Mười mấy phút sau, cuối cùng cũng kết thúc bài giới thiệu Trương Hinh Như sợ sệt ngước đầu lên nhìn về phía trước,
phát hiện ra bốn vị giám khảo đối diện như những vị cao nhân thâm thúy khó lường, khuôn mặt chắng có chút biểu cảm nào với câu trả lời vừa rồi cúa Trương Hinh Như.
"Được rồi! Trương Hinh Như, em có thế ra ngoài. Tuần sau khi khai giảng chính thức, sẽ có thông báo điếm thi lần này. Em gọi giúp tôi bạn tiếp theo, thí sinh số báo danh086.’’ Vị giám kháo ngồi ớ giữa không thèm ngước đầu lên, vừa nói vừa điền điếm số vào tờ danh sách, giọng có vẻ hơi khó chịu, như muốn nhanh nhanh đuối cô đi.
Trương Hinh Như vội vã gật đầu, rồi bước nhanh ra khỏi phòng thi, thông báo cho thí sinh số báo danh 086 đang đợi ở hành lang.
“Thi xong rồi à?” Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng nói thánh thót, Trương Hinh Như thấy Thấm Tuyết Trì đang đứng ớ gần lan can hành lang nhìn về phía mình.
“Ủa? Tuyết Trì, cậu thi xong rồi hả?” Trương Hinh Như như tìm được chỗ dựa tinh thần, vui vẻ bước về phía Thấm Tuyết Trì. Cô hơi căng thẳng đấy gọng kính trên sống mũi: “Cậu vừa thi ớ phòng số hai hả? Thi thế nào?”
“ừm!” Thấm Tuyết Trì chỉ gật đầu, ánh mắt thoả mái, nhẹ nhõm như vừa đi bách bộ ở công viên về, thậm chí còn hơi thất vọng vì đề bài: “Tự giới thiệu bản thân bằng tiếng Anh, trá lời câu hói IQ, thế hiện một sở trường cúa mình. Dễ quá!”
Choang!
Câu nói cúa Thẩm Tuyết Trì khiến cho Trương Hinh Như giống như bị đập chiếc bát sắt vào đầu. Cô đứng không vững nữa, liêu xa liêu xiêu.
“Rất... rất dễ à? Nhưng... nhưng mình lại thấy khó quá, sợ đến mức nước mắt sắp trào cả ra... So với Tuyết Trì, mình kém cỏi quá!”
“Đừng tự ép mình!” Thẩm Tuyết Trì thắng thắn đập đập vào vai Trương Hinh Như.
Trương Hinh Như như sắp ngã quỵ đến nơi.
Cô ấy đang an úi mình sao? Tại sao mình lại thấy lòng chua xót thế nhí...
"... Tuyết... Trì.. Hinh... Như...” Khi Thấm Tuyết Trì và Trương Hinh Như đang bàn tán kết quá cúa cuộc thi thì một tiếng hét lớn vang lên ớ đầu hành lang.
Lạc Tiểu Liên như một con quý dạ xoa từ dưới địa ngục ngoi lên, sát khí đằng đằng, lao với tốc độ tên bắn về phía Thấm Tuyết Trì và Trương Hinh Như.
“Hớ? Kia là... là Tiếu... Tiểu Liên?” Trương Hinh Như sợ hú hồn, nói không thành câu.
Thẩm Tuyết Trì mặt lạnh như bom nhìn Lạc Tiếu Liên đang nghiến răng ken két. Cô đột nhiên giơ tay lên.
Rốp! Một tờ giấy trắng như vé phạt dán vào trán Lạc Tiếu Liên
“Đến muộn! Đồ ngốc!” Thấm Tuyết Trì mặt mày nghiêm nghị nhìn Lạc Tiếu Liên, giống như giáo viên chủ nhiệm la mắng học sinh của mình.
Nhưng, nhưng tôi không biết hôm nay thi mà. Ai phụ trách thông báo thi thế nhí? Sao tôi chằng nhận được được gì thế?” Lòng Lạc Tiếu Liên nóng như lứa đốt. Cô sốt ruột gào to, mồ hôi ướt đầm như trời đố mưa rào.
"Đừng kiếm cớ! Vô ích thôi! Nếu quan tâm thì dù bất cứ nguyên nhân gì, đều không bó qua.”
Đinh!
