Người trần mắt thịt, họ chỉ quan tâm đến cảm xúc của bản thân với mọi thứ xung quanh. Họ cũng chẳng màn quan trọng cảm xúc hay sự thật của người khác. Chỉ cần một lời nói vô cớ, một lời vu khống tráo trở và bịa đặt thì họ cũng dần mà tin sái cổ theo. Sự xui khiến, ganh tỵ và thói ích kỷ làm những kẻ đó đã mất đi nhân tính.
- Liệu rằng “con người” mất đi “nhân tính” thì còn lại gì nhỉ? Thú tính à? Thế chẳng khác bọn tôi là mấy nhỉ?!
Tên miêu tinh vừa kể chuyện, vừa muốn chọc cho anh tức đến phát điên. Hắn ta so sánh con người chẳng khác nào thú vật nếu không còn cái gọi là “nhân tính”.
Hắn bỗng trở nên cáu gắt dữ dội, tiếp tục hằn học hơn nữa.
- Rác rưởi! Bọn tôi rất biết ơn còn các người thì sao? Phản bội lẫn nhau chỉ vì một miếng ăn, dẫm đạp lên nhau chỉ để ngồi vào vị trí mà mình mong muốn. Sẵn sàng xé xác nhau vì người kia tài giỏi, xinh đẹp hơn. Sự đố kị vốn dĩ bọn thú vật như bọn tôi không hề có, chỉ có ở con người mà thôi!
Ma Vũ lặng người khi nghe những lời hắn nói ra. Anh chẳng phủ nhận cũng chẳng thể tức giận. Việc dân làng đặt điều nói rằng chính lũ mèo tinh đã gϊếŧ hại cả nhà bà chủ Hồng Mộng Cát, anh cũng có nghe qua ít nhiều.
Tâm tư của hắn anh thấu hiểu hơn bất cứ ai trên đời này. Nỗi đau mất mát đi người yêu thương như một cơn giông tố ập đến vội vàng, rồi cuốn lấy tất cả mọi thứ quan trọng nhất.
Tại Ma giới này ma quỷ, yêu quái hay thần thánh, thiên tiên đều có. Việc trắng đen, phải trái chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu.
- Ta nói cho ngươi nghe, bây giờ có hai cách. Một theo phò trợ cho ta, ngươi chịu quy phục trước. Hai là chết dưới mũi rìu của ta. Vì chẳng còn cách nào khác, bản thân ta không thể để kẻ như ngươi chạy thoát được. Cái tâm niệm oán hận của ngươi còn lớn hơn núi kia thì không thể trách ta nhẫn tâm được.
Ma Vũ nói vậy, bởi vì anh chưa biết sức mạnh của hắn như thế nào. Và có âm mưu nào khác ngoài cách nói chuyện có vẻ như rất chân thật của hắn.
Vẻ mặt của Thạch Miêu Sư chùn xuống, hắn ta lộ rõ vẻ buồn bã đan xen sự thất vọng như tuột một phát xuống đáy vực sâu thăm thẳm.
- Nhưng tôi phải có điều kiện. Tôi muốn xem những kẻ đã gϊếŧ hại “mẹ của tôi” giờ ra sao.
- Được, ta đồng ý với ngươi. Chuyện gϊếŧ hay buông bỏ ta sẽ cho ngươi quyết định!
Hắn ta sững sờ khi nghe Ma Vũ nói như thế.
Sở dĩ anh thốt ra những lời này để xem rốt cuộc “nhân tính” hay “thú tính” mà hắn luôn nói có đúng thật không. Nhưng lại không ngờ rằng Ma Vũ chấp nhận một cách nhanh chóng như cơn lốc, còn cho hắn ta quyết định kết cục nữa.
Thạch Miêu Sư hắn cả kiếp thú vật chỉ thấy mỗi bà chủ của Hồng Mộng Cát là người tốt. Hôm nay chính mắt hắn chứng kiến, chính đôi tai của hắn nghe được người xa lạ như Ma Vũ cho hắn quyền tự do làm điều đó.
Cuối cùng anh thu phục hắn lại, tránh để hắn thoát mà gây hại cho nhân gian. Lũ mèo tinh cũng được Ma Vũ giải quyết triệt để. Mọi ân oán giờ đây xem như chấm dứt hoàn toàn. Anh thoáng nghĩ chỉ còn chấp niệm của Thạch Miêu Sư, anh sẽ tự mình đưa hắn tìm đáp án cho sự thật năm ấy.
Nhưng còn một chuyện nho nhỏ khiến anh ấy lo lắng khá nhiều. Chính là vết thương do bọn mèo tinh để lại trên cổ của anh. Nó nóng rát, hơi tê tái đôi chút. Cảm giác mát lạnh đến buốt cả óc.
Ma Vũ chau mày rồi tặc lưỡi.
- Chậc! Thân thể của mình là Hỗn Thức Thần Võ cơ mà – Chính là loại cơ thể mạnh mẽ nhất được thánh thần bảo vệ, có thể lực phi thường. Ngọc thân có La Điện Kim Cang hộ pháp. Việc gì mình phải sợ sệt nó xảy ra mối nguy gì. Đúng là nghĩ nhiều rồi.
La Điện Kim Cang là một trong hai mươi bốn vị thần trời đảm đương trọng trách bảo vệ, hàng phục quỷ thần. Ngài La Điện Kim Cang đã hoá thành ngọc thân (thân thể như ngọc quý) của Ma Vũ. Nhằm giúp Triệu Việt Hy – cũng chính là Đại Thần Ma Vũ tránh khỏi các tổn hại do thần ma, quỷ thánh làm ra.
- Thân thể của mình là Hỗn Thức Thần Võ cơ mà – Chính là loại cơ thể mạnh mẽ nhất được thánh thần bảo vệ, có thể lực phi thường. Ngọc thân có La Điện Kim Cang hộ pháp.
La Điện Kim Cang là một trong hai mươi bốn vị thần trời đảm đương trọng trách bảo vệ, hàng phục quỷ thần. Ngài La Điện Kim Cang đã hoá thành ngọc thân (thân thể như ngọc quý) của Ma Vũ. Nhằm giúp Triệu Việt Hy – cũng chính là Đại Thần Ma Vũ tránh khỏi các tổn hại do thần ma, quỷ thánh làm ra.
Vết thương nhỏ kia chẳng làm khó dễ được anh. Cho dù cậu Thạch Miêu Sư đã đầu hàng dưới tay của Ma Vũ. Chỗ bị thương trên cổ anh ấy vẫn còn chút vết tích. Người ta thường nói rằng ngọc quý hay có vết, giờ xem như anh là viên ngọc quý có cái vết nhỏ xíu xiu làm dấu vậy.