Chương 31

Lần này, Dương Thanh Nguyên đã nhìn thấy nàng. Ngay khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, Thẩm Diên liền dời đi ánh mắt.

Vậy mà Dương Thanh Nguyên lại bước tới, hành lễ và nói: "Tiết trời đã trở lạnh, điện hạ vẫn nên sớm trở về thì hơn."

Thẩm Diên đáp: "Không sao, ta chỉ đi dạo một chút thôi."

Dương Thanh Nguyên đứng thẳng người dậy, trong ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng. "Vẫn xin điện hạ hãy trở về, đừng đi quá xa."

Trong lời nói của hắn dường như có ẩn ý. Thẩm Diên quay mặt lại, nhìn chăm chú vào hắn.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Nàng hỏi.

Dương Thanh Nguyên đáp: “Thần chỉ cảm thấy bên ngoài không đủ an toàn, cũng vì lo cho sự an nguy của Điện hạ nên mới mạo muội góp lời.”

Người Đại Dư đã bị đẩy lui, trong thời gian ngắn khó có thể quay lại, vậy thì còn có thể có nguy hiểm gì nữa chứ? Thẩm Diên không hiểu, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.

Thế nhưng, Dương Thanh Nguyên lại không chịu nói rõ ràng. Hắn vẫn giống như những thư sinh ở Trung Nguyên, lời nói lúc nào cũng ẩn giấu ba phần, bắt người khác phải tự đi đoán, tự đi ngộ ra.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Thẩm Diên hỏi thẳng hắn. Vì không đoán ra được, nên nàng đành phải ra lệnh cho người này nói cho nàng biết.

Dương Thanh Nguyên đành phải đáp: “Điện hạ vừa đến Sóc Bắc, người Đại Dư liền xuất binh. Bây giờ, các tướng sĩ ở Sóc Bắc đều đã biết nguyên do đằng sau chuyện này rồi.”

Hóa ra là vậy.

Thảo nào mấy ngày nay mỗi khi Thẩm Diên ra ngoài, binh lính và dân du mục hai bên đều nhìn nàng bằng ánh mắt khác lạ, cứ nhìn thẳng vào nàng, không hề né tránh hay che giấu.

Lúc trước nàng không hiểu ý tứ trong đó, nhưng bây giờ đã hoàn toàn hiểu ra rồi.

Họ đang thù địch với nàng.

Một vị công chúa Trung Nguyên gả cho Hãn vương Sóc Bắc, thứ mang đến không chỉ là vô số vật tư, mà còn là tai họa ngập đầu. Mặc dù nàng chẳng làm gì cả, nhưng điều đó cũng đủ để khơi dậy lòng thù hận. Bởi vì nàng là người ngoại tộc. “Không phải giống loài của ta, lòng dạ ắt sẽ khác”, đạo lý này từ xưa đến nay vẫn không hề thay đổi.

Thẩm Diên nhìn quanh bốn phía, thấy đám người kia vẫn đang nhìn nàng từ xa. Một luồng hơi lạnh đột nhiên dâng lên! Nàng vội lùi lại hai bước, chân rời khỏi con dốc.

Dương Thanh Nguyên nhanh tay lẹ mắt, vội túm lấy tay áo của nàng, nhưng rồi lại nhanh chóng buông ra.

“Nhưng…” Thẩm Diên lắc đầu: “Nhưng ta là Vương phi của Hãn vương, họ có thể làm gì ta chứ?”

Dương Thanh Nguyên đáp: “Quả thực họ không thể làm gì được, cũng là do thần đã quá lo xa.”

Thẩm Diên im lặng. Nếu nàng vẫn là người mới đến thảo nguyên Mạc Bắc, chắc chắn nàng sẽ tin vào lời mình vừa nói. Thế nhưng, sau khi đã trải qua bao nhiêu chuyện, nàng hiểu rằng không có gì là tuyệt đối an ổn cả.

Huống hồ nàng còn phải sống ở đây nửa đời còn lại, không nhận được sự công nhận của mọi người mà còn phải chịu sự công kích, làm sao nàng có thể tồn tại lâu dài được đây? Lẽ nào lại dựa vào sự sủng ái hư vô mờ mịt của Hãn vương sao?

Đôi khi, để hủy hoại một con người, chỉ cần sự thù địch không thể nhìn thấy, không thể chạm vào là đủ rồi.

Thẩm Diên quay đầu: “Tát Cát!”

Tuy nàng và Ngọc Tư cùng nhau hoạn nạn, nhưng Tát Cát mà Đại Khâm phái đến cho nàng mới là người Sóc Bắc thực thụ. Có Tát Cát ở bên, có thể che chắn cho nàng khỏi một vài ác ý từ người Sóc Bắc, bảo vệ nàng chu toàn.

Tát Cát và Ngọc Tư đang đợi ở gần đó, nghe thấy chủ nhân gọi liền chạy tới.

“Chúng ta về thôi.” Thẩm Diên cụp mắt, cất bước đi xuống con dốc.

Đi được vài bước, nàng quay đầu lại nói với Dương Thanh Nguyên: “Ngài ở đây, đã hòa nhập như thế nào? Họ không hận ngài, không đề phòng ngài sao?”

Dương Thanh Nguyên hơi sững người, vẻ mặt thoáng qua một tia chua xót, rồi im lặng không nói gì.

Thẩm Diên không hỏi dồn nữa, quay người đi xa.

Gió nhẹ hiu hiu, thổi lướt qua gò má của Dương Thanh Nguyên, nơi khóe mắt hắn dường như có ánh sao lấp lánh.

Ngọc Tư vén rèm lều bước vào, đặt cây nến đã thắp lên trước bàn trang điểm.

Chiếc bàn trang điểm nhỏ nhắn này là do Thẩm Diên mang từ nhà đến, được làm từ gỗ hoàng hoa, chạm khắc hoa văn phức tạp, chế tác tinh xảo. Các đường viền đều được viền phấn vàng, làm nổi bật tấm gương đồng rực rỡ như vầng trăng được các vì sao bao quanh.

Lều ngủ của Đại Khâm vốn trống rỗng, chỉ có những vật dụng sinh hoạt cơ bản. Chính Thẩm Diên đã vì nhu cầu của mình mà sắm thêm một số đồ đạc, mới lấp đầy được không gian rộng lớn này.

Ban đầu, Tát Cát nói với nàng rằng, với thân phận là thϊếp của Hãn vương, nàng sẽ có một cung điện riêng. Vì vậy, rất nhiều của hồi môn và vật dụng cá nhân của Thẩm Diên đều được để ở bên ngoài, không dám dọn vào. Nhưng thời gian trôi qua, không ai nhắc đến chuyện này nữa, thế là nàng cứ như vậy mà an vị trong lều ngủ, sống chung với Đại Khâm.

Lâu dần, Thẩm Diên cũng bạo dạn hơn, cuối cùng đã mang hết những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày của mình vào, lấp đầy cả căn lều ngủ.