Chương 8

Có thứ gì đó sắc nhọn đâm vào tuyến thể của cậu, tin tức tố theo tuyến thể chảy vào trong cơ thể cậu.

Cậu biết chuyện gì đang xảy ra, cố gắng thoát khỏi sự đánh dấu này, nhưng toàn thân không thể dùng nổi một chút sức lực.

Cậu rất không quen với loại tin tức tố đó, chỉ việc để cơ thể tiếp nhận tin tức tố của đối phương thôi đã rút cạn toàn bộ sức lực của cậu. Cậu khóc nấc lên, đau đớn nhíu chặt mày, muốn thoát khỏi người phía sau, nhưng lại bị ghì chặt lấy cơ thể, không thể động đậy.

Tin tức tố của Enigma đối với Omega mà nói quá mức bá đạo và mạnh mẽ, Nguyễn Thư Dương phải chịu đựng vô cùng đau đớn, chỉ muốn trốn thoát.

Cảm giác xâm nhập mãnh liệt, những cánh hoa linh lan như phải hứng chịu một trận cuồng phong bão táp, cánh hoa bị mưa lớn quật cho tơi tả, nước mưa từng chút một trượt từ trên cánh hoa xuống rồi rơi xuống.

Nhưng dần dần, cơn mưa trở nên dịu dàng hơn, những cánh hoa bắt đầu bung nở, thấm đẫm những giọt nước.

Khi những giọt nước ngày một nhiều thêm, nhiều đến mức sau đó trên cánh hoa linh lan toàn là những giọt nước mát lạnh, cánh hoa linh lan hoàn toàn nở rộ, để lộ ra nhụy hoa ẩn sau những cánh hoa.

Nhụy hoa lặng lẽ tiết ra mật ngọt.

Đóa linh lan được bao bọc bởi những giọt nước dịu dàng mà mát lạnh, dần dần mất đi ý thức.

Đánh dấu kết thúc.

Bùi Tư Việt từ từ đặt Nguyễn Thư Dương xuống.

Omega trong vòng tay hắn dường như đặc biệt nhỏ bé gầy gò, đầu chỉ cao đến ngang ngực hắn, cần hắn chống đỡ mới có thể tựa vào vai.

Nguyễn Thư Dương đã sớm ngất đi, Omega yếu ớt trán đẫm mồ hôi, bất lực nghiêng người trên tay hắn.

Hắn đỡ cậu nằm xuống sofa, lúc đỡ có chạm phải quần của Nguyễn Thư Dương, một mảng trơn ướt.

Dù có nhiều thuốc ức chế hơn nữa, ý chí có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chống lại được khát khao của cơ thể. Khi phát tình, cơ thể Omega sẽ theo bản năng mà chuẩn bị sẵn sàng để bị chiếm hữu, bị đánh dấu.

Omega trời sinh đã bị tin tức tố điều khiển, có điểm yếu chí mạng, vĩnh viễn không thể tự chủ, rất dễ bị mắc kẹt trong sự phiền toái của kỳ phát tình.

Vì vậy, hắn trước nay luôn giữ khoảng cách với Omega.

Bùi Tư Việt đứng dậy, cúi đầu nhìn Nguyễn Thư Dương.

Trên mặt Nguyễn Thư Dương đã không còn vẻ ửng hồng vì tình nhiệt như lúc nãy, mà chuyển thành một màu hồng nhàn nhạt, lan tỏa trên gò má trắng nõn. Thiếu niên nhắm mắt, hơi thở đều đặn, hàng mi dài đổ một bóng nhỏ trên mí mắt dưới.

Một lát sau, hắn với vẻ mặt lãnh đạm bước ra ngoài, bình tĩnh dặn dò Khương Ngô: “Liên lạc với thư ký của Trì Hằng, bảo người trông chừng ở cửa, đợi cậu ta tỉnh lại thì đưa cậu ta đi.”

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, rồi bổ sung: “Tiện thể chuẩn bị cho cậu ta một bộ quần áo mới sạch sẽ, một ít miếng dán cách ly và thuốc ức chế cho Omega.”

Khương Ngô đứng canh bên ngoài kinh ngạc lắng nghe một loạt dặn dò của Bùi Tư Việt, quyết định trước tiên cứ ngoan ngoãn không phản bác, cũng không hỏi nguyên nhân, chỉ làm theo chỉ thị.