Chiếc áo sơ mi trên người Omega đã nhàu nhĩ, không còn ngay ngắn, vạt váy chữ A cũng hơi vén lên, để lộ lấp ló những chiếc tất da chân màu đen.
Bách Thủy Hi theo bản năng cảm thấy cảnh tượng trước mắt không hề phù hợp với một Alpha như cô, rất muốn quay người rời đi. Nhưng cơ thể lại hoàn toàn trái ngược với ý nghĩ, không những không lùi lại mà còn đi thẳng vào trong phòng.
Cô hơi muốn cau mày.
Nhưng trong giấc mơ này, cô không thể cau mày, chỉ có thể từng bước một bị cơ thể kéo lại gần người phụ nữ mà cô có ấn tượng khá tốt ngay từ lần đầu gặp.
Omega kia dường như vẫn còn chút tỉnh táo, nhận thấy có người đến gần, đôi mắt trong trẻo màu hổ phách khẽ ngước lên, nhìn thẳng Bách Thủy Hi, chậm rãi dõi theo từng cử động của cô.
Sau một lát, Omega dường như nhận ra cô. Trong ánh mắt ướt lệ, vẻ mờ mịt và tủi thân hiện rõ, như thể lý trí đã bị bản năng lấn át. Giống một người bị tổn thương và buồn tủi, đang cố gắng lê lết vết thương đến bệnh viện thì nhìn thấy một người có thể dựa vào, cô khẽ nức nở một tiếng đầy thê lương.
Bách Thủy Hi nghe rõ, sau tiếng nức nở kia, nhịp tim cô đập thình thịch, gấp gáp hơn hẳn, như thể đang đập rộn ràng trong l*иg ngực.
Đây là cảm giác thích sao?
Bách Thủy Hi thậm chí còn đủ bình tĩnh để phân tích từng thay đổi nhỏ mà cô cảm nhận được. Vẫn còn rất xa lạ.
Nhưng ngay sau đó, cảm giác ấm áp truyền đến từ đầu ngón tay đã kéo sự chú ý của Bách Thủy Hi trở lại cảnh trong mơ.
Vừa nãy Bách Thủy Hi ngơ ngẩn, giấc mơ bị ngắt quãng, hình ảnh mới không kịp tiếp nối. Cô không biết từ lúc nào đã ôm chặt lấy Omega kia. Giữa kẽ ngón tay, cảm giác mềm mại ấm nóng của da thịt và sự mượt mà của tất lụa truyền thẳng đến tâm trí, mách bảo Bách Thủy Hi rõ ràng chuyện gì đang xảy ra.
Hơn nữa… cô nghe rõ Omega kia đang gọi một cái tên. Cô không biết đó là ai, nhưng chắc chắn không phải tên của cô.
Mặc dù Bách Thủy Hi hiếm khi nảy sinh cảm xúc, nhưng trước tình huống này, cô cũng cảm thấy hơi bực bội, không khỏi nghĩ mình chưa từng làm chuyện này bao giờ, tại sao lại mơ thấy cảnh này?
Cảm giác bực bội khiến l*иg ngực Bách Thủy Hi hơi nặng nề, ý thức dần rời đi. Âm thanh rock "n" roll đột ngột vọng tới từ đâu đó, hòa lẫn vào tiếng mưa rơi, mùi tin tức tố quanh quẩn đầu mũi cũng dần nhạt đi.
Trong thế giới thực, Bách Thủy Hi đang ngủ vùi trên sofa, bàn tay đặt bên cạnh khẽ co giật, ý thức cuối cùng cũng thoát ra khỏi mớ hỗn độn.
Đầu tiên là mất ý thức, sau đó lại chìm vào một giấc mộng hoang đường đầy khao khát. Khi hoàn toàn tỉnh táo, Bách Thủy Hi cảm thấy hơi đau đầu, cô xoa xoa thái dương đang căng nhức, cố gắng dồn chút sức lực để rót một cốc nước cho mình.
Cô vươn tay ra, nhưng chỉ với hụt vào không khí. Bách Thủy Hi ngẩn người.