Chương 34

Nàng sợ Đại Khâm sẽ không vui, nên đã đặc biệt gấp gọn chăn nỉ và đặt sang một bên, đảm bảo sẽ không làm ảnh hưởng đến những thói quen sinh hoạt đã hình thành từ lâu của hắn.

Trong bóng tối, bàn tay đang mò mẫm lung tung của nàng bị Đại Khâm nắm lấy và kéo lại.

Hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Thẩm Diên, không hề tỏ ra bất kỳ sự khó chịu nào.

Râu của hắn cọ vào người thật sự rất khó chịu, khiến vị tiểu vương phi đang bị hắn khống chế phải nổi da gà, lông tơ dựng đứng cả lên. Nàng vội vàng khoanh tay trước ngực để tự vệ.

Lần này, người kia không tiếp tục nữa. Dường như nhận ra sự căng thẳng và không thoải mái của nàng, hắn khựng lại một chút, rồi buông nàng ra, xoay người sang một bên và chìm vào giấc ngủ.

Chỉ sau một loạt hành động đó, Thẩm Diên đã hoàn toàn tỉnh táo.

Đại Khâm nằm bên cạnh im lặng không nói gì, quay lưng về phía nàng, chẳng bao lâu sau hơi thở đã trở nên đều đều. Trong sự tĩnh lặng ấy, Thẩm Diên lại nắm chặt một góc chăn gấm, nằm ngửa và mở mắt nhìn vào khoảng không đen kịt.

Bỗng nhiên, nàng nghe thấy tiếng nhạc văng vẳng từ bên ngoài vọng lại. Tiếng nhạc ấy trống trải và du dương, xuyên qua bầu trời đầy sao, lọt vào trong lều và vang vọng bên tai Thẩm Diên.

Nó giống như âm thanh quê hương vọng về từ miền đất xa xôi, mang theo một nỗi buồn man mác, dịu dàng mà ở nơi này chưa từng có. Như bị ma xui quỷ khiến, Thẩm Diên vén chăn gấm lên, trở mình xuống giường, khoác thêm áo choàng, rồi rón rén bước đi trong căn lều tối om ra đến cửa.

Lính canh vẫn đang đứng gác bên ngoài, thấy Vương phi thò đầu ra nhìn, họ đều lùi lại hai bước để mở rộng tầm nhìn cho nàng.

Ở phía xa, có một người đang thổi kèn đất. Người đó quay lưng về phía doanh trại, khoác lên mình ánh trăng bạc, đứng bên bờ suối nước gợn lăn tăn, tay cầm kèn đất mà thổi.

Gió đêm thổi nhè nhẹ, tà áo bay bay, hòa quyện cùng tiếng kèn đất trầm lắng.

Thẩm Diên nhận ra người đó, chính là Dương Thanh Nguyên mà nàng đã gặp vào buổi sáng.

Ngày thường, hắn đều mặc đồ da và ăn mặc giống hệt người Sóc Bắc. Nếu không nhìn kỹ khuôn mặt, thật sự khó mà phân biệt được hắn với người Sóc Bắc.

Chỉ có lúc này, khi hắn đứng dưới ánh trăng, hướng về phía dòng suối thổi kèn đất, bóng lưng thẳng tắp ấy lại toát lên một hình ảnh hoàn toàn không ăn nhập với nơi đây, trông giống hệt một bậc quân tử khiêm nhường, một văn nhân nho nhã.

Thẩm Diên khoanh tay đứng đón gió, nhìn hắn thổi hết một khúc nhạc, rồi ngẩng đầu nhìn trời, bóng lưng khẽ run lên.

Khoảng cách tuy xa, nhưng Thẩm Diên chắc chắn rằng mình đã nghe thấy tiếng thở dài trầm mặc của hắn.

Dương Thanh Nguyên quay người chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy Thẩm Diên đang đứng bên ngoài lều chăm chú nhìn mình.

Hắn sững người một chút, rồi lập tức khẽ cúi người chào.

Lúc này Thẩm Diên mới sực tỉnh, nhận ra mình đã đứng đây quá lâu! Cảnh hai người nhìn nhau từ xa thế này đã bị lính canh Sóc Bắc nhìn thấy hết, điều này thật không hay chút nào.

Nàng không kịp đáp lại, sau khi tỉnh táo liền lập tức quay người chui tọt vào trong lều ngủ.

-

Thẩm Diên cảm thấy mấy ngày nay thời tiết đã ấm dần lên, không còn lạnh lẽo và tiêu điều như trước nữa. Nàng đọc trong cuốn sách mang theo bên mình, biết được người Sóc Bắc sẽ tổ chức một lễ hội quan trọng vào tháng Năm, gọi là lễ hội Khuất Cổ Nạp, để ăn mừng khí hậu ấm áp và vạn vật hồi sinh.

Nàng chưa tính ngày cụ thể, chỉ cảm thấy ngày đó chắc cũng sắp đến rồi. Kết quả là hôm nay Tát Cát đã bưng một hộp y phục bước vào.

“Vài ngày nữa là đến lễ hội Khuất Cổ Nạp của bộ tộc Sóc Bắc, Hãn vương sẽ đi tuần du Thượng Đô vào ngày này, triệu kiến các quan lại và mục dân. Theo thông lệ thì Vương hậu sẽ đi cùng, nhưng hiện tại Hãn vương vẫn chưa lập hậu, nên người sẽ là người tháp tùng.”

Tát Cát bước tới, mở hộp ra, lấy một chiếc áo lông thú có màu sắc rực rỡ, giới thiệu với Thẩm Diên đây là lễ phục chính thức mà Vương phi Sóc Bắc sẽ mặc.

Thẩm Diên hỏi: “Đến lúc đó ta sẽ phải mặc bộ này để tháp tùng Hãn vương sao?”

Tát Cát gật đầu.

Lần đầu tiên nhìn thấy chiếc áo lông thú có màu sắc tươi sáng, lộng lẫy và sang trọng đến vậy, hoàn toàn khác biệt với phong cách ăn mặc thanh nhã của nàng ở Giang Nam trước đây, Thẩm Diên không kìm được mà đưa tay sờ thử.

Tát Cát từ tốn giới thiệu: “Đây là chiếc áo được các đời Hãn vương phi truyền lại, cũng đã có lịch sử hơn một trăm năm rồi. Tuy nhiên, các Vương phi chỉ mặc nó vào những dịp quan trọng, số lần mặc không nhiều, các nô tỳ cũng bảo quản rất cẩn thận, nên dù đã bao nhiêu năm trôi qua, nó vẫn trông như mới.”

Thẩm Diên trầm trồ kinh ngạc. Những trang phục lộng lẫy như thế này, cả đời nàng mới chỉ có hai lần được chạm tay tới, một lần là khi được sắc phong danh hiệu công chúa, và lần này là lần thứ hai. Có thể tưởng tượng được chiếc áo lông thú này cầu kỳ và hoa lệ đến mức nào.

Chỉ là nàng lại lo lắng, với thân hình nhỏ bé của mình liệu có mặc vừa không? Trông nó còn dày và nặng hơn cả bộ lễ phục trong lần sắc phong kia nữa…

Tát Cát đã sớm nghĩ đến điều này: “Người cứ mặc thử trước đi ạ, nô tỳ sẽ dựa theo kích thước của người để sửa lại.”

Thẩm Diên cong mắt cười: “Được.”