“Công tử, cẩn thận bậc cửa.” Một gia nhân nam dìu một nam tử bịt mắt bằng dải lụa xanh nhạt, dung mạo tuấn tú, chậm rãi bước vào.
Tuy y phục của y đơn sơ nhưng không thể che giấu được khí chất thanh đạm như trúc xanh toát ra từ trong cốt cách: “Cha, nghe hạ nhân nói vị khách tạm trú mấy hôm trong phủ xảy ra chuyện, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tốc độ nói chuyện của y khá chậm chạp nhưng không khiến người ta cảm thấy phiền chán.
Ngược lại còn như gió xuân mát lạnh làm người nghe thấy lòng cũng dịu lại.
Lão gia Lý phủ chỉ có một người con trai, thương yêu vô cùng, huống chi y lại mù lòa đôi mắt, ông ta lại càng xót xa: “Sao con lại tự mình đến đây? Cửu Nương đâu? Sao không ở bên cạnh con?”
Giữa hai hàng mày của Thẩm Khinh Phong khẽ nhíu lại, hắn và Bạch Thiên Lưu lập tức liếc mắt trao đổi một cách ăn ý.
Chỉ một ánh mắt đã hiểu được suy nghĩ đối phương, cả hai đồng loạt nhìn về phía vị công tử nọ, Thẩm Khinh Phong lên tiếng: “Cửu Nương?”
Nam tử xoay đầu “nhìn” về hướng phát ra âm thanh.
Tuy không rõ vì sao họ lại phản ứng lớn như vậy, nhưng suy đoán là khách quý đang tạm trú trong phủ, vì vậy y dịu dàng giải thích: “Cửu Nương là thê tử của ta.”
Cùng lúc đó, trong ảo cảnh, Lâm Tam Thất sau khi mua giày xong liền đến Lý phủ.
Nếu Oán linh có liên quan đến Lý phủ, mà ảo cảnh cũng bắt đầu từ đây, thì có lẽ cách giải cũng nằm trong phủ này.
Khi họ đến nơi, trước cửa phủ giăng đầy dải lụa, hai bên là đôi sư tử đá cũng được buộc hoa đỏ rực rỡ.
Các nhạc công mặc hỉ phục vẫn đang thổi kèn, tân lang được người dìu xuống kiệu, vén rèm, đưa tay dắt tân nương bước ra.
Tân nương tuy dùng quạt hỉ che mặt, nhưng từ vị trí của Lâm Tam Thất đứng lại có thể thấy rõ dung nhan của nàng, quả thật xứng đáng với bốn chữ khuynh quốc khuynh thành.
Hai nhà kết thân đều giàu có, trang sức trên người tân nương tất nhiên vô cùng lộng lẫy.
Tóc búi cao, cài đầy trâm phượng bằng vàng, dáng người thướt tha.
Hồng y dệt bằng gấm tơ vàng lấp lánh dưới ánh sáng, bên hông đeo ngọc bội và chuỗi trang sức tinh xảo, phát ra âm thanh leng keng như chuông bạc.
Lớp trang điểm quyến rũ mà không mất vẻ thanh nhã, đúng là một nụ cười khiến trăm mị sinh*, khiến Lâm Tam Thất nhìn đến ngẩn ngơ.
(百媚生 (bách mị sinh / trăm mị sinh): “trăm vẻ đẹp yêu kiều sinh ra”, ý chỉ một nụ cười có thể toát ra trăm loại phong tình, mê hoặc lòng người, vô cùng quyến rũ và hấp dẫn.)
Không ngờ ảo cảnh này lại có liên quan đến hôn lễ của công tử Lý phủ.
Trước khi bước vào ảo cảnh, nàng đã nghe nói nhà họ Lý có một vị công tử tinh thông cầm kỳ thư họa, tính tình ôn hòa, đối nhân xử thế rất mực hiền lành.
Tiếc rằng vẫn chưa có cơ hội gặp mặt.
Mà vị tân nương này chính là thê tử của Lý công tử, lúc trước khi thiếu phu nhân Lý phủ sắp xếp phòng ở cho họ, Lâm Tam Thất từng thấy nàng trong lối trang điểm nhẹ nhàng, hoàn toàn khác với vẻ rực rỡ lúc này.
“Cửu Nương.” Ngay khoảnh khắc nắm lấy tay tân nương, Lý công tử trìu mến gọi một tiếng.
Lâm Tam Thất trừng mắt kinh ngạc. Cửu Nương? Trước đó nàng còn tưởng Cửu Nương là tên của Oán linh nữa cơ.
Nàng nhìn tân lang nắm tay tân nương, được hạ nhân dìu từng bước lên bậc đá, giữa muôn lời chúc phúc, cả hai cùng bước qua chậu than lửa.
Vài giây sau, nàng quay sang cầu cứu Lạc Vô Hối: “Huynh có thể đưa ta vào trong không?”
Biết thời thế mới là trang tuấn kiệt, lúc cần cúi đầu nhờ người thì phải biết cúi đầu, nếu tự mình làm chẳng biết phải đâm đầu vào bao nhiêu bức tường mới đủ nữa.
Nói trắng ra là có lao động miễn phí, không xài thì phí phạm lắm.
Lạc Vô Hối nhìn theo bóng lưng tân lang tân nương, như đang suy nghĩ điều gì đó, hắn nghe xong câu hỏi thì quay sang nhìn nàng.
Thiếu niên cất lời, giọng như mưa bụi, dịu dàng mà mang chút ẩn ý chợt lóe lên rồi biến mất: “Cô đúng là được voi đòi tiên.”
Lâm Tam Thất tưởng Lạc Vô Hối không chịu giúp, đang tính xem Lý phủ có lỗ chó nào để chui vào không thì hắn bất ngờ nắm lấy tay nàng, khẽ động một cái đã đưa cả hai vào bên trong.
Nơi họ biến mất chỉ còn lại vài cánh hoa sen đỏ rơi lả tả.
Trên bầu trời của Lý phủ rộng lớn là hàng chục sợi dây đỏ đan xen, treo đầy những chiếc l*иg đèn xinh xắn, khiến phía dưới sáng rực như ban ngày.
Chữ “Hỷ” dán khắp nơi, các bàn tiệc đều chật kín người, khách khứa nâng chén cạn ly, chuyện trò rôm rả, tiếng cười nói huyên náo hòa cùng ánh đèn rực rỡ.
Trên ghế chủ tọa trong đại sảnh là lão gia và phu nhân Lý phủ, bên bàn cạnh là cặp nến long phụng đang cháy, tỏa ra mùi hương kỳ lạ.
Tấm vải đỏ trải dài đến tận chính điện, tân lang tân nương đang bước đi trên đó.
Lâm Tam Thất kéo Lạc Vô Hối chen lên phía trước, nhưng bất ngờ mặt đất rung chuyển, ảo cảnh bất chợt thay đổi.
Lúc này bọn họ đang đứng trong một lầu các lơ lửng giữa không trung, cụp mắt nhìn xuống.
Phía dưới là một con phố cổ quái.
Hai bên bày đầy các quầy hàng, biển hiệu cao thấp xen kẽ, còn các tiểu thương thì hình dạng kỳ dị, có kẻ xinh đẹp tuyệt trần, cũng có kẻ xấu xí đến mức không khác gì cá mặt quỷ.