Chương 5

Trong nguyên tác, lẽ ra nam nữ chính phải đến trước, cứu nữ phụ ra khỏi kiệu, sau đó Lạc Vô Hối mới từ từ xuất hiện.

Không sai, công lược thì tất nhiên là phải công lược rồi.

Nhưng mới vào truyện mà hai người đã riêng tư đối mặt thế này thì có hơi... vội quá không? Không thể cho nàng chút thời gian để chuẩn bị tâm lý sao?

Vừa mở mắt ra đã đối diện với hắn, tim nàng suýt nữa không chịu nổi, thật sự là bị dọa đến hồn phi phách tán.

Chỉ vì đầu ngón tay của Lạc Vô Hối lạnh đến rợn người, đang đặt ngay trên cổ nàng, chỗ yếu ớt nhất, như chỉ cần khẽ dùng sức là có thể tiễn nàng sang thế giới bên kia.

Lâm Tam Thất rất muốn run rẩy nói một câu: “Huynh đài, xin hãy bình tĩnh.”

Nhưng có vẻ như mọi chuyện lại không diễn ra theo hướng nàng nghĩ.

Chỉ thấy đầu ngón tay hắn khẽ móc ra một vật, mặt dây chuyền hình tượng Phật trong suốt, ánh sáng lấp lánh. Vật đó vừa tiếp xúc với dây đeo trên cổ nàng thì đồng thời phát ra một luồng sáng đỏ rực.

Lạc Vô Hối khẽ cong mày mắt, nở nụ cười đầy khoái chí, một giọt máu từ hàng mi dài rơi xuống, giọng điệu của hắn lại nhẹ bẫng như đang thầm thì: “Ta tìm được cô rồi.”

Thấy hai mặt tượng Phật giống hệt nhau, Lâm Tam Thất chợt nhớ ra.

Nguyên chủ mồ côi từ nhỏ, được chưởng môn phái Húc Lâm, một trong chín đại môn phái thu nhận làm nghĩa nữ, cưng chiều hết mực, chẳng ai dám quản thúc. Bao nhiêu trân bảo quý giá đều dồn hết cho nàng, trong đó có sợi dây tượng Phật này.

Chưởng môn lo nàng gặp chuyện chẳng lành, đến lúc muốn tìm lại thì đã muộn nên mới đeo vật này cho nàng. Chỉ cần người còn sống, hai mặt tượng Phật sẽ cảm ứng với nhau, có thể lần theo ánh sáng mà tìm đến.

Chắc là chưởng môn vì chuyện trong phái không tiện ra mặt nên ngoài việc nhờ hai nhân vật chính còn phái thêm Lạc Vô Hối tới hỗ trợ.

Giao tượng Phật cho hắn, để hắn đến cứu người.

Dù gì thì trong mắt mọi người lúc này, Lạc Vô Hối vẫn là một công tử hòa nhã khiêm nhường có đầy đủ bản lĩnh.

Chắc là vậy rồi.

Thuật chú của đám Âʍ ѵậŧ hình như đang dần mất đi hiệu lực, Lâm Tam Thất mấp máy môi, phát hiện cuối cùng mình cũng có thể mở miệng: “Huynh tới cứu ta phải không?”

Lạc Vô Hối mỉm cười: “Không phải.”

Hệ thống này tính gϊếŧ nàng thật đấy à?

Lâm Tam Thất sững người, cố gắng làm ánh mắt mình trông thật thành khẩn: “Vậy huynh là...”

Ánh trăng mỏng manh đổi dời từng đợt, nhẹ nhàng như bươm bướm bay lượn, hờ hững đậu lên nửa khuôn mặt hắn, trầm tĩnh như hoa quỳnh nở giữa đêm sâu, thoáng vẻ dịu dàng đến cùng cực.

Hắn vẫn cười.

Lâm Tam Thất nhìn vào đôi mắt tưởng chừng ôn hòa vô hại ấy, tim bất chợt siết lại, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Không ổn rồi, thật sự không ổn chút nào! Hắn chẳng lẽ muốn gϊếŧ nàng? Nguyên chủ trước đây từng đắc tội gì với hắn sao?