"Đây chính là Chợ quỷ!" Lạc Vô Hối bỗng cất lời.
Lâm Tam Thất không thấy lạ khi hắn biết nơi này là đâu, dù sao thì hắn cũng là người học rộng biết nhiều. Nàng chỉ cảm thấy kỳ quái là vì sao ảo cảnh này lại liên quan đến Chợ quỷ.
Nhìn bề ngoài những món hàng mà đám tiểu thương rao bán chẳng khác gì đồ vật ở nhân giới, nhưng chỉ cần nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra điểm bất thường vì trên mỗi món đồ đều tỏa ra ánh sáng màu xanh yếu ớt.
Trên đường có một nữ tử với đôi mắt đầy máu đen mặc hôn phục lảo đảo đi về phía trước. Lũ quỷ ở đây đã từng trải nhiều, chúng chỉ liếc nàng ta một cái rồi tiếp tục bán hàng chẳng thèm quan tâm nữa.
Lâm Tam Thất nhận ra nữ tử kia chính là oán linh đêm đó.
Chỉ thấy nàng ta đứng trước một lầu các đóng kín cửa, giọng khàn khàn nói: "Tiểu nữ là thứ nữ Cố Cửu Nương nhà họ Cố tại thành Tồn Thiện Thanh Châu, xin được yết kiến Thánh Nhân Chợ quỷ một lần."
Đầu óc Lâm Tam Thất hơi loạn, nàng hỏi Lạc Vô Hối vẫn đang bình thản như thường: "Huynh có biết nàng ta hiện giờ là người sống hay quỷ không?"
"Sống." Hắn đáp không chút do dự.
Người sống vào Chợ quỷ để giao dịch cũng không phải chuyện mới lạ gì, nhân giới từ lâu đã ngầm thừa nhận đây là hợp pháp.
Có điều gọi là giao dịch thì ắt phải trả giá, mà quỷ giao dịch với người chưa từng chịu thiệt bao giờ.
Khi còn sống, oán linh kia tên là Cửu Nương, từng thành thân với công tử Lý phủ mà nay Cố tiểu thư - thiếu phu nhân Lý phủ cũng tên là Cửu Nương.
Lâm Tam Thất mơ hồ cảm thấy sự việc này không đơn giản, nàng vừa định mở miệng rủ hắn đi xem thử, lời chưa kịp nói ra đã cảm thấy một luồng hàn khí ập tới, thấm sâu vào cơ thể.
Chết tiệt.
Bị quỷ nhập rồi.
Nàng nghe thấy con quỷ nhập vào mình lên tiếng: "Ta đã nói rồi, sao trên tầng này lại có mùi thịt người tươi mới, thì ra là ngươi mà còn là hậu nhân của Lâm gia ở Tô Châu nữa chứ!"
Nói đến đây con quỷ kia kích động: "Đợi ta dùng thân thể ngươi mở cánh cửa địa ngục thì một con quỷ vô danh tiểu tốt như ta nhất định sẽ nổi danh chim bay."
Lâm Tam Thất thực sự muốn nhắc hắn ta: Không phải “nổi danh chim bay” mà là “nổi danh chim khách”[1] mới đúng!
[1] 声名鹊起 nghĩa là “danh tiếng bỗng chốc nổi lên như chim khách bay lên”, dùng để chỉ người nào đó đột nhiên nổi danh, danh tiếng lan xa. Còn 鸟起 (chim bay lên) thì không tạo nên thành ngữ có nghĩa đúng trong tiếng Trung.