Chương 24

Lạc Vô Hối dùng ngón tay khẽ quệt lấy chút máu từ lòng bàn tay Lâm Tam Thất, nhẹ nhàng lau qua khóe môi cằm và cổ nàng, ánh mắt thoạt nhìn tưởng như rất dịu dàng.

Máu lướt qua làn da để lại một vệt đỏ óng ánh như nước.

Trông vừa gợi cảm lại mang vẻ đẹp mong manh đầy bi thương.

Không biết hành động nào của nàng khiến hắn vừa lòng, khóe mắt khóe miệng khẽ cong như đang trêu: "Thì ra cô muốn chết cùng ta à Lâm Tam Thất."

Trí tưởng tượng của hắn đúng là phong phú.

Lâm Tam Thất nghẹn họng: "Thôi, chết thì nặng quá chúng ta vẫn nên sống cho tốt đi, ta còn chưa sống đủ nữa."

"Vậy sao?" Lạc Vô Hối mỉm cười: "Vậy thì thật đáng tiếc."

Chẳng tiếc chút nào, Lâm Tam Thất quý mạng mình lắm.

Mắt thấy thiếu niên áo đen đang bước đến, nàng hít sâu một hơi nhắm mắt lại rồi kéo tay Lạc Vô Hối cùng nhảy xuống lầu.

Y phục hai người tung bay theo gió, thân thể lơ lửng rơi xuống, mái tóc dài cuốn lấy nhau, Lâm Tam Thất nắm chặt tay hắn, nàng căng thẳng đến mức lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Lạc Vô Hối lại vô cùng thư thái.

Ánh sáng đỏ dần tan biến, hai người hóa thành ánh sao, biến mất ngay trước mắt lũ quỷ như thể chưa từng xuất hiện.

Lũ quỷ nhao nhao gào lên.

“Người đâu? Sao chúng biến mất được, chúng dám trốn thoát ngay trước mặt Quỷ Vương, thật to gan mà!”

Một con quỷ khác hung hăng đập lên đầu nó: “Ngươi ngu à, nói thế sẽ khiến Quỷ Vương mất mặt, coi chừng cái đầu của ngươi đó.”

Con quỷ da xanh ra chiều suy nghĩ: "Sao ta thấy chiêu bóp cổ con quỷ xấu xí của tên kia có hơi giống Quỷ Vương thế nhỉ? Trước đây khi ngài ấy nổi giận, chẳng phải cũng vừa cười vừa siết cổ quỷ sao?”

"Im miệng! Quỷ Vương là người hắn có thể so sánh sao!" Con quỷ da xanh lập tức bị mấy con quỷ khác đánh cho một trận: "Ngươi không được sỉ nhục Quỷ Vương của chúng ta."

Thiếu niên áo đen đeo mặt nạ đồng xanh đi đến nơi đó, cứ thế lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chỗ hai người biến mất, không nói lời nào.

Ngày và đêm luân chuyển, lại đến đêm khuya ở Lý phủ.

Chuông gió treo bên mái hiên đung đưa theo gió, phát ra tiếng va chạm leng keng rải rác, lối đi lát đá phẳng có đèn đá được thắp sáng theo từng đoạn.

Lý công tử đứng chắp tay giữa sân viện yên lặng, dáng người mảnh khảnh.

Dải lụa che mắt được thắt nút ở sau đầu rủ xuống, hắn cứ đứng yên như vậy, toàn thân toát lên vẻ cô tịch.

Một nữ tử bước tới, tay cầm áo choàng trắng khoác lên người hắn mà dịu dàng nói: "Sao vậy? Từ chỗ Thẩm công tử về là chàng cứ buồn bực mãi."