Chương 10

Tồn Thiện Thành, hắn nhất định phải đi một chuyến.

Thẩm Khinh Phong xoay người định bảo Bạch Thiên Lưu đưa Lâm Tam Thất trở về Tông môn trước, kẻo Môn chủ lo lắng. Còn bản thân thì sẽ hộ tống mấy cô nương này quay lại Tồn Thiện Thành.

Còn về Lạc Vô Hối.

Hắn từng gặp qua người này, tuổi còn trẻ mà thuật pháp cao cường, không rõ là học từ ai, cũng không biết thuộc về môn phái nào.

Thẩm Khinh Phong có chút thiện cảm với y, cho rằng y tình cờ đi ngang qua đây, bèn ngỏ ý mời đi cùng với mình diệt trừ Oán linh: “Lạc công tử, chuyện này không phải tầm thường, công tử có nguyện ý cùng ta đến Tồn Thiện Thành một chuyến không?”

“Được thôi.”

Lạc Vô Hối đáp lời Thẩm Khinh Phong rồi nghiêng đầu nhìn Lâm Tam Thất.

Ánh trăng ban đêm phủ lên dung mạo của hắn một tầng dịu nhẹ, khiến khuôn mặt ấy tựa như viên ngọc sáng trong, làm người ta dễ dàng buông bỏ phòng bị.

Thật ra hắn không mấy hứng thú với chuyện đến Tồn Thiện Thành, nhưng lại có chút hứng thú với tiếng gọi “Cửu Nương” của Lâm Tam Thất, trong mắt dường như có ý cười: “Phải rồi, sao cô biết nàng ta tên là Cửu Nương?”

Hắn cố ý.

Không sai được.

Lâm Tam Thất chỉ hận không thể bịt miệng Lạc Vô Hối lại. Mọi người đều không nhắc đến chuyện đó, nàng còn đang thầm mừng vì trót lọt, khỏi phải vắt óc nghĩ lời giải thích.

“Là nữ tử kia tự mình nói ra.”

Thẩm Khinh Phong nghe nàng nói vậy, không nhịn được xen vào một câu: “Không phải muội nói đã quên rồi sao?”

Lâm Tam Thất phản ứng cực nhanh, đôi mắt sáng như sao khẽ trợn lên một chút.

“Ý của muội là quên mất cách nàng ta bắt muội đi như thế nào, còn mấy chuyện khác thì vẫn còn chút ấn tượng. Khi muội ngồi trong kiệu hoa thì đã tỉnh lại, hình như có nghe thấy hai chữ đó. Lúc nãy tình thế khẩn cấp, muội đành liều gọi một tiếng, biết đâu hiệu quả.”

Lạc Vô Hối nhìn chăm chú Lâm Tam Thất một lúc, nhẹ nhàng bật cười.

Nói xong, nàng còn như muốn tìm người xác nhận, quay sang hỏi mấy cô nương đứng xung quanh: “Các cô không nghe thấy sao?”

Chiêu này gọi là “đi đường của người khác, khiến người ta không còn đường mà đi”, bất kể ba bảy hai mốt, trước tiên là đẩy cái nồi đi đã.

Các cô nương lúc đó sợ đến hồn phi phách tán, tâm trí đâu mà chú ý mấy chuyện này, chỉ lờ mờ nhớ có nghe tiếng kèn đám ma.

Không đến mức bị doạ ngớp đã là may rồi.

Nhưng thấy nàng mặt mày thành khẩn, ánh mắt tha thiết, các nàng lại không tự chủ được mà tin theo: “Có thể lắm, chúng tôi cũng không để ý kỹ.”

Đá được cái nồi thành công, Lâm Tam Thất liếc mắt nhìn Lạc Vô Hối.

Không ngờ hắn đang nhìn nàng, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó khiến bản thân cảm thấy khó hiểu, ánh mắt vẫn như thường, không mang theo cảm xúc nào khác lạ, quét qua mặt nàng một cái.

Ngoài dự đoán, Lạc Vô Hối không nói thêm lời nào.

Lâm Tam Thất lớn lên trong Tông môn, tâm tư nhạy bén hơn người cũng là điều dễ hiểu.

Thẩm Khinh Phong tin rồi, không truy hỏi nữa: “Ừ, Cửu Nương chắc là tên nàng ta, hoặc là người nàng ta quen biết. Chuyện không thể chậm trễ, Thiên Lưu, đưa Tam Thất về trước.”

Về?

Nằm mơ đi.

Lâm Tam Thất dẹp bỏ sợ hãi trong lòng, bước lại gần Lạc Vô Hối một bước: “Không, muội không về đâu, muội muốn đi cùng các huynh đến Tồn Thiện Thành. Huynh dùng ngọc truyền âm về Tông môn, báo bình an cho muội là được rồi.”

Thẩm Khinh Phong cảm thấy nàng đang gây chuyện: “Tam Thất, bọn ta đi trừ tà, không phải đi du ngoạn.”

Gió đầu hạ mang theo mùi hương của hoa hải đường nhẹ nhàng thoảng qua.

Nụ cười nơi khoé môi Lạc Vô Hối chợt khựng lại. Hắn vốn không thích người khác lại gần mình như vậy.

Thế là âm thầm lùi lại một bước.

Nhưng vừa lùi một bước, Lâm Tam Thất đã tiến tới hai bước, miệng vẫn không ngừng thuyết phục Thẩm Khinh Phong, hoàn toàn không nhận ra khoảng cách giữa mình và Lạc Vô Hối đang càng lúc càng gần.

Gần đến mức hắn cảm thấy có phần bị xâm phạm.

Muốn gϊếŧ quách luôn cho xong.