Một nữ tử đứng bên cạnh nàng lên tiếng: “Công tử Lý phủ này thật si tình quá đi, không chỉ xin đạo sĩ hiến mắt mình cho tiểu thư của Cố phủ mà còn nhất định phải cưới nàng về nữa.”
Có người phụ họa: “Đúng thế, tiểu thư của Cố phủ thật có phúc khí.”
Giấy ngũ sắc rơi khắp trời, bị gió cuốn lăn lóc trên mặt đất rồi lại bị đoàn đón dâu và đám dân chúng giẫm lên, màu sắc vốn sạch sẽ giờ nhuốm đầy bùn đất.
Người ta tám chuyện thì nghe vậy thôi, Lâm Tam Thất chẳng để tâm lắm.
Nhưng nghe xong lời của Lạc Vô Hối, nàng hạ quyết tâm, sau này trước khi ra ngoài vào buổi tối nhất định phải gieo quẻ xem có nên đi hay không.
“Vậy... vậy huynh định chờ ảo cảnh kết thúc mới rời đi à?”
Khóe môi Lạc Vô Hối cong lên sâu hơn: “Không, ta muốn hủy ảo cảnh luôn, chẳng muốn đợi nữa.”
Không muốn đợi?
Người có thực lực nói chuyện... đúng là chẳng giống ai. Lâm Tam Thất muốn khóc mà không có nước mắt.
Nếu ảo cảnh mà bị phá hủy, thì nàng người còn chưa tìm ra cách thoát thân chắc chắn cũng tiêu đời theo. Dù gì nàng cũng đâu phải hắn.
Thế này... không được, tuyệt đối không được!
Tim Lâm Tam Thất run lên một nhịp, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ê, đừng kích động mà, coi như đang xem một vở kịch đi, đợi chút thì có sao đâu.”
Hắn hơi nghiêng đầu nhìn nàng, trong lời nói mang theo thứ kɧoáı ©ảʍ nàng chẳng thể hiểu nổi, dường như đó là sự hài lòng sâu kín rất khó để diễn tả rõ.
“Khi ảo cảnh bị phá hủy, kẻ tạo ra nó sẽ phải gánh chịu phản phệ. Và rồi, cái thứ đó sẽ như bị vạn tiễn xuyên tim, trăm vuốt cấu xé, côn trùng gặm nhấm da thịt, đau đớn đến mức không ngừng rêи ɾỉ.”
Con ngươi đen láy của Lạc Vô Hối khẽ chuyển động, mỉm cười nhẹ nhàng: “Chỉ nghĩ đến thôi, ta đã thấy... không nhịn nổi rồi.”
Lâm Tam Thất: “...”
Hắn vậy mà gọi kẻ tạo ra ảo cảnh là thứ đó?
Thôi được, kẻ tạo ra ảo cảnh chắc là Oán linh kia.
Đúng là chẳng phải người, gọi là “thứ đó” cũng có lý, Lâm Tam Thất miễn cưỡng chấp nhận.
Oán linh tạo ra ảo cảnh chắc chắn không ngờ tới mình lại vô tình nhốt trúng một kẻ điên, mà còn là một kẻ điên có khả năng hủy diệt cả ảo cảnh. Nhưng nàng không thể để hắn làm vậy được.
Phải giữ lại thời gian để bản thân tìm cách phá giải chứ, đúng không?
Đoàn đón dâu đi ngang qua bên họ, Lâm Tam Thất không còn tâm trí đâu mà nhìn nữa.
Nàng cố gắng thuyết phục Lạc Vô Hối: “Ảo cảnh đối với huynh tuy vô dụng, chỉ cần chờ đến lúc kết thúc là có thể rời đi, nhưng nếu huynh cưỡng ép phá vỡ nó... sẽ bị thương đó, phải không?”
“Thì sao chứ? Ta không thích bị sắp đặt.”
Hắn đưa mắt nhìn quanh khung cảnh ồn ào trước mặt, đầu ngón tay khẽ điểm, một luồng sáng ngưng tụ thành một đóa hồng liên rực rỡ chói mắt, đung đưa giữa không trung trong lòng bàn tay, như thể ngay sau đó sẽ ném thẳng lên trời.
Ai ngờ lòng bàn tay trái của Lạc Vô Hối đột nhiên nóng rực, hiếm hoi lộ ra vẻ sửng sốt. Lâm Tam Thất nhìn cánh hoa đỏ bị gió cuốn tan vào không khí, bèn rụt rè cúi đầu, không dám ngẩng lên.
Nàng đã... đập tan đóa hồng liên trên tay hắn.
Ừ, trực tiếp. Không chút do dự.
“Bốp” âm thanh của thịt va vào thịt.
Chứ còn biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ trơ mắt nhìn hắn phá hủy ảo cảnh, để mình hồn phi phách tán sao?
Lâm Tam Thất giả vờ như không biết đóa hồng liên kia có tác dụng gì, rụt rè thu tay về, ánh mắt đầy áy náy, tranh thủ cười xòa trước khi hắn kịp lên tiếng: “Ây da, sao mà dễ biến mất vậy chứ? Ta chỉ vỗ nhẹ một cái thôi mà. Cũng chỉ là một đóa hồng liên thôi, ra ngoài rồi ta hái cho huynh một đóa hải đường, hải đường đẹp hơn nhiều!”
Lạc Vô Hối nhìn nàng bằng ánh mắt như muốn nói: “Cô có biết là mình diễn tệ lắm không?”
Lâm Tam Thất cảm thấy sau gáy lạnh toát.
Thế mà hắn lại bật cười, liếc nhìn cái nơ bướm vẫn buộc trên tay phải mình, ánh mắt dừng lại chốc lát một chữ nào đó, nhẹ giọng lặp lại: “Ra ngoài sao?”
Nghe giọng điệu là biết hắn đang châm chọc rồi.
Nhưng thiên cơ chưa định, ai biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra? Biết đâu nàng thật sự có thể tìm ra cách phá giải ảo cảnh thì sao?
“Cho ta chút thời gian, không lâu đâu, thật đó! Ta nhất định sẽ tìm ra cách phá được ảo cảnh.”
Giọng điệu quá đỗi chắc chắn của nàng khiến Lạc Vô Hối khẽ nhướng mày: “Được thôi. Một canh giờ tính theo thời gian nơi này. Nếu hết giờ vẫn không tìm ra, trước khi phá ảo cảnh ta sẽ gϊếŧ cô trước.”
Một canh giờ?
Ngắn dữ vậy đó hả?
Lâm Tam Thất thầm gào lên trong lòng, như vừa thoát chết nắm lấy tay áo hắn, nàng cụp mắt, kéo hắn về phía một hàng quán bán giày gần đó: “Giao kèo thành công!”