Lời nói cúa Thấm Tuyết Trì như ngọn gió mát, khiến
Cho tâm trạng lo lắng kích động cúa Lạc Tiếu Liên chợt dịu lại.
Cô thở hắt ra, gắng ốn định lại nhịp thớ cúa mình.
“Nói cũng phái... Bây giờ oán trách người khác cũng iũh, chí có cách là cố hết sức mình.”
“Nhưng bây giờ đã cách thời gian bắt đầu cuộc thi một tiếng rưỡi rồi.” Trương Hinh Như nhìn đồng hồ, sốt ruột hối thúc Lạc Tiếu Liên, “Tớ nghĩ cứ đi tìm chú Lan Uyển, nhờ chú ấy giúp.”
“ừm, tớ đi ngay đây.” Lạc Tiếu Liên đưa tay gỡ tờ giấy trên trán xuống, đột nhiên mắt trợn trừng, “Tuyết Trì, đây là...”
“Tóm tắt kiến thức trước khi thi!” Thẩm Tuyết Trì mặt lạnh như băng nói thờ ơ, sau đó quay ngoắt mặt sang một bên, hai má hơi ứng hồng, “Cho mượn xem đấy! Chằng có gì cá!”
Tuyết Trì... Lạc Tiểu Liên nắm chặt tờ giấy trắng viết chi chít chữ, cám động đến nỗi mắt sáng lấp lánh như pha lê dưới ánh mặt trời.
“Tuyết Trì, cám ơn cậu, tôi nhất định sẽ cố gắng.”
“Lắm lời!” Thẩm Tuyết Trì gắt lên, nhưng khóe miệng lại cười múm mỉm.
Thấy cánh ấm áp giữa hai người bạn Thắm Tuyết Trì và Lạc Tiếu Liên,... Trương Hinh Như giống như khán giả đang xem phim trong rạp, tâm trạng rối bời, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Ư hu hu hu... Tại sao ban nãy Tuyết Trì không cho tớ mượn bán tóm tắt ấy?...”
“Ôi, ai thế kia? Không biết hôm nay ở đây là địa điểm thi sao? Còn đến đây làm ầm ĩ cả lên, đúng là chẳng ra làm sao.”
Đúng lúc Lạc Tiếu Liên đang chuấn bị đi tìm chú Lan Uyển thì một giọng nói chua như giấm vang lên ớ hành lang.
Lạc Tiếu Liên, Thấm Tuyết Trì và Trương Hinh Như cùng đưa mắt về phía có tiếng nói ấy, thấy Khâu Linh Huyên và ba nữ sinh khác đang đứng ớ cứa phòng làm việc cúa giáo viên, nhìn Lạc Tiếu Liên cười khẩy như vừa mới vứt được con mèo xuống dưới nước.
“Khâu Linh Huyên, chuyện gì vậy?”
Khâu Linh Huyên vừa dứt lời thì một tiếng nói lạnh nhạt cất lên.
Đám nữ sinh như nghe thấy tiếng nói cúa nữ vương, vội tránh sang hai bên.
Úy Nguyệt Dao ôm chồng tài liệu in, như con thiên nga cao ngạo vênh mặt lên trời, còn chú Lan Uyển mặc bộ âu phục màu đen xuất hiện trước mặt mọi người.
Úy Nguyệt Dao nhìn Khâu Linh Huyên, rồi nhìn về đầu kia của hành lang. Khi thấy Lạc Tiếu Liên mồ hôi mồ Ivê vã ra như tắm, ánh mắt cô ta liền đanh lại.
“Hừ, Lạc Tiểu Liên, cô tới muộn hơn một tiếng rồi, theo quy định thì cô không được dự thi nữa.”
Nghe thấy úy Nguyệt Dao nói-thế, Lạc Tiếu Liên giống như người mất hồn, đứng như trời trồng.
“Úy Nguyệt Dao, nhưng theo quy định..ỗ” Chú Lan Uyển sững người, quay đầu nhìn Úy NguyệtDao như muốn nói điều gì đó.
Ai ngờ Úy Nguyệt Dao lạnh lùng liếc chú Lan Ưyến, khiến chú ấy không thốt nối lời nào.
“Cô ấy chưa nhận được thông báo.” Thẩm Tuyết Trì quay người, giái thích giúp cho Lạc Tiểu Liên đang lùng bùng không biết nên nói ra sao.
