Chương 26

Hắn vội sải bước tới gần: "Lạc công tử, chẳng phải các người đã tìm ra cách phá giải ảo cảnh rồi mới thoát ra sao, sao lại..."

Bạch Thiên Lưu hơi do dự, rồi mở cửa.

Nàng gọi gia nhân trong Lý phủ, bảo chuẩn bị một chậu nước.

Lâm Tam Thất cũng giật mình, rõ ràng nàng đã tìm được cách phá giải ảo cảnh mới ra ngoài, theo lý mà nói thì cả hai phải toàn thân trở ra.

Sao Lạc Vô Hối còn nôn máu?

Rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề?

Nàng vội vàng đỡ y, căng thẳng đến lắp bắp: "Ngươi, ngươi, ngươi bị phản phệ ảo cảnh ư?" Cứu mạng, không lẽ chết thật chứ.

Thẩm Khinh Phong đứng cạnh giường, nói: "Để ta trị thương cho ngươi."

Lạc Vô Hối đẩy tay Lâm Tam Thất ra, đồng thời kín đáo tránh bàn tay đang đưa tới của Thẩm Khinh Phong.

Y vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, đưa tay lau vết máu nơi khóe môi: "Không cần đâu, tĩnh dưỡng vài hôm là ổn, Thẩm công tử vết thương của ngươi còn chưa khỏi, cũng không cần phiền ngươi."

Gia nhân Lý phủ nhanh chóng mang tới nước và khăn sạch.

Bạch Thiên Lưu nói: "Lạc công tử, vẫn nên lau qua đi."

Lạc Vô Hối liếc qua Lâm Tam Thất, bỗng nói: "Thẩm công tử, Bạch cô nương, e rằng hai người cũng mệt rồi, chi bằng hãy về nghỉ trước đi."

Thẩm Khinh Phong có phần không đồng ý, vì y đã bị thương khi thoát ra từ ảo cảnh, vậy thì dạo này phải có người canh bên cạnh.

Nếu không, lỡ có chuyện thì chẳng ai biết.

Không ngờ Lạc Vô Hối lại quay sang nhìn Lâm Tam Thất, mỉm cười, câu kế tiếp là: "Lâm Tam Thất sẽ chăm sóc ta, chẳng phải sao?"

Lâm Tam Thất trừng lớn mắt, nằm cũng bị vạ lây: "Đương nhiên rồi, Lạc công tử vốn dĩ là vì ta mới bước vào ảo cảnh."

Thôi kệ.

Độc ở cùng một chỗ, vốn là tình huống dễ phát sinh tình cảm nhất.

Trước đây nàng vẫn không dám ở riêng với Lạc Vô Hối, nhưng trải qua chuyện ảo cảnh lần này, nàng hiểu rõ không mạo hiểm thì chẳng có thu hoạch.

Huống hồ, nhiệm vụ hôn của hệ thống còn chưa hoàn thành, hệ thống nói vụиɠ ŧяộʍ hôn kỳ thật cũng chẳng phải không thể, ở lại trông nom Lạc Vô Hối cũng là một cơ hội.

Thẩm Khinh Phong chần chừ: "Chuyện này..."

Hắn còn định hỏi rõ ngọn nguồn chuyện ảo cảnh.

Bạch Thiên Lưu đặt tay lên cánh tay đang giơ lên của hắn, chậm rãi ép xuống: "Thôi được rồi, ngươi cũng đã gần một ngày một đêm chưa chợp mắt, chuyện khác để sau hẵng nói."

Bọn họ vốn là những người trừ yêu diệt ma, hành tẩu giang hồ, nên chuyện kiêng kị nam nữ cũng không câu nệ đến thế.