Chương 22

Nhưng nếu gây náo loạn trong ảo cảnh, một khi bị phát hiện là người ngoài thì hậu quả rất khó tưởng.

Điều bất công là khi hắn bước vào ảo cảnh này nếu chết trong đó thì sẽ chết thật, cho dù ảo cảnh tan biến thì kết cục ấy cũng không thay đổi.

Chỉ có điều, máu từ mắt của quỷ và oán linh Cửu Nương trong ảo cảnh đều là màu đen.

Lâm Tam Thất nhớ rõ máu oán linh trong hiện thực là màu đỏ, bản chất quỷ và oán linh cũng chẳng khác gì nhau.

Đột nhiên nàng nghĩ ra điều gì đó, vội kéo Lạc Vô Hối còn đang định gϊếŧ thêm quỷ, hưng phấn nói: "Hình như ta tìm được cách giải rồi!"

Ánh sáng đỏ trong Chợ quỷ chiếu lên gương mặt nghiêng trắng mịn càng khiến hắn thêm dịu dàng, khi hắn nghiêng đầu nhìn nàng ánh mắt như thể có thể nhìn thấu tất cả.

Lạc Vô Hối nhếch môi cười: "Vậy sao?"

Đột nhiên xung quanh trở nên tĩnh lặng, không phải vì hai người họ mà bởi một tiếng bước chân không nặng không nhẹ vang lên.

Có người đang bước từng bước trên bậc thang gỗ, chậm rãi đi lên.

Khi vòng qua khúc ngoặt cầu thang, đập vào mắt họ là một thiếu niên mặc y phục đen, tóc đen buộc cao tay cầm một đoạn xương trắng đang nghịch chơi.

Trực giác mách bảo Lâm Tam Thất rằng người này không lớn tuổi, chỉ nhìn dáng vẻ bên ngoài thì chắc cũng ngang tuổi với Lạc Vô Hối đang đứng cạnh nàng.

Thiếu niên nghiêng đầu nhìn qua mà cười hỏi: "Ai vào Chợ quỷ gây chuyện vậy?"

Khi nói, đốt ngón tay hắn ta gõ gõ lên khúc xương trắng, tiếng gõ đều đều vang lên khiến người nghe cảm thấy toàn thân khó chịu.

Người kia dáng người dong dỏng cao, đeo mặt nạ đồng xanh che nửa gương mặt, tuy nhìn có chút kỳ lạ nhưng lại khiến người ta có cảm giác thần bí mơ hồ.

Khi hắn ta thấy rõ mặt Lạc Vô Hối, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc rồi lại thấy hứng thú.

Hắn trông giống hệt mình...

Đám quỷ vừa nhao nhao kia lập tức ngoan ngoãn hẳn.

Một tiểu quỷ bước ra nói: "Chính là bọn họ vào Chợ quỷ gϊếŧ quỷ, mong Quỷ Vương đòi lại công bằng cho chúng ta!"

Nửa gương mặt thiếu niên áo đen ẩn dưới chiếc mặt nạ đồng xanh, hắn ta khẽ cười một tiếng, tay không bóp nát đoạn xương trắng trong tay.

Theo phản xạ lũ quỷ co đầu rụt cổ lại.

Khúc xương trắng lập tức bị nghiền thành bụi phấn, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng dính đầy bụi trắng, dưới nền áo đen càng thêm tái nhợt.

Hắn ta khoanh tay đứng đó, môi hơi nhếch chậm rãi nói: "Đã phá vỡ quy củ của Chợ quỷ, vậy thì... dùng mạng mà đền."