Chương 6

Không thể nào, trước đó nguyên chủ chưa từng có bất kỳ mối liên hệ gì với Lạc Vô Hối.

Nàng muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại bất ngờ đối mặt với một gương mặt trắng bệch như xác chết.

Nữ tử đó đứng sau lưng Lạc Vô Hối, hai hàng lệ máu ròng ròng chảy xuống mặt, lan dài tới tận cằm. Mắt nhắm nghiền, nhưng lại như âm thầm “nhìn chằm chằm” về phía nàng.

Đối phương cũng mặc bộ hôn phục đỏ thẫm, nhưng rách nát tả tơi. Nàng ta liếʍ hàm răng trắng nhởn rợn người, lại không hề liều lĩnh xông tới, như thể đang dè chừng điều gì đó.

May mà Lâm Tam Thất không bị bệnh tim, nếu không chắc đã tắt thở tại chỗ rồi: Đại tỷ à, ta với ngươi đâu có thù oán, hù người ta làm gì hả?

Nàng ta càng lúc càng tiến lại gần.

Lâm Tam Thất chỉ cảm thấy đầu mình “ong” một tiếng như nổ tung: “Ngươi, ngươi phía sau kìa.”

Giữa lông mày Lạc Vô Hối lộ ra vẻ lãnh đạm vô cảm, nhưng vẫn mỉm cười, che giấu đi sự lạnh lẽo từ tận xương tủy.

Ngược lại còn lộ ra một loại ôn nhu khó diễn tả, nhưng cũng rùng mình không thể nói thành lời.

Lâm Tam Thất thậm chí sinh ra ảo giác như bị một con rắn lạnh lẽo siết chặt lấy người, trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy hắn còn khiến người ta khϊếp đảm hơn cả người đàn bà đầy máu me kia.

Xem ra phản diện vẫn là phản diện, khí thế chẳng hề kém cạnh nam chính trong nguyên tác.

Vậy nên nàng nghiêm túc suy nghĩ: Làm sao để sống sót giữa một bên là nữ quỷ đầy oán khí và một bên là Lạc Vô Hối không hề đến để cứu mình, chờ đến lúc nam nữ chính xuất hiện.

Và làm sao để tẩn cho hệ thống tự ý hành động kia một trận nên thân.

Mẹ kiếp, không có nó, nàng đâu đến nỗi bị động thế này!

Ánh trăng trong trẻo đột ngột mờ đi, âm khí tràn ngập khắp nơi.

Lạc Vô Hối nghiêng đầu nhìn thoáng qua phía sau, không đoái hoài gì đến nữ quỷ kia, buông ra tượng Phật đang treo trên cổ Lâm Tam Thất.

Hắn đặt tượng Phật trong tay mình vào tay nàng, ánh mắt sâu xa nhìn nàng, thong thả cất lời: “Tượng Phật này là...”

Hắn khẽ cười tiếp lời: “Ta nhặt được, cảm thấy nó có cảm ứng với cô, là của cô sao?”

Lại là nhặt được?

Lâm Tam Thất cứ tưởng là chưởng môn phái Húc Lâm nhờ Lạc Vô Hối đến cứu mình, thì ra là nàng nghĩ sai rồi. Nhưng mà, chưởng môn phái Húc Lâm sao lại đánh rơi tượng Phật chứ?

Nàng cũng không nghĩ sâu thêm.

Chỉ là không ngờ hắn vì muốn trả lại vật nhặt được, lại lần theo cảm ứng của tượng Phật mà tìm đến nàng.

Nếu không biết rõ bản chất thật của hắn, có khi Lâm Tam Thất còn tưởng hắn là người tốt không tham của rơi, và việc nam nữ chính bị hắn lừa gạt cũng có thể hiểu được.

Ai bảo hắn khoác lên mình lớp vỏ ngoài vô hại chứ.

Đã đến nửa đêm, chú thuật của Âʍ ѵậŧ cũng hoàn toàn mất hiệu lực.

Nàng vô thức siết chặt tượng Phật trong tay, vỏ tượng hơi bật ra, nàng nói: “Là của ta.”

Lâm Tam Thất đã có thể cử động, những tân nương khác ngồi trong kiệu hoa đương nhiên cũng vậy.

Các nàng run rẩy vén rèm kiệu bước ra, vừa nhìn thấy người đàn bà mặc hỉ phục máu me đầy mặt, liền hét thất thanh.

Toàn là những cô gái trẻ chưa từng trải qua cảnh tượng đáng sợ như vậy, suýt nữa thì hồn bay phách lạc.