Lâm Tam Thất suýt nữa bị nước miếng của mình sặc chết, vội bật dậy, tim đập “thình thịch” mấy nhịp, cả người tràn đầy chột dạ: “Chân... chân ngôn thuật?”
Hắn vậy mà lại dùng chân ngôn thuật với nàng!
Nghe nàng nói “về huynh đó”, Lạc Vô Hối khẽ cau mày rồi nhếch môi: “Đúng thế.”
Vừa nghe thấy hai chữ “chân ngôn thuật”, Thẩm Khinh Phong lập tức ngoảnh lại nhìn họ.
Hắn hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạch Thiên Lưu cũng thấy khó hiểu, sao tự nhiên lại nhắc đến chân ngôn thuật. Thật ra loại thuật này chỉ có tác dụng với những người không biết pháp thuật, hoặc tinh thần yếu mà thôi.
Lâm Tam Thất không muốn làm ầm chuyện, vội ngồi lại xuống, cười gượng nói: “Không có gì đâu, muội chỉ là đang thỉnh giáo Lạc công tử một chút về chân ngôn thuật thôi.”
Lạc Vô Hối không nói gì, trong mắt người khác thì coi như ngầm thừa nhận.
Sắc mặt Thẩm Khinh Phong lập tức nhuốm thêm vẻ thương cảm. Lâm Tam Thất chỉ nhìn đã hiểu ngay nguyên do.
Năm đó nguyên chủ bị Đại Yêu chặt đứt linh căn, từ đó về sau không thể học thuật pháp, mà nguyên nhân chính... lại là vì hắn. Xem đi, cẩu huyết biết bao, tức chết người chưa?
Đây cũng là một trong những lý do khiến nam nữ chính với nữ phụ quấn lấy nhau hơn trăm chương không dứt.
Xong rồi.
Rõ ràng là chọc đúng chuyện không nên nhắc đến.
Nhưng nàng thật sự không cố ý nhắc lại vết thương lòng của hắn! Thế mà giờ Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu đều hiểu lầm cả rồi. Mà kẻ đầu sỏ khiến chuyện này bung bét chính là tên Lạc Vô Hối kia, đang nhàn nhã ngồi kế bên uống trà không chút ăn năn.
“...”
Nhìn vào ánh mắt đầy áy náy của Thẩm Khinh Phong và dáng vẻ đau lòng buồn bã của Bạch Thiên Lưu, Lâm Tam Thất thật sự chỉ muốn giả mù cho rồi.
Chuyện ban ngày đến đây coi như kết thúc.
Đêm xuống, mảng trăng cong cong treo cao, khắp hành lang Lý phủ đều treo đèn l*иg đỏ.
Trong phòng, Lâm Tam Thất đã thay bộ đồ cưới vướng víu.
Trên người là chiếc váy Lưu Tiên màu xanh lam pha trắng mà lão gia Lý phủ sai người đưa tới, làm làn da nàng trông như ngọc trắng thượng hạng vừa được suối mát nuôi dưỡng.
Ánh mắt lướt qua, bắt gặp đai lưng của bộ hôn phục vừa được nàng tiện tay treo lên giá gỗ, đang nhẹ nhàng đong đưa.
Nàng với tay chạm vào hình con hạc trắng được khắc trên đó.
Chân thực đến kinh ngạc.
Chắc cũng đáng giá kha khá bạc.
Xem xong, Lâm Tam Thất lại treo nó về chỗ cũ.
Không mấy hứng thú.
Dù sao đi theo mấy người kia cũng chẳng lo thiếu tiền tiêu.
Nàng xoay người nhào lên giường.
Hôm qua bị giày vò cả đêm, lưng còn va trúng tấm ván trong kiệu hoa, Lâm Tam Thất muốn trở mình nhưng lại sợ đè trúng chỗ bị thương, bực bội rên khẽ mấy tiếng.
Cuối cùng vẫn phải nằm sấp.
Đầu vùi vào trong lớp chăn bông mềm mại, giống hệt con mèo nhỏ bị ăn đòn. Nàng vốn quen ngủ lăn qua lăn lại, bây giờ không xoay được người, bực chết đi được, ngay cả giấc ngủ cũng không yên.
Nằm mãi một tư thế, thật là khó chịu.
[Ký chủ, có nhiệm vụ khen thưởng, hoàn thành sẽ nhận được ngoại truyện về phản diện Lạc Vô Hối trong tiểu thuyết “Vệ Đạo”. Có muốn nhận không?]
Hệ thống đến không dấu vết, đi cũng chẳng một tiếng động, Lâm Tam Thất dần đã quen.
Nàng nhấc đầu ra khỏi chăn, khuôn mặt vì ngạt thở mà đỏ ửng, hít mấy hơi không khí mới, nghĩ một chút rồi hỏi: “Nguyên tác có viết ngoại truyện về phản diện Lạc Vô Hối không vậy?”
Truyện nàng đọc là từ một trang web xanh lè nào đó, lúc đó “Vệ Đạo” đã hoàn rồi, phần ngoại truyện cũng chỉ toàn viết về cuộc sống nuôi con của cặp chính.
Ngoại truyện như kiểu nhật ký sinh hoạt, đọc đến mức nàng buồn ngủ díp cả mắt.
[Có chứ, trong sách xuất bản có thêm ba vạn chữ ngoại truyện về Lạc Vô Hối.]
Ờ ha, suýt quên còn có bản in nữa.
Đang buồn vì không có cơ hội tìm hiểu thêm về Lạc Vô Hối đây.
Lâm Tam Thất ngồi dậy, vừa vuốt phẳng lớp chăn bị mình làm nhăn vừa lười biếng hỏi: “Được rồi, ta nhận. Nhiệm vụ khen thưởng là gì?”
[Hôn Lạc Vô Hối.]
“...” Lâm Tam Thất nghi ngờ hệ thống đang đào hố hại mình, nhiệm vụ này là cho người làm à? Nàng còn chưa kịp lại gần Lạc Vô Hối thì chắc đã bị gϊếŧ rồi.
Máu bắn ba trượng, xương cốt chẳng còn!
Cảnh tượng đó... thật sự không dám tưởng tượng.
Thế là Lâm Tam Thất lại lăn ra nằm sấp như một con cá muối, vung tay từ chối với vẻ lười nhác: “Thôi đi, ta hối hận rồi, không nhận, không nhận, không nhận!”
Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
[Cô có thể hôn lén.]
Lâm Tam Thất nhịn nãy giờ cuối cùng không nhịn được, trợn trắng mắt: “Ngươi động não với 30 điểm IQ của mình mà nghĩ thử xem, chuyện đó có khả năng xảy ra không?”
IQ bị sỉ nhục, hệ thống vẫn không nổi giận.
[Sau khi nhận nhiệm vụ thì không thể hối hận. Ký chủ phải hoàn thành trong thời gian quy định, còn nửa tháng, nếu không sẽ bị trừng phạt.]
Nắm tay nàng siết chặt, tức đến mức nghẹn thở, đấm đấm lên giường mấy cái để xả giận, nghiến răng nghiến lợi: “Sao ngươi không nói sớm?”
[Vì ký chủ không hỏi mà.]