Người này thoạt nhìn ôn hòa dễ gần, nhưng thực chất bên trong thế nào thì thật khó nói cho hết. Nghe đồn hắn chỉ bộc lộ bản chất thật sự ở chương cuối truyện.
Không chỉ nam nữ chính bị hắn che mắt, mà ngay cả không ít độc giả cũng mắc bẫy. Về sau, hắn vì yêu mà không được đáp lại, suýt nữa ra tay sát hại nữ chính. Gọi là phản diện xuất sắc nhất năm cũng chẳng ngoa.
Còn nhân vật mà nàng xuyên vào lại được mệnh danh là “thánh nữ tự tìm đường chết”, nhưng lạ kỳ thay, trong nguyên tác nàng ta vẫn sống sót đến tận hồi kết.
Không biết là gặp vận may kiểu gì mà đỏ đến thế, khiến Lâm Tam Thất không khỏi hoài nghi trong lòng.
[Dữ liệu đã đọc xong. Ký chủ lưu ý, nhiệm vụ chính thức bắt đầu.]
“À này, ta muốn hỏi chút... hắn có gϊếŧ ta không?” Lâm Tam Thất ngẫm nghĩ. Nữ chính còn có hào quang bảo hộ mà vẫn khổ sở đến vậy, bản thân mình thì chẳng có gì, chẳng phải rất nguy hiểm sao?
[Có khả năng. Xin ký chủ bảo trọng.]
Nàng: “...”
Sở dĩ Lâm Tam Thất bị đưa tới nơi này là vì nguyên chủ tính tình bướng bỉnh, ham chơi, chạy lung tung nên bị Âʍ ѵậŧ bắt đi, còn liên lụy đến nam nữ chính phải ra tay giải cứu.
Nói cách khác, nếu nàng xuyên vào mà không gây ra hiệu ứng bươm bướm nào, cũng không làm lệch cốt truyện gốc thì sẽ bình an vô sự. Giờ chỉ cần ngoan ngoãn chờ người tới cứu là được.
Hiểu rõ điều này rồi, trong lòng Lâm Tam Thất cũng bớt sợ đi nhiều.
Thậm chí nàng còn có tâm trí quan sát vài chuyện khác.
Cụp mắt xuống, mí mắt nhẹ nhàng phủ bóng, nàng liếc nhìn y phục trên người. Phải công nhận mắt thẩm mỹ của đám Âʍ ѵậŧ này không tồi.
Ít nhất là rất hợp khẩu vị của nàng.
Bộ hôn phục thêu đôi uyên ương, rực rỡ như ánh chiều tà, đến từng đường gấp nơi nếp áo cũng toát lên vẻ tinh xảo và thanh nhã, vạt áo óng ánh sắc màu, đai lưng bằng ngọc khắc họa đôi hạc trắng đang quấn quấn quýt chẳng rời.
Trên búi tóc chắc hẳn cài không ít vàng bạc và đá quý, trời ạ, nặng đến mức cổ nàng ê ẩm muốn rụng xuống.
Bất chợt, một làn hương u ám, lạnh lẽo len lỏi qua kẽ hở của kiệu hoa, lặng lẽ tràn vào bên trong. Đó là mê hương do Âʍ ѵậŧ cố ý thả ra, nhằm mê hoặc các tân nương.
Đến nửa đêm, khi chú thuật tự động giải trừ, các tân nương sẽ đồng loạt tự sát, chẳng cần nó phải ra tay.
Thích ngắm người trong hôn phục tự vẫn, gọi đó là “sở thích” thì cũng quá mức biếи ŧɦái rồi.
Nguyên tác cũng chẳng mô tả chi tiết đoạn này, chủ yếu chỉ để phô bày độ “tự tìm đường chết” của nữ phụ và năng lực của nam nữ chính, bởi vậy Lâm Tam Thất cũng chẳng rõ nguyên nhân cụ thể.
Dẫu biết cuối cùng bọn Âʍ ѵậŧ sẽ không thành công, nhưng nàng vẫn ngậm miệng nín thở, ai biết được hít phải thứ đó có để lại di chứng gì không? Tránh được thì tránh cho chắc.