Những lời này như một gáo nước lạnh thấu xương dội thẳng vào người Thẩm Diên, khiến nàng bất giác rùng mình một cái.
Mới hôm qua Dương Thanh Nguyên còn nói với nàng rằng nàng đã trở thành đối tượng căm ghét của người Sóc Bắc, thế mà không ngờ sự căm ghét ấy lại đến nhanh đến vậy, trần trụi ném thẳng vào mặt nàng.
Trát Na ép sát lại gần nàng, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. “Nếu ngươi còn muốn sống, thì biết điều một chút, mau cút về Trung Nguyên đi, cút đi thật xa!”
Nhìn thân hình cao lớn kia đang ép tới, Thẩm Diên nghiến răng đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trát Na.
“Ta là phi tử của Hãn vương, mạng của ta nằm trong tay Hãn vương, chứ không phải trong tay ngươi!”
Thẩm Diên vóc người nhỏ nhắn, nhưng giọng nói lại trong trẻo vang vọng. Câu nói dồn hết sức lực này của nàng nghe qua lại có sức nặng lạ thường, khiến cho cả Trát Na, kẻ vốn tự cho rằng mình có thể dùng khí thế để áp đảo người khác, cũng phải sững người trong giây lát.
Tiếng gió thổi xào xạc qua đồng cỏ vang vọng. Cánh Châu vội đỡ Trác Nhã Cáp đang rưng rưng nước mắt dậy, cả hai đứng ngược chiều gió, lòng đầy bất an nhìn về phía Thẩm Diên và Trát Na đang đối đầu nhau.
Một người thì cao lớn vạm vỡ, mình mặc áo lông, hai mắt như muốn phun ra lửa, tựa như một con dã thú sắp nổi điên. Người còn lại thì vô cùng nhỏ bé, dù có ngẩng đầu lên cũng chỉ vừa vặn đến vai đối phương, trên người lại chẳng hề có một món vũ khí nào để phòng thân.
Thế nhưng, người con gái nhỏ bé ấy vẫn đứng thẳng tắp đối diện với con dã thú kia, không hề lùi bước, dường như chẳng hề sợ hãi rằng hắn sẽ nuốt chửng nàng trong một miếng.
Hai người cứ thế nhìn nhau trong bầu không khí căng thẳng như vậy một lúc, rồi Trát Na đột nhiên nhếch mép, nhe răng ra, nở một nụ cười vừa tàn nhẫn lại vừa đắc ý.
“Không ngờ lại là một kẻ cứng đầu hiếm thấy. Chỉ có điều, xương của ngươi có cứng đến đâu cũng vô dụng thôi.” Hắn ta nói: “Trên mảnh đất Sóc Bắc này, sớm muộn gì ta cũng có cơ hội gϊếŧ chết ngươi.”
Hắn ta lại một lần nữa ép sát về phía nàng, gần đến mức chóp mũi nàng gần như chạm vào chiếc áo lông của hắn . Trát Na cúi đầu, ghé sát vào tai Thẩm Diên:
“Chỉ cần ngươi rơi vào tay ta.”
Ánh mắt Thẩm Diên từ từ chuyển sang nhìn hắn ta, nàng thấy hắn ta nói xong câu nói đầy ẩn ý kia liền lùi lại, rồi lại nở một nụ cười tàn nhẫn với nàng.
Ngay khoảnh khắc đó, Thẩm Diên nín thở.
“Ngươi… ngươi có ý gì?” Thẩm Diên nghiêng đầu nhìn hắn ta chằm chằm.
“Ta chẳng có ý gì cả.” Trát Na liếʍ răng một cách đầy chế nhạo, rồi nói: “Chỉ là nhắc nhở ngươi một câu, cả đời này ta ghét nhất chính là người Trung Nguyên. Bất kỳ người Trung Nguyên nào rơi vào tay ta, cũng đừng hòng sống sót!”
Thẩm Diên mở to mắt, kinh ngạc nhìn Trát Na.
Tại sao chứ? Rõ ràng là những bộ tộc du mục phương Bắc này hết lần này đến lần khác quấy nhiễu biên cương Trung Nguyên, tàn sát dân thường vô tội, tại sao ngược lại bọn họ lại căm ghét người Trung Nguyên?
Dựa vào cái gì chứ?
Nàng đã không hỏi, bởi nàng biết Trát Na sẽ không trả lời, mà cũng chẳng thèm trả lời nàng.
Hai người bọn họ, vốn đã định sẵn sẽ phải đối đầu gay gắt vì thân phận và lập trường khác biệt. Có những mối thù dường như đã được khắc sâu vào tận xương tủy, sinh ra đã tồn tại.
Thẩm Diên nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, rồi lại mở mắt ra, nhìn thẳng về phía Trát Na một lần nữa.
“Ta không quan tâm sau này ngươi sẽ đối xử với ta ra sao, nhưng chỉ riêng lúc này, ta vẫn là Vương phi của Sóc Bắc, là vương tẩu của ngươi. Ngươi không được động đến ta, cũng không được động đến bất kỳ ai bên cạnh Hãn vương.”
Trát Na nghiêng đầu, hai mắt sáng lên, đầy hứng thú nhìn chằm chằm vào cô gái không hề lùi bước trước mặt mình.
Quả nhiên.
Bọn họ, những người Trung Nguyên này, lúc nào cũng kiêu ngạo như vậy, vĩnh viễn không bao giờ chịu thực sự cúi đầu.
Ngay cả cô nhóc trông yếu đuối mỏng manh này cũng bướng bỉnh y như nhau!
Đây mới chính là điều mà hắn ta thực sự căm ghét!
Bóng lưng nghênh ngang của Trát Na dần khuất xa khỏi tầm mắt, lúc này Trác Nhã Cáp mới thu hồi ánh nhìn rồi quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Diên, Cánh Châu thấy vậy cũng vội vàng quỳ theo.
Thẩm Diên ân cần đỡ hai nàng dậy. Dẫu cho ở nơi này có biết bao kẻ thù hằn nàng, nhưng các nàng vẫn luôn tôn kính nàng như một vị Vương phi cao quý, xem nàng là chỗ dựa bảo vệ họ.
"Điện hạ!"
Từ giữa những lều nỉ trắng, bóng dáng Ngọc Tư hớt hải lao ra, chạy nhanh về phía Thẩm Diên, theo sau nàng ấy là Tát Cát đang bước đi có phần chậm rãi hơn. Hai người họ trở về không thấy Vương phi đâu, nghe lính canh nói nàng đã đi cùng Cánh Châu nên mới vội vã chạy đi tìm.
Ngọc Tư là người tiếp cận Thẩm Diên đầu tiên, nàng ấy thở hổn hển nói: "Sao người lại tự mình đi xa đến thế này? Bên cạnh lại chẳng có ai theo hầu, làm nô tỳ tìm muốn hụt hơi."
Thẩm Diên mỉm cười, khẽ nhéo má nàng ấy: "Ta chỉ đi dạo chút thôi mà, cũng đâu có què quặt gì đâu mà nhất thiết phải có người đi cùng mới được."
Tát Cát bước đến với phong thái ổn định, bà lườm Ngọc Tư một cái: "Đừng có ở trước mặt Vương phi mà không biết quy củ như thế."
Dẫu sao bà ấy cũng đã có tuổi, trầm tĩnh hơn Ngọc Tư rất nhiều. Chỉ cần quan sát tình hình trước mắt, bà liền nhận ra đã có chuyện xảy ra, bèn bình thản hỏi Thẩm Diên: "Nương nương, vì sao người lại đột ngột đến tận đây?"