Chương 2

Môi nàng phớt nhạt, dáng vẻ dường như yếu ớt, làn da trắng hơn tuyết, tóc đen tựa suối chảy. Cả người như cành ngọc phủ sương, dung nhan thanh tú đến nỗi thuyết phục người ta phải trầm trồ kinh diễm.

Nghe vậy, nữ lang khẽ khàng mở mắt, lợi dụng ánh sáng ngoài rèm xe được thị nữ vén lên, dịu dàng ngó ra ngoài. Hàng mi thanh tú hơi nhíu, đôi mắt đen láy xinh đẹp thoáng lướt qua một tia quyến luyến.

Chỉ một động tác đơn sơ, song đến lượt nàng thực hiện lại toát ra nét kiều mỵ vừa đủ, không ai có thể sánh bằng, quyện với vóc dáng mỏng manh như cành liễu. Tựa hồ mang khí chất băng thanh ngọc khiết, đẹp như bóng trăng lạnh giữa làn mây mỏng trôi.

Thị nữ thấy nàng tâm tư nặng nề thì ngẩn người, chợt nhận ra mình lỡ lời khiến nữ lang buồn phiền, vội vàng nói lời xin lỗi: “Nữ lang, ta, ta...”

Lắp bắp “Ta” nửa ngày, nàng ấy thật sự ăn nói vụng về không biết nên an ủi chủ tử mình thế nào. Dáng vẻ cuống cuồng đến vò đầu bứt tai khiến Khương Tòng Yên bật cười.

“Đừng "ta" nữa, ta cũng chẳng nỡ rời, cũng ở thêm hai tháng rồi. Nếu không quay về, e rằng Kinh thành sẽ lại thúc giục.”

“Bà ấy thì có gì mà dám thúc giục, đâu phải thân nương của ngài!” Hủy Tử bực bội lên tiếng, bất bình thay nữ lang.

“Dù người đó không có tư cách, chỉ e rằng người khác cũng không muốn ta ở Lương Châu quá lâu.” Khương Tòng Yên ngắm ngọn núi xanh nơi chân trời rồi khẽ nói, đôi mắt đen trong suốt còn lạnh hơn sương sớm đầu xuân.

Thân phận của nàng ở hiện tại là nữ nhi của Sở Vương, nguyên chủ năm xưa bảy tuổi cùng ca ca song sinh rơi xuống nước lúc đông sang.

Tiểu nam hài từ đó không còn tỉnh lại, tiểu nữ hài may mắn sống sót, song trong thân xác đã là một linh hồn mới.

Khương Tòng Yên kiếp trước mất vì bệnh tim, không ngờ dù luân hồi chuyển thế vẫn không tránh khỏi cảnh thân thể yếu nhược.

Trời xanh, đã cho ta qua một đời khác, chẳng lẽ không thể rộng lượng ban cho ta thân thể khỏe mạnh hơn sao? Khương Tòng Yên cười khổ.

Dù vậy, nàng cũng chẳng buông thả, ngược lại vẫn tích cực phối hợp cùng y quan điều trị.

Một đời được sống lại, sao có thể không trân trọng từng giây từng phút.

May thay thân thể này ngoài việc nhiễm lạnh do từng đuối nước, vốn không mắc bệnh gốc nào. So với thân xác trước của nàng, như thế đã là quá tốt rồi.

Nửa năm sau, thể trạng Khương Tòng Yên ngày càng khá lên, song lại bị Sở Vương lấy cớ cầu y, đưa về nhà ngoại – Trương phủ, Lương Châu hầu, ở suốt tám năm trời.

Trưởng bối ân cần thương mến, huynh đệ tỷ muội hòa thuận, tám năm ấy đối với Khương Tòng Yên mà nói, quả là quãng thời gian quý báu khôn cùng.