Chương 28: Thảm Án Quán Ăn

Có một lời đồn thời xa xưa rằng loài mèo sống qua nhiều năm khi đạt đến độ tuổi nhẩt định. Cứ mỗi đêm canh ba loài mèo này sẽ tìm gốc cây cổ thụ nghìn tuổi - Chỗ mà quanh năm chứa nhiều âm khí thịnh vào lúc nửa đêm. Chúng đến hấp thụ âm khí đó rồi hoá thành hình người, làm hại dân làng hoặc quyến rũ những kẻ đam mê sắc dục. Sau khi thành công, những con mèo tinh đội lốt người này nhanh chóng gϊếŧ chết con mồi. Và ăn thịt nạn nhân, chúng ngấu nghiến họ một cách ngon lành.

Lũ mèo tinh không sợ bị phát hiện, chúng cũng chẳng thèm bận tâm cách trốn chạy. Mà ngang nhiên hoành hành tứ phương, gϊếŧ hại hàng tá mạng người.

Chúng còn ma quái hơn. Lấy thịt người làm thành món ăn, sau khi gϊếŧ dã man cả nhà của bà chủ quán. Mèo tinh chiếm lấy quán ăn của bà chủ, lập nên “Thư Sinh Quán”. Tự do mở cửa chuyên dụ dỗ những gã đàn ông có thú vui quái đản, chuốt say rồi cắt đi ngọc hành của họ. Mấy tên yêu quái này xem đó như vị thuốc quý, giúp chúng tăng cường vẻ đẹp và sinh lực mãnh liệt hơn bất cứ thứ gì.

Ma Vũ càng nhìn càng thấy lũ yêu tinh này gớm ghiếc. Anh cắt xoẹt một nhát rìu, trực tiếp lấy đi ngọc hành của chúng. Anh phải chứng kiến cảnh chúng đau đớn tận tâm can.

Lũ mèo tinh bắt đầu nhận lấy nỗi đau, chúng cào xé thân thể. Đau đớn quằn quại không thể nguôi ngoai. Nhân lúc ấy, Ma Vũ điều khiển cây rìu Yểm Huyền Âm bay thẳng vào lũ yêu tinh. Cắt đầu từng tên một, chúng la hét thảm thiết. Thậm chí vội vã tháo chạy bạt mạng ra khỏi quán. Vết máu khắp nơi, hỗn loạn cả một vùng yên bình của Ma giới.

- Ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, những lũ quái vật như các ngươi vẫn cứng đầu cứng cổ.

Ma Vũ hét lớn nói với mấy tên mèo tinh đang cố chạy thật xa. Anh hé nửa khuôn miệng cười, sự khinh bỉ và căm giẫn với những gì chúng gây ra quá sức tưởng tượng.

May mắn thay, vết thương trên cổ của anh ấy rất nhẹ, không sâu lắm. Anh chỉ sợ chỗ vết này sẽ để lại biến dị khủng khϊếp nào đó thôi. Tay anh vòng ra phía sau, chạm vào vết thương hở kia.

Chỗ vết máu rỉ ra dần khô và hồi phục lại. Nó thu hẹp từ từ nhưng kì lạ là từ đó nhảy ra một kẻ quái dị nhất mà anh từng tận mắt trông thấy. Hắn biến thành hình dạng con người từ vết thương của anh ấy. Chính xác hơn là dạng nửa người, nửa yêu quái.

Hắn ta có đôi bàn tay sắc nhọn như lũ mèo tinh, móng tay được sơn màu tím than. Chẳng biết nam hay nữ nhưng có thể là đàn ông vì hắn ta là chấp niệm của bọn mèo tinh mà thành. Dạng lưỡng tính này, anh mới chứng kiến lần đầu tiên trong cuộc đời.

- Xin chào, tôi có làm phiền ngài không?

Hắn ta hỏi anh một cách lịch sự. Khuôn mặt xinh đẹp, đôi tai yêu tinh vểnh lên như loài mèo.

Ngay lúc này đây hắn khiến Ma Vũ há hốc mồm mà hoài nghi.

