Chương 20: Nhìn thấy nàng

Cầm bát sữa dê nóng hổi, mắt thiếu nữ người Sóc Bắc sáng lên. Vị vương phi đến từ Trung Nguyên này lại xinh đẹp, lại tốt bụng như vậy, đối với một thϊếp thất thấp hèn của Hãn Vương như mình lại dịu dàng săn sóc, chẳng lẽ nàng thật sự không hề ghen tị hay để ý sao? Nỗi bất an trong lòng dường như đã vơi đi phần nào.

Thẩm Diên mỉm cười hỏi nàng ta: "Ta vẫn chưa hỏi tên của cô."

"Cánh Châu." Thiếu nữ trả lời, ngừng một chút rồi bổ sung: "Là có nghĩa là sương sớm."

"Tên rất đẹp." Thẩm Diên cười nói: "Ta tên Thẩm Diên."

Ngồi đối diện nhau cùng ăn uống, lại trao đổi tên, trong văn hóa của người Sóc Bắc chính là đã xây dựng nên tình cảm. Cánh Châu không dám thật sự coi vương phi như bạn bè, nhưng cũng vô thức thoải mái nhiệt tình hơn.

"Thực ra Hãn Vương hắn đối xử với chúng ta rất tốt." Cánh Châu bưng bát, kiên quyết nói: "Hắn không giống những người khác đánh phụ nữ, chúng ta theo hắn, chưa từng bị người đánh."

Không bị đánh đã là tốt lắm rồi sao? Thẩm Diên trước khi hòa thân đương nhiên sẽ không hiểu, nhưng Thẩm Diên sau khi hòa thân đã có thể hiểu được hàm ý này.

Nàng im lặng không nói, Cánh Châu chất phác chớp đôi mắt đen láy không hề nhận ra vẻ u sầu của vương phi, chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình tiếp tục lẩm bẩm:

"Mùa đông mọi người đều lạnh đến mất ngủ, trên người nổi lên từng lớp nứt da, đều mong được Hãn Vương gọi đến, ở trong lều của hắn sưởi ấm một chút, rồi quay lại chen chúc nhau, như vậy mới có thể ngủ được."

"Vì Hãn Vương cũng không đánh chúng ta, mùa đông ở chỗ của hắn, dù sao cũng tốt hơn là ở trong lều. Chỉ là hắn rất ít khi gặp chúng ta, rất ít khi nói chuyện với chúng ta, cũng không bao giờ cho chúng ta ngủ lại qua đêm."

"Bây giờ nương nương đã đến, hãn vương chắc chắn sẽ càng ít nhớ đến chúng ta. May mà mùa đông đã qua, thời tiết sắp ấm lên, dù có ngủ dưới đất cả đêm cũng không thấy lạnh, nghĩ vậy cũng tốt."

"Nương nương đừng lo lắng, chúng ta sẽ không tranh giành sủng ái của Hãn Vương , chỉ là muốn có chút ấm áp trong mùa đông, không đến mức chết rét."

Thẩm Diên đưa tay ra.

"Ta đã đến rồi, các ngươi không cần ngủ dưới đất nữa, sẽ có chăn và nệm giữ ấm."

Nàng cắt ngang suy nghĩ ngây thơ, chất phác nhưng mong manh, dễ vỡ của Cánh Châu, cho nàng ta một lời hứa chắc chắn.

-

Thẩm Diên cố hết sức nhìn quanh, ngoài bóng tối dày đặc đến mức không thấy năm ngón tay thì chẳng còn gì khác. Bức tường kìm giữ cả người nàng, vừa khít từ đầu đến chân không một kẽ hở, không gian chật hẹp còn đang siết chặt lại, như muốn ép cạn kiệt chút không khí cuối cùng.

Cảm giác như đang chìm trong nước, nàng suýt chút nữa thì không thở nổi.

