Chương 6

Chẳng bao lâu sau khi Bùi Tư Việt đỡ lấy Nguyễn Thư Dương, từ lối thoát hiểm lại mơ hồ vọng đến những âm thanh khác.

“Nhanh, lên trên xem Omega kia có ở tầng năm không.”

“Nhưng mà, thư ký Tôn, tầng năm là địa bàn của đại thiếu gia nhà họ Trì, chủ của hội sở này, hắn trước giờ không thích người khác bén mảng đến...”

“Bảo cậu đi thì cứ đi, có chuyện gì tôi chịu trách nhiệm. Huống hồ chỉ liếc nhìn bên ngoài tầng năm một cái thì có sao đâu.”

Bùi Tư Việt nói với Khương Ngô: “Về văn phòng.”

Khương Ngô vội vàng đi nhanh vài bước để mở cánh cửa văn phòng phía sau, Bùi Tư Việt nửa đỡ nửa ôm Nguyễn Thư Dương đi vào.

Sau khi hắn bước vào, Khương Ngô lập tức đóng cửa. Vừa đóng cửa xong liền thấy Bùi Tư Việt lại đưa Nguyễn Thư Dương vào phòng nghỉ riêng bên trong văn phòng.

Khương Ngô: ?

“Chuyện gì thế này? Ông chủ của mình, người trước giờ luôn tránh xa Omega, dường như lại đặc biệt quan tâm đến Omega kia, còn đưa người vào phòng nghỉ riêng không biết để làm gì nữa.”

Khương Ngô cảm thấy sự việc có chút không ổn, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là ông chủ, anh ta không có tư cách can thiệp vào quyết định của ông chủ, đành đứng bên cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Những người kia sẽ sớm tìm đến đây thôi, nhưng hành lang của hội sở có hệ thống thông gió cao cấp luôn hoạt động, lúc này mùi tin tức tố của Omega kia hẳn đã tan đi sạch sẽ.

Thư ký Tôn của Lục Tranh dẫn theo mấy vệ sĩ chạy lên tầng năm, chỉ thấy hai căn phòng bị khóa ở hai bên thang máy. Gã thử đẩy cửa, nhưng cửa đã bị khóa.

Gã biết rõ hai văn phòng này đều là nơi chuyên dụng của đại thiếu gia nhà họ Trì, ngày thường đều khóa cửa, gã cũng không cho rằng Omega kia có bản lĩnh thần không biết quỷ không hay mà mở được cửa khóa để chạy vào trong. Gã chỉ nghĩ rằng mình có thể đã đuổi nhầm hướng, người kia không chạy lên tầng năm, liền dẫn người đi thang máy xuống dưới, định tìm lại từng tầng một.

Khương Ngô đứng ở cửa, qua tấm ván cửa bằng gỗ nghe thấy những người đuổi theo đã rời đi, anh ta bèn quay lại ngồi xuống sofa, suy nghĩ một lúc cuối cùng vẫn không có gan làm phiền hai người trong phòng nghỉ riêng, đành gửi tin nhắn cho ông chủ: Đại thiếu gia, người bên ngoài đã đi rồi ạ.

Bùi Tư Việt đọc tin nhắn xong liền đặt điện thoại xuống, ngồi bên mép sofa quan sát Omega đang nằm trên ghế.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tình trạng của Nguyễn Thư Dương đã trở nên nghiêm trọng hơn. Cả người cậu đã không còn lại bao nhiêu lý trí, nằm trên sofa vô thức kẹp chặt hai chân cọ xát vào nhau, sắc mặt ửng hồng, từ hốc mắt đến đuôi mắt đều bị tình nhiệt nhuộm đỏ. Trong không gian kín tràn ngập hương hoa linh lan, nhụy hoa rỉ ra từng giọt mật ngọt, ngọt ngấy đầy khát khao.

Với nồng độ tin tức tố cao như vậy, thuốc ức chế hẳn đã không còn tác dụng.