Chương 21

Đến cả thành ngữ cũng nói sai, bảo sao chỉ là một tên vô danh tiểu tốt.

Có điều, hậu nhân Lâm gia ở Tô Châu thì liên quan gì đến cánh cửa địa ngục? Thân thể nàng bị con quỷ khống chế nên không nói được câu nào, chỉ có thể đặt câu hỏi trong lòng.

Sau đó nàng nghe thấy con quỷ dùng giọng nói của mình mà bảo với Lạc Vô Hối: "Ta xuống dưới xem thử, huynh cứ chờ ở đây."

Xong rồi, chuyến này đi chắc chắn nàng sẽ không quay lại.

Lâm Tam Thất gấp đến độ muốn chửi thề.

Ngay khi nàng quay người lại, hắn đưa tay lên.

Những ngón tay lạnh toát trượt theo má nàng chậm rãi trượt xuống, lướt qua cằm dừng bên cổ, lòng bàn tay không có chút nhiệt độ người sống lại dán lên làn da ấm áp của nàng.

Cứ như một cái vuốt ve thân mật giữa đôi tình nhân.

Lâm Tam Thất hoảng hốt.

Lạc Vô Hối cúi người xuống, đôi môi mỏng cách tai nàng không tới một tấc, lòng bàn tay cảm nhận nhịp đập nơi mạch cổ, năm ngón tay lại nhẹ nhàng siết chặt.

Hắn cười khẽ vang lên từng chữ: "Mau ra đây cho ta."

Chất giọng không cao không thấp ấy lại như mang theo mê hoặc của hoa anh túc, chẳng biết đang mê hoặc Lâm Tam Thất hay mê hoặc con quỷ đang chiếm lấy thân xác nàng.

Đồng tử Lâm Tam Thất đột nhiên co lại.

Không ngờ hắn lại nhận ra, nàng cảm động đến mức suýt khóc.

Nhưng con quỷ kia hiển nhiên không nghĩ vậy, nó định nghiêng người trốn thoát nhưng lại bị một bàn tay trắng bệch túm lấy lôi ra ngoài.

Tốc độ ấy quá nhanh, đến ngay cả lũ quỷ xung quanh cũng không kịp nhìn rõ động tác của Lạc Vô Hối.

Ngay cả Lâm Tam Thất cũng thế, tim nàng đập thình thịch như bị bắn văng ra ngoài, loạng choạng mấy bước mới dựa vào cột đỏ đứng vững.

Đám quỷ khác đồng loạt nhìn qua.

"Rắc!"

Trong ánh nhìn của đám quỷ, Lạc Vô Hối vặn gãy cổ con quỷ kia nhanh như sét đánh.

Máu đen tanh tưởi bắn tung tóe, đầu và thân quỷ rơi lăn lóc trên mặt đất, chẳng bao lâu liền hóa thành hư vô.

Sắc mặt hắn vẫn ôn hòa như nước, nhưng bàn tay nhuốm máu tương phản gay gắt với làn da trắng trẻo kia.

"Gϊếŧ quỷ rồi, có người gϊếŧ quỷ rồi!"

Một bộ phận quỷ trong Chợ quỷ hô toáng lên.

Ảo cảnh đã trở nên chân thực, có thể gϊếŧ người cũng có thể gϊếŧ quỷ, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến hiện thực.

Nói cách khác, nếu hắn gϊếŧ một người vẫn còn sống ngoài đời thật trong ảo cảnh, thì khi trở về hiện thực người đó vẫn sống khỏe mạnh, hoàn toàn không nhớ gì về chuyện đã xảy ra trong ảo cảnh, những con quỷ trong đó cũng vậy.