Thẩm Diên xác định mình lúc này đang ở trong hang đá. Nhưng khoảnh khắc trước nàng còn đang ở trong lều ngủ của Hãn Vương Sóc Bắc mà, sao chỉ trong nháy mắt đã đến đây?

Khoảnh khắc trước khi ký ức gián đoạn, nàng đứng ở cửa lều ngủ nhìn ra lều lớn Sóc Bắc sáng rực đèn đuốc ở phía xa.

Đỉnh lều cao vυ"t được chiếu sáng đỏ rực, như có ngọn lửa muốn phá tung ra ngoài. Dưới đỉnh lều, các quý tộc cụng ly chúc mừng, tiếng cười phóng khoáng không ngớt, người hầu cẩn thận bưng mâm thức ăn, đồ uống ra vào, thịt rượu sữa đẩy cuộc vui trong lều lên đến đỉnh điểm.

"Trung Nguyên vận chuyển tới bò dê và quần áo mùa đông, Hãn Vương lại cướp được tù binh và nô ɭệ từ người Đại Dư, bọn họ đều rất vui, nhưng Mộc Nhi thân vương cứ kéo Hãn Vương đòi chúc mừng ngài ấy." Cánh Châu nói bên tai Thẩm Diên.

Lúc này Trát Na chui ra từ trong lều, một tay xách một người, sải bước lớn trên cỏ đi đến dưới trời sao, ném một nam một nữ như ném bao tải xuống bên đống lửa trại.

Hắn ngẩng đầu nhe miệng cười, dưới bộ râu rậm rạp là hàm răng không đều lắm, giống như răng nanh lởm chởm của dã thú, lấp lánh ánh sáng hung tàn dưới ánh trăng.

Giống như buổi sáng, Trát Na dưới ánh trăng lạnh lẽo lại vung nắm đấm, nhắm vào hai thường dân bộ tộc Đại Dư bị hắn ta bắt làm tù binh mà thi hành quyền lực của kẻ chiến thắng, mượn hơi men để trút hết cơn giận dữ và ấm ức tích tụ từ buổi sáng.

Trên thảo nguyên chính là như vậy, dân số và tài vật được lưu thông qua hình thức chinh phục. Hôm nay ngươi chiến bại, ngươi thành nô ɭệ của ta, ngày mai ta chiến bại, ngươi làm chủ nhân của ta.

Vì thế các quý tộc Sóc Bắc bưng chén rượu, ôm cơ thϊếp lần lượt đi ra vây xem, coi cách Trát Na dạy dỗ nô ɭệ Đại Dư là chuyện bình thường, thậm chí còn liên tục reo hò cổ vũ.

Thẩm Diên im lặng nhìn cảnh tượng này từ xa, gió lạnh thổi tới thấm thẳng vào xương tủy.

Có lẽ cách sống như thế này, sống cùng những con người như thế này, thật sự sẽ trở thành trạng thái bình thường trong nửa đời còn lại của nàng.

Nàng lại nhớ đến nụ cười của Hoàng hậu nương nương, đứng trên mây cao nhìn xuống chúng sinh thấp hèn, đích thân tiễn nàng lên đường, nụ cười đắc ý, nụ cười tàn nhẫn, không hề che giấu. Sự thân thiết nhiệt tình của Hoàng hậu lúc nàng mới vào cung nhận sắc phong, bây giờ nhớ lại đã trở nên giả tạo đáng ghét, chỉ trách nàng lúc đó kinh nghiệm quá ít, lại không nhận ra!

Đột nhiên, một luồng hơi lạnh thấu xương chợt nổi lên! Thẩm Diên bỗng cảm thấy trong đám đông xa xa có một đôi mắt chậm rãi quay lại, ánh nhìn lạnh lẽo như mũi tên xuyên mây phá không bay tới, nhắm thẳng vào trán Thẩm Diên.

Là Đại Khâm Hãn Vương, đã nhìn thấy nàng.