Chương 4

Hoá ra, hôn sự của nàng lại có vị trí trọng yếu đến như thế.

Lần này, Khương Tòng Yên chẳng còn lý do gì để không quay về Trường An, nàng cũng chẳng muốn vì bản thân mà khiến ngoại tổ phải công khai trở mặt cùng Lương quốc, đành im lặng lên xe rời đi trong ánh mắt bịn rịn, không nỡ dứt của mọi người.

Chỉ có điều, nàng không hề hay biết, lần trở về này, rốt cuộc điều gì đang chờ đợi nàng nơi đó.

Vài năm trở lại đây, nội bộ Hồ tộc lục đυ.c, lại thường xuyên xuống phía nam cướp bóc, thế đạo chẳng còn yên bình. Ngoại tổ nào dám để nàng một mình lên đường, liền cẩn thận lựa chọn ra năm mươi giáp sĩ tinh nhuệ, bảo hộ cho Khương Tòng Yên được an toàn.

“Người khác là ai vậy ạ?” Hủy Tử cất tiếng hỏi.

Khương Tòng Yên chỉ lặng yên không đáp.

"Xe ngựa xóc nảy, nữ lang vốn đã yếu nhược, con còn ồn ào quấy rầy, khiến nữ lang chẳng được nghỉ ngơi tử tế.” Nhược Lan cô cô, nãy giờ vẫn trầm mặc trong xe, lên tiếng trách mắng Hủy Tử. Bà hiểu rõ, những chuyện nữ lang gặp phải nay đều là thân bất do kỷ.

“Nhược Lan cô cô, con biết sai rồi, hay là để con xuống ngựa, tự cưỡi cũng được ạ.” Hủy Tử bèn rụt rè nhận lỗi, dáng vẻ vừa tội nghiệp vừa đáng yêu.

Nhược Lan nghĩ đến chuyện Hủy Tử tuổi vẫn còn nhỏ, tầm mười lăm mười sáu, lại lớn lên ở Lương Châu từ tấm bé, tính tình linh động hoạt bát, lại thường theo trưởng bối luyện võ. Mấy hôm nay bị giam mãi trong xe ngựa cũng thật uất ức nàng ấy rồi, vừa định gật đầu ưng thuận, phía trước bỗng vang lên tiếng ngựa hí dậy trời.

Vệ đội trưởng Trương Tranh vững vàng ghì chặt cương ngựa, giơ cao tay ra hiệu đội hình dừng lại, chính hắn xuống ngựa, tiến đến phía trước xe.

Dù người trong xe không thể nhìn thấy, Trương Tranh vẫn cúi mình thật cung kính: “Nữ lang, phía trước lại xuất hiện thi thể lưu dân.”

Không gian trong xe chìm trong trầm lặng một thoáng, sau mới vang lên thanh âm trong trẻo, lạnh nhạt: “Cứ làm như trước, khâm liệm tử tế, chôn cất tại chỗ đi.”

Trương Tranh cung kính đáp vâng, chưa kịp rời đi liền nghe trong xe truyền ra câu hỏi: “Lần này có bao nhiêu người?”

“Bẩm nữ lang, thuộc hạ vừa quan sát qua, ít cũng ba bốn chục mạng.”

“Ba, bốn chục?” Khương Tòng Yên khe khẽ lặp lại, hàng mi dài từ tốn cụp xuống, đôi mắt dần trầm ngưng.

Từ khi rời khỏi Lương Đô chưa đầy mười ngày, ngoại trừ đoạn đường gần thành, càng tiến gần Lương quốc lại càng thấy xác dân chạy nạn ngổn ngang bên đường.