Tỳ nữ thân cận của nàng đứng cách họ vài bước, yên lặng quan sát.
Lý công tử xoay người vươn tay nắm lấy tay nữ tử, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.
Hắn khẽ cong môi: "Chỉ là lo lắng cho sự an toàn của họ thôi, dù sao cũng là khách quý của Lý phủ, đương nhiên bình an là tốt nhất."
Nữ tử nhẹ nhàng tựa vào l*иg ngực gầy gò của hắn, như vô tình hỏi: "Nghe nói, hôm nay Thẩm công tử có nhắc đến thϊếp?"
"Ừm."
Lý công tử áp cằm lên trán nàng, dịu giọng nói: "Không có gì, chỉ nhắc đôi câu thôi, họ chẳng qua không biết nàng tên là Cửu Nương."
Nữ tử "ừ" một tiếng, kéo hắn về phòng: "Chàng cũng đừng lo quá, Thẩm công tử chắc chắn có thể hóa nguy thành an, bọn ta là thường dân lo lắng cũng chẳng ích gì."
"Đúng rồi, sau này bên cạnh chàng không được vắng người hầu, nếu ngã thì sao? Thân thể chàng vốn không tốt, vẫn nên cẩn thận thì hơn."
Nữ tử vừa đi vừa dặn dò.
Hắn mỉm cười lắc đầu: "Trong sân treo đầy chuông gió, ta chỉ cần nghe tiếng là biết đường, sao mà ngã được, Cửu Nương lo xa rồi."
Phòng và đại sảnh trải thảm lông dày cũng là để phòng khi hắn bị ngã không bị thương.
Tấm lòng của người nhà, Lý công tử sao lại không hiểu cho được.
Vừa đến trước cửa phòng thì có gia nhân đến báo: "Công tử, thiếu phu nhân, Lâm cô nương và Lạc công tử đã tỉnh!"
Lý công tử mừng rỡ, suy nghĩ một chút, dịu dàng nói: "Cửu Nương, chúng ta qua đó xem một chút nhé."
Nữ tử cũng không có phản ứng gì đặc biệt, vỗ tay hắn: "Được, nếu chàng lo lắng, vậy chúng ta đi xem."
Gia nhân thức thời theo sau họ.
Đã thành hôn nhiều năm, công tử và thiếu phu nhân vẫn ân ái như thuở ban đầu, là một chuyện tình đẹp của thành Tồn Thiện, đến bọn hạ nhân cũng không khỏi ngưỡng mộ.
Không ngờ đi được nửa đường thì gặp Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu.
Họ nói Lạc Vô Hối bị thương nhẹ, đêm nay không tiện gặp người, Lý công tử vốn là người hiểu chuyện, liên tục gật đầu, lại hỏi: "Có nghiêm trọng không?"
Nghe nói không có gì đáng ngại, hắn mới yên lòng.
Nửa khắc trước.
Trong phòng đang đốt hương tỉnh thần, từng làn khói mờ lượn lờ từ lư hương bay ra, cửa sổ và cửa phòng đều đóng chặt.
Lâm Tam Thất vừa mở mắt đã thấy Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu đứng không xa giường.
Nàng vừa ngồi dậy định gọi họ, thì Lạc Vô Hối bên cạnh cũng tỉnh lại, hắn cũng ngồi dậy theo, chỉ là sắc mặt tái nhợt vô cùng.
Thẩm Khinh Phong nghe động tĩnh, ngẩng đầu nhìn qua.
Thấy họ đều tỉnh lại, trên mặt cuối cùng cũng hiện chút vui mừng, còn chưa kịp đứng dậy thì đã thấy máu rỉ ra nơi khóe miệng Lạc Vô Hối.