Trời ạ, tưởng chừng như sắp điếc đến nơi rồi.
Thẩm Khinh Phong vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như thường, chỉ hơi nhíu mày, không ngoảnh đầu lại mà dặn dò Bạch Thiên Lưu vừa theo sau đến: “Thiên Lưu, trông chừng Tam Thất.”
Nghe vậy, ánh mắt Lâm Tam Thất liền chuyển về phía Bạch Thiên Lưu.
Đó là một nữ tử da trắng như tuyết, mái tóc dài mượt như lụa được cố định đơn giản bằng một chiếc trâm. Đôi mắt hạnh trong veo đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu, phần cổ trắng ngần lộ ra một nửa dưới cổ áo màu xanh, càng tôn lên khí chất nổi bật.
Nàng hơi do dự một chút, bước chân đang định hướng về phía Thẩm Khinh Phong thì đột ngột dừng lại.
Gương mặt xinh đẹp đến mức khiến cả nam lẫn nữ đều phải động lòng quay sang nhìn Lâm Tam Thất, giọng nói không rõ là đang vui hay giận: “Tam Thất, qua bên này đứng phía sau ta.”
Về chuyện Lâm Tam Thất giấu mọi người, tự ý chạy đến Tồn Thiện Thành rồi bị Âʍ ѵậŧ bắt mất, dĩ nhiên Bạch Thiên Lưu rất tức giận, nhưng lúc này không phải lúc để tính sổ.
Việc trừ Âʍ ѵậŧ mới là quan trọng.
Bạch Thiên Lưu từ từ siết chặt tay lại.
Lâm Tam Thất lập tức lạch bạch chạy ngay, nhưng không chạy về phía Bạch Thiên Lưu, mà lại quay về đứng cạnh Lạc Vô Hối.
Nàng không muốn cản chân nam nữ chính: “Bạch tỷ tỷ, tỷ mau đi giúp Thẩm đại ca đi, có Lạc công tử ở đây, muội tin rằng muội và mọi người sẽ không sao đâu.”
Chuyện tâng bốc người khác, nàng là giỏi nhất rồi.
Một làn hương nhè nhẹ của hoa hải đường thoảng qua chóp mũi, đầu ngón tay thiếu nữ vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay Lạc Vô Hối.
Cảm giác lạnh nóng giao nhau trong khoảnh khắc.
Lâm Tam Thất như bị đông cứng, vô thức rụt tay lại.
Lạc Vô Hối khẽ động ánh mắt, nhướng mày nhìn nàng, cười khẽ một tiếng, nhưng lại khiến người nghe lạnh sống lưng: “Mới gặp lần đầu mà cô đã tin tưởng ta như vậy sao?”
Nghe kiểu gì cũng thấy có chút châm chọc.
Lâm Tam Thất nở nụ cười thân thiện, mặt không đỏ, tim không loạn mà đáp: “Đó là lẽ dĩ nhiên, nhìn mặt Lạc công tử đã thấy phúc hậu, trong lòng chắc chắn là người tốt, nếu không tin huynh thì biết tin ai?”
Ừ, nói trái lương tâm, nàng cũng rành lắm.
Nghe xong lời nàng, ngực Lạc Vô Hối khẽ rung lên, như thể vừa nghe được chuyện gì đó buồn cười, nụ cười nở rộ như hoa.
Giọng nói khi trả lời hơi kéo dài, hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài dịu dàng nhã nhặn của hắn: “Đúng là có mắt mà như mù.”
“...”
Đây là kiểu phát ngôn của thẳng nam đó hả?
“Cứ coi là vậy đi.” Lâm Tam Thất quyết định ngậm miệng lại.
Mấy cô nương đứng sau bọn họ đều tập trung hết sự chú ý vào Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu đang giao đấu với nữ tử kia, ai nấy đều căng thẳng không thôi, thành ra chẳng ai để ý họ vừa nói gì.
Thế là, bên này liền chìm vào một khoảng lặng.
Bạch Thiên Lưu thấy lời nàng nói có lý, cũng không ép buộc nữa. Tà áo màu xanh trời tung bay một cái, chỉ chớp mắt đã vọt đến bên cạnh Thẩm Khinh Phong: “Khinh Phong.”
Không biết vì sao, âm khí xung quanh dưới sự đàn áp của tiếng đàn lại chẳng hề giảm đi mà ngược lại càng lúc càng mạnh, càng lúc càng dữ dội.