- Cái quái gì đang diễn ra vậy? Ngươi là kẻ nào?

- Tôi là Thạch Miêu Sư. Mọi người hay gọi tôi là trợ lý của quỷ.

Hắn ngồi vắt vẻo trên ghế. Còn giơ bàn tay lên ngắm nhìn.

- Gì? Trợ lý của quỷ? Nhưng sao ngươi lại nhảy từ vết thương của ta?

- Ngài vừa bị thương do mèo tinh làm, tôi là vết thương của ngài hoá thành. Cũng là chấp niệm bán nam bán nữ của họ nhà miêu tinh bọn tôi. Chỉ có thế thôi!

- Hoang đường! – Ma Vũ hét lên phủ nhận.

Anh nghĩ trong bụng “Sao mấy chuyện hoang đường cứ xảy ra liên tục với mình vậy trời!”. Nét mặt của anh căng thẳng như dây đàn.

Tên đó vẫn ung dung ngồi chơi một mình. Hắn ta còn chẳng thèm quan tâm đến Ma Vũ.

Anh dò hỏi hắn.

- Vậy ngươi có âm mưu gì, có phải dùng một giuộc với lũ kia.

- Tôi à? Không, tôi chỉ là chấp niệm vừa mới hình thành. Tôi chứng kiến hết tất cả mọi chuyện nãy giờ.

Ma Vũ định lấy Yểm Huyền Âm, Thạch Miêu Sư vội ngăn anh.

- Sau này tôi sẽ là trợ lý của ngài, đừng gϊếŧ tôi chứ!!

Thái độ thoải mái như chưa có gì diễn ra của hắn làm anh không vui chút nào.

Hắn bắt đầu kể cho anh ấy nghe về thảm án của gia đình bà chủ quán ăn này.

Lũ mèo hấp thụ được âm khí mạnh mẽ của cây cổ thụ trở thành người, rồi chúng lang bạt khắp nơi. Lũ yêu tinh đến được Ma giới ngày đầu đã bị một ông lão đánh cho chúng suýt mất mạng. Ông lão còn gọi chúng là “nghiệt súc”. Rồi đuổi chúng đi khuất mắt của lão.

Nhờ nhanh chân chạy trốn, lũ mèo tinh có cơ hội tìm đến quán ăn có tên là “Hồng Mộng Cát”. Bà chủ mặc dù biết rõ chúng là mèo tinh. Không những không đuổi đi còn nuôi dạy bọn chúng. Bà xem lũ yêu tinh này như người thân trong nhà.

- Thật ra thì mèo tinh bọn tôi đã làm việc chăm chỉ, chúng tôi còn chăm sóc bà ấy chu đáo.

Thạch Miêu Sư nói với Ma Vũ.

Năm ấy, vào mùa thu khi cả gia đình bà chủ biết được bà đang dung túng cho yêu quái. Họ nhất quyết phản đối, xung đột diễn ra kịch liệt mấy ngày đêm. Họ còn kéo theo dân làng cầm vũ khí tới đe doạ chúng.

Nếu dừng lại ở đó thì quá tốt rồi, nhưng gia đình của bà ấy và dân làng tiếp tục gây chuyện. Họ còn nghi ngờ bà đã trở thành mèo tinh từ lâu. Mới nuôi nấng lũ yêu nghiệt này.

Đến một ngày có nhiều kẻ ném lửa, nhiều kẻ châm lửa thiêu cháy cả một quán ăn. Bà chủ vì cứu bọn mèo tinh mà mắc kẹt trong mớ hỗn độn. Cuối cùng bị ngọn lửa thiêu chết. Đáng buồn hơn ngay cả con trai ruột của bà ấy cũng tiếp tay cho những kẻ lòng lang dạ sói, hại chết mẹ ruột của hắn ta.

Lũ mèo tinh hoang mang vì mất đi “mẹ” của mình. Và chúng cũng nhanh chóng bắt dân làng phải trả giá cho nỗi mất mát này. Sự oán giận đã lên đến đỉnh điểm.

Dù thú vật hay là con người đều có cảm xúc. Nhất là khi nói về lòng biết ơn…