Nhìn thấy công chúa úy Nguyệt Dao và Lạc Tiếu Liên to tiếng với nhau, những học sinh khác sợ bị vạ lây, dần dần rút vào trong các phòng học trống.
Khâu Linh Huyên có Úy Nguyệt Dao hậu thuẫn, càng tó ra huênh hoang hơn. Cô ta vòng tay trước ngực cười nhạt phán bác lại Thẩm Tuyết Trì.
“Hơ hơ hơ, đùa cái kiểu gì vậyộ Những người tham gia thi công tháp đều nhận được thông báo từ ngày thứ ba trước kì nghi đông;sao có mỗi mình cô ta lại không nhận đượcộ Thẩm Tuyết Trì này, cô là nữ thiên tài cúa trường trung học Đức Nhã mà lại bị Lạc Tiểu Liên lừa, kiếu này biết giấu mặt vào đâu đâyộ”
“Nhưng chú Lan Ưyến, cháu không nhận được thông báo thật mà. Không tin thì mọi người có thế tới hòm thư cúa Trung tâm báo trợ.”
“Ha ha ha, Lạc Tiếu Liên, cô tướng viện cái lí do ngớ ngấn ấy mà Dao sẽ tin cô há<Ị Còn nữa... đích thân Dao thông báo ngày thi với mọi người, đằng nào cô cũng tới muộn rồi, sao lại còn đấy trách nhiệm lên đầu Daoộ”
“Nhưng tôi không nhận được thật mà!”
“Em hèm! E hèm!” Chú Lan Ưyển vừa bị úy Nguyệt Dao làm cho á khấu cũng không thế khoanh tay đứng nhìn. Chú cố hắng giọng, cắt ngang cuộc tranh luận kịch liệt giữa Lạc Tiếu Liên và Khâu Linh Huyên.
“Bây giờ đang là giờ thi, vì vậy yêu cầu hai em kiềm chế, tránh ánh hưởng tới cuộc thi. Nếu không sẽ phái chịu hình thức kí luật vì tội gây rối trật tự phòng thi.”
“Hứ!” Khâu Linh Huyên tức đến nỗi nộ khí xung thiên, quay ngoắt sang một bên, gắng kìm lại cục tức.
“Chú Lan Uyển..Úy Nguyệt Dao một lần nữa nhắc nhớ chú Lan Uyển không được nhúng tay vào việc cúa người khác, nhưng chú Lan Ưyến lại bước nhanh qua úy Nguyệt Dao, tới trước mặt Lạc Tiếu Liên.
“Chú Lan Uyến... Cháu nói thật đấy ạ!...”
Lạc Tiểu Liên ngẩng mặt nhìn chú Lan Uyến cao hơn mình cá một cái đầu. Giọng cô khô- không khốc, những giọt nước mắt uất ức trào dâng như đợt sóng thần trong khóe mắt nhưng không hề lăn xuống.
“ừm, điều đó không còn quan trọng nữa.” Chú Lan Uyển gật đầu nói, rồi quay sang nhìn Thấm Tuyết Trì và Trương Hinh Như, “Trên thực tế, số báo danh hôm nay căn cứ vào thứ tự đến sớm muộn cúa thí sinh đế phát. Lạc Tiếu Liên đã tới thì cứ đi lấy số báo danh đi.”
“Cháu không đồng ý. Kiểu học sinh vô ý thức, ngay cá việc đến đúng giờ cũng không thực hiện được như Lạc Tiếu Liên thì hoàn toàn không đú tư cách thi, đừng làm đá ngáng đường lớp Nhã Lâm nữa.” úy Nguyệt Dao lườm chú Lan Uyến một cái, sau đó cứ khăng khăng phản đối.
“Cháu cũng không đồng ý.”
“U Tuyết Trì?” Vừa nghe thấy Thẩm Tuyết Trì lên tiếng, tất cả mọi người đều ngạc nhiên đố dồn ánh mắt về phía cô. Thấm Tuyết Trì chắng hề đếm xía tới ánh mắt cúa những người xung quanh. Cô chí nhìn chằm chằm úy Nguyệt Dao, ánh mắt như tia sáng lạnh buốt, “Cứ tới bưu điện mà xem ghi chép chuyến phát!”
“A! Đúng đấy! Tuyết Trì thông minh quá! Sao mình không nghĩ ra nhỉ?” Mắt của Trương Hinh Như bỗng sáng rực lên.
“ừm, tớ sẽ đi ngay...”
