Chương 16

“Cô ấy là do ta tìm thấy trước, các người định cướp người đấy à?”

Lạc Vô Hối nghiêm túc thu tay lại, nụ cười kiều diễm như ẩn như hiện, ánh mắt thì nhìn thẳng vào Lâm Tam Thất, nhưng câu nói lại là dành cho nha hoàn đang đứng phía sau nàng.

Giọng điệu nhẹ nhàng thong thả, nhưng ẩn giấu sự nguy hiểm.

Lâm Tam Thất như cảm giác được điều gì đó, đột ngột quay đầu lại nhìn nha hoàn đang cúi gằm đầu.

Còn chưa kịp suy nghĩ gì thêm, cả người nàng như bị một lực mạnh ném văng ra ngoài, trời đất đảo lộn, đầu óc trống rỗng, một cảm giác nghẹt thở tràn ngập l*иg ngực.

Đến khi hé mở mí mắt thì đã không còn ở Lý phủ nữa.

Tiếng kèn đám cưới vang lên, lướt nhẹ vào tai.

Con đường trước mặt rộn rã tưng bừng, đội ngũ đón dâu rầm rộ nối dài không thấy điểm cuối, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ tươi cười.

Trống nhạc vang dội, người người náo nhiệt, những mảnh giấy màu rực rỡ rơi đầy trời.

Tựa như một trận mưa nhiều màu sắc, lác đác rơi xuống người họ, những kẻ đứng trong cảnh mà không thực sự thuộc về nơi đó.

Lòng bàn tay Lâm Tam Thất lạnh ngắt, bên cạnh còn lan đến hơi lạnh không thể phớt lờ.

Xong rồi, nàng thầm thở dài trong lòng.

Nhưng dù thế nào đi nữa cũng phải đối mặt, Lâm Tam Thất cố gắng điều chỉnh hơi thở, cứng ngắc quay đầu lại nhìn.

Và cái nhìn ấy khiến trán nàng tê rần.

Lạc Vô Hối dung mạo tuấn mỹ, khí chất siêu phàm, mí mắt cụp xuống lạnh lùng, đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người.

Cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn ngẩng đầu, nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng lại có chút giả tạo, dù vậy vẫn rất đẹp: “Còn muốn nắm tiếp không?”

Chuyện này... thật sự không thể trách nàng được.

Lâm Tam Thất nhớ rõ lúc bị hất văng ra, bản năng giơ tay túm lấy thứ gì đó, ai mà ngờ lại túm trúng Lạc Vô Hối.

Tim nàng đập loạn lên, run rẩy buông tay ra, vội vàng đánh trống lảng: “Đây là đâu?”

Hai bàn tay vừa đan chặt lập tức tách ra.

Gió lạnh lùa qua kẽ tay Lạc Vô Hối, hắn khẽ nghiền nhẹ đầu ngón tay, như muốn lau đi chút hơi ấm còn sót lại.

Nói thật, Lâm Tam Thất không hối hận vì đã túm lấy hắn, nếu không thì giờ một mình nàng đã ở chỗ này rồi, tuy rằng hắn rất nguy hiểm, nhưng cũng đỡ hơn là phải đơn độc.

Lạc Vô Hối hơi ngẩng cằm, ra hiệu nàng nhìn ra đại lộ, giọng nói mang theo một chút hứng thú không giấu được: “Đây là ảo cảnh, nếu ta đoán không lầm, hẳn là do Cửu Nương mà cô từng nhắc đến tạo ra.”

Thì ra là ảo cảnh.

Nguyên tác có đề cập đến chuyện nam nữ chính từng bị kéo vào một ảo cảnh do Âʍ ѵậŧ dựng nên.

Sau đó họ cùng trải qua một loạt biến cố, tình cảm dần dần thăng hoa, đồng cam cộng khổ bước ra khỏi đó, khiến cho nữ phụ dù có tìm cách chia rẽ cũng chẳng thể lay động nổi. Đoạn đó còn ngọt ngào được mấy chương liền.

Sao tình tiết này lại rơi lên đầu nàng chứ?

Lâm Tam Thất đỡ trán, có phần mệt mỏi, bản thân có thể sống sót ra khỏi ảo cảnh đã là may mắn lắm rồi. Nhưng cơ hội đến thì cũng phải thử xem sao.

Nàng nghe ra trong giọng nói của hắn có gì đó không ổn... hình như có chút phấn khích?

Nhưng lại không hiểu tại sao. Nàng đảo mắt nhìn quanh, cũng chẳng tìm ra được thêm manh mối nào, đành hỏi: “Vậy chúng ta sẽ ra sao?”

“Chết trong ảo cảnh.”

Lạc Vô Hối chẳng mấy để tâm, xòe lòng bàn tay hứng những mảnh giấy ngũ sắc đang bay lả tả từ trên trời xuống: “Hoặc là tìm được cách phá giải ảo cảnh rồi thoát ra. Chỉ tiếc là... ảo cảnh đối với ta vô dụng.”

Nàng không hiểu rõ ý hắn: “Sao lại gọi là vô dụng, huynh bây giờ chẳng phải cũng đang ở trong ảo cảnh sao?”

Lạc Vô Hối búng nhẹ một mảnh giấy, nó lập tức hóa thành tro bụi.

Hắn nửa đùa nửa thật nói: “Ảo cảnh không có tác dụng với người từng chết một lần. Ta đã chết một lần rồi, chỉ cần chờ kết thúc là có thể an toàn thoát ra. Còn cô thì...”

Lâm Tam Thất nghe thấy câu “ta đã chết một lần rồi” thì ngẩn người.

Chữ “chết” đó, là nói đến chết về thể xác... hay là chết trong lòng? Nhìn dáng vẻ không tổn hao gì của hắn lúc này, nàng đoán chắc là vế sau.

Nhưng trực tiếp hỏi nàng lại không thể nào nói ra miệng được.

Giả sử có hỏi đi nữa, chắc gì hắn đã trả lời.

Vậy nên nàng quyết định chỉ đứng nghe hắn nói.

Lạc Vô Hối khẽ cười, môi mỏng khép mở: “Còn nếu cô không thể tìm ra cách phá giải ảo cảnh trước khi nó kết thúc thì sẽ hồn phi phách tán trong chính ảo cảnh này.”

Giọng nói nhẹ nhàng rơi xuống, hoà lẫn vào tiếng kèn từ đằng xa.

Trên con phố dài, một nam tử mặc hỷ phục đỏ thẫm, đôi mắt bị che bởi một dải lụa màu xanh, dáng người cao lớn thẳng tắp như tùng bách, tay áo lất phất theo gió, người ấy mỉm cười ngồi trên lưng ngựa, được người hầu dắt đi về phía trước.

Lâm Tam Thất liếc nhìn một cái.

Rồi lại không kìm được mà liếc thêm lần nữa, có lẽ đã bị không khí của lễ cưới trong ảo cảnh này tác động.