- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bí Kíp Tán Đổ Phản Diện
- Chương 13
Bí Kíp Tán Đổ Phản Diện
Chương 13
Thấy họ bước vào, lão gia Lý phủ lập tức đặt chén trà sứ men bí sắc [1] xuống, nở nụ cười hòa nhã hoàn hảo, đứng dậy nghênh đón: “Thất lễ rồi, không thể ra đón từ xa.”
Lâm Tam Thất lặng lẽ lui lại hai bước, vô cùng biết điều mà nhường vị trí phía trước cho Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu.
Thông thường, các gia tộc thế gia đều giữ lòng kính sợ với những người chuyên trừ yêu diệt ma.
Huống hồ, dù Lý phủ có từng qua lại với phái Húc Lâm hay không thì chỉ riêng thân phận của Thẩm Khinh Phong cũng đủ khiến lão gia không dám lơ là.
Những năm gần đây, danh tiếng của hắn đã vang xa.
Yêu ma quỷ quái chết dưới tay hắn nhiều không kể xiết, lại còn phong độ cao thượng, giúp người không lấy một đồng, là một nhân vật không thể xem thường.
Được đón tiếp người như vậy, lão gia Lý phủ hẳn là cầu còn không được.
Lâm Tam Thất đoán, lát nữa lão ta thế nào cũng khoe khắp nơi rằng Thẩm Khinh Phong từng đặt chân đến phủ mình. Có điều, bây giờ Oán linh lại đang ẩn náu trong Lý phủ, sau này thế nào còn chưa biết được.
Thẩm Khinh Phong hành tẩu giang hồ nhiều năm, cách đối nhân xử thế cũng có nguyên tắc riêng.
Hắn chắp tay hành lễ với lão gia Lý phủ, đáp lời: “Đường đột làm phiền, là bọn ta thất lễ.”
“Sao lại nói vậy.” Lão gia cười lắc đầu, mời họ ngồi xuống rồi hỏi thăm. “Nghe nói các vị bị thương trong lúc trừ yêu, không biết thương thế có nghiêm trọng không? Có cần gọi đại phu đến xem thử?”
Bạch Thiên Lưu tiếp lời: “Không sao, chỉ cần tĩnh dưỡng vài hôm là ổn.”
Trong lúc bọn họ trò chuyện, Lâm Tam Thất cảm thấy khát, đang định rót cho mình một tách trà thì nghiêng đầu sang, vừa hay bắt gặp sườn mặt của Lạc Vô Hối.
Da hắn rất trắng, là loại trắng xanh tái như người lâu ngày không thấy ánh mặt trời.
Thậm chí có thể thấy rõ cả những đường tĩnh mạch xanh nhạt dưới lớp da, mang theo nét đẹp u sầu pha chút bệnh trạng, khiến sắc da càng thêm dịu dàng.
Đêm qua trời tối lại hỗn loạn, nàng không để ý thấy dưới mắt hắn có một nốt ruồi lệ nhỏ màu nâu.
Khi lông mi hắn cụp xuống, nốt ruồi ấy ẩn dưới bóng lông mi hình cánh quạt, nhưng vẫn phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, khiến người ta khó lòng rời mắt.
Nghe nói, người có nốt ruồi lệ, kiếp trước đều rất bi thảm.
Hơn nữa, khi khóc... rất đẹp.
Nghĩ cái gì thế này?
Lâm Tam Thất hoàn hồn, lại vô tình bắt gặp ánh mắt chân thành của Lạc Vô Hối đang nhìn mình. Đôi mắt ấy như khói mưa Giang Nam, phản chiếu ánh sáng nhạt chiếu vào từ ngoài cửa.
Còn có cả nàng trong đó.
Hắn như rất chu đáo, cầm lấy ấm trà rót cho nàng một chén trà nhạt, ngón tay thon dài, đốt ngón rõ ràng, đặt lên ấm tử sa càng thêm đẹp mắt.
Tay nàng khẽ khựng lại khi nhận lấy chén trà.
Hốt hoảng thật đấy... Hắn rót trà cho mình!
Rót xong, Lạc Vô Hối nhẹ nhàng cong khóe mắt và khóe môi, giọng nói êm ái như gió xuân, nửa đùa nửa thật: “Nhìn gì thế? Không sợ ta móc mắt cô à?”
Âm lượng không lớn, chỉ đủ cho hai người họ nghe thấy.
Quả thật phá hỏng không khí mà.
“Cảm ơn...” Lâm Tam Thất một hơi uống cạn chén trà Lạc Vô Hối rót cho mình rồi len lén liếc sang Thẩm Khinh Phong và Bạch Thiên Lưu đang ngồi đối diện, trò chuyện cùng lão gia Lý phủ.
Đoán chắc hắn sẽ không dám làm càn trước mặt nam nữ chính.
Dù sao trong nguyên tác, cho đến tận kết cục, mặt nạ ôn hòa của hắn vẫn chưa từng rơi xuống.
Nhưng những người như vậy... thường khó thăm dò nhất. Nếu có thể chọn lại, Lâm Tam Thất thà đi công lược người khác còn hơn!
Huống hồ, nguyên tác cũng không miêu tả nhiều về thân thế của Lạc Vô Hối, nếu không thì nàng đã hiểu rõ hơn, đỡ phải mù mờ đến vậy.
Trên bàn ngoài ấm trà và chén trà còn có một bình sứ cắm cành ngọc lan.
Gió nhẹ thổi qua, hương hoa lan tỏa khắp nơi.
Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, hạ giọng mềm mỏng: “Dĩ nhiên là sợ, nhưng ta tin huynh sẽ không làm vậy... ít nhất là bây giờ sẽ không. Còn chuyện sau này, để sau hãy nói.”
Lạc Vô Hối nghiêng người, khuỷu tay chống lên chiếc bàn gỗ lê đã được đánh bóng loáng, mười ngón tay đan vào nhau đỡ cằm, tựa như rất hài lòng với câu trả lời ấy, nụ cười càng trở nên dịu dàng.
“Vậy sao?”
Lâm Tam Thất nhún vai, cũng rót lại cho hắn một chén trà xem như đáp lễ: “Ừ.”
Lạc Vô Hối im lặng chốc lát, cũng nâng chén trà nàng rót, khẽ nhấp một ngụm rồi mỉm cười: “Cô nghĩ thoáng thật.”
Không thoáng cũng phải thoáng thôi, Lâm Tam Thất bị ép đến đường cùng rồi. Nam nữ chính có hào quang nhân vật chính, còn nàng thì chẳng có cái rắm gì cả, chỉ sợ hắn không vui một cái là gϊếŧ nàng ngay tại chỗ.
Bề ngoài thì nàng mỉm cười đối diện với Lạc Vô Hối, nhưng trong lòng lại không ngừng âm thầm “bóc phốt” hắn.
“Đang nghĩ gì thế?” Lạc Vô Hối bỗng nhiên hỏi.
Nàng buột miệng: “Về huynh đó.”
Chú thích:
[1] “Bí sắc” (秘色) là một loại men sứ cổ đặc biệt nổi tiếng của Trung Quốc, xuất hiện từ thời Đường và phát triển rực rỡ trong thời Ngũ Đại – Thập Quốc và Tống. Đây là một loại men ngọc xanh nhạt, có ánh xanh lam hoặc xanh lục thanh tao, mang vẻ trong trẻo và mịn màng như ngọc.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bí Kíp Tán Đổ Phản Diện
- Chương 13