“Đợi đã!” Khi Lạc Tiếu Liên định quay người chạy về phía cầu thang bộ thì Úy NguyệtDao đột nhiên gào lên chặn cô lại. Lạc Tiếu Liên sững sờ; dường như nhận ra điều đó, cô quay đầu nhìn chằm chằm úy Nguyệt Dao.
“Chột dạ hả?” Thấm Tuyết Trì thừa thế xông lên, tiếp tục tra vấn.
Úy Nguyệt Dao lặng người đi, sau đó hơi vênh cái mặt đang đỏ lựng, rồi cắn chặt răng.
“Thẩm... Thẩm Tuyết Trì, cô thật quá đáng! Cô nghi ngờ Dao không gứi thông báo cho Lạc Tiểu Liên hả?”
Thấy Úy Nguyệt Dao bị dồn vào thế bí, Khâu Linh Huyên nhanh chân đỡ lời:
“Không cần biết là lí do gì, việc Lạc Tiểu Liên đến muộn là sự thật không thế chối cãi được. Theo quy định,
Lạc Tiếu Liên đã mất tư cách dự thi. Hơn nữa bưu điện hằng ngày chuyến phát bao nhiêu là thư, không thể nào ghi lại hết tất cá được. Giờ Dao cũng đang bận lắm, làm gì có thời gian đi cùng cô tới bưu điện.”
Bốp bốp bốp!
Một tràng vỗ tay chậm rãi cắt ngang cuộc cãi lộn giữa Khâu Linh Huyên và Thẩm Tuyết Trì.
Chú Lan Uyến đứng giữa cuộc khấu chiến, giống như trưởng ban giám kháo chấm cuộc thi biện luận, vừa vỗ tay vừa mím cười.
“Mọi người cứ bình tĩnh, lúc nãy Khâu Linh Huyên nói rất có lí. Lạc Tiếu Liên, Thẩm Tuyết Trì, dù vì bất cứ lí do gì, vi phạm vẫn là vi phạm. Còn úy Nguyệt Dao...” Nói tới đây, chú Lan Uyển quay đầu nhìn Nguyệt Dao đang tức đến tím mặt rồi mím cười, “Khâu Linh Huyên nói đúng, Úy Nguyệt Dao còn có việc bận nên không thế đến tới bưu điện được.”
“Hừ!” Úy Nguyệt Dao nghiến răng ken két.
“Hơ hơ hơ!” Chú Lan Uyển cười mãn nguyện, tiếp tục đứng ra làm trọng tài dàn xếp, “Lạc Tiếu Liên, cháu đã đến muộn cá tiếng đồng hồ. Nếu đế cho cháu vào thi đường đường chính chính thì chắc chắn sẽ có nhiều người không phục. Cho nên cháu phải trải qua một kì thi nữa trước khi thi thật, nếu qua được thì cháu có thế tham gia thi chính thức.”
‘Tức là sao ạ?” Đề nghị này khiến tất cả mọi người đều mắt tròn mắt dẹt.
Chú Lan Uyển gật đầu, nớ nụ cười đầy ẩn ỷ:
“Có nghĩa là thi một vòng trước khi thi vòng đầu tranh quyền công tháp, úy Nguyệt Dao là lớp phó lớp Nhã Lâm, lại không bằng lòng cho Lạc Tiếu Liên dự thi, vậy thì đề thi sẽ do Úy Nguyệt Dao ra, thế nào đựợc không?”
“Cháu đồng ý tham gia kì thi này.” Trong tiếng bàn tán xôn xao ngạc nhiên cúa mọi người, Lạc Tiểu Liên trá lời rành rọt, ánh mắt không hề do dự.
“Tiếu Liên, nhưng câu hỏi...” Trương Hinh Như lo lắng khuyên nhú Lạc Tiếu Liên nhưng chưa nói hết câu đã bị ánh mắt đằng đằng sát khí cúa Khâu Linh Huyên trấn áp.
“Hứ...” Đề nghị cúa chú Lan Uyển khiến cho bộ mặt xám xịt cúa úy Nguyệt Dao dần tươi sáng trớ lại, khóe miệng như cánh hoa hồng khẽ cong lên nớ một nụ cười như ác ma Barbie, “Được thôi, chú Lan Uyển đã nói thế thì tôi sẽ cho Lạc Tiếu Liên một cơ hội. Tôi chấp nhận lời đề nghị này...”
----------------End chương 2------------