Chương 4

Bởi vì chỉ có omega đang trong kỳ phát tình mới có thể bị đánh dấu vĩnh viễn.

Miếng chặn tin tức tố ở tuyến thể của Nguyễn Thư Dương đã bị gỡ bỏ, dù cậu vô cùng ghê tởm mùi lưu huỳnh từ tin tức tố của người đó, nhưng cơ thể vẫn không tránh khỏi phản ứng theo bản năng.

Cơn sóng dữ dội trong cơ thể omega khi phát tình sẽ cướp đi toàn bộ sức lực, cậu phải bám vào tay vịn cầu thang để đi đến cửa lối thoát hiểm tầng ba thì bỗng nghe thấy tiếng động từ tầng dưới vọng lên.

"Nhanh lên, mấy người theo lối thoát hiểm lên trên tìm, xem thử omega đó có trốn ở đây không."

Nguyễn Thư Dương lòng thót lại, đang định đẩy cửa lối thoát hiểm để tránh những người đang tìm mình trong cầu thang, bỗng nghe thấy từ phía bên kia cửa vọng lại giọng nói quen thuộc.

Qua khe hở của cửa thoát hiểm, Nguyễn Thư Dương nhìn thấy phía bên kia có hai người đang đứng, một trong số đó chính là vị hôn phu Bùi Tư Minh của cậu.

Bùi Tư Minh quay lưng về phía cậu nên không nhìn rõ biểu cảm, chỉ nghe thấy người bên cạnh hắn ta hỏi: "Omega nhỏ của cậu lúc này chắc đã bị ăn sạch sành sanh, có tiếc không?"

"Cậu ta á?" Bùi Tư Minh cười khẩy một tiếng, rồi nói bằng giọng điệu lạnh lùng châm biếm: "Một đứa con ngoài giá thú hèn mọn, chạm vào một cái tôi đã thấy bẩn tay rồi. Nếu không phải cần hợp tác với Nguyễn thị và cần một cuộc hôn nhân làm bình phong, tôi chẳng đời nào đính hôn với cậu ta."

"Vậy à? Vậy thì tôi yên tâm rồi…"

Nguyễn Thư Dương như bị sét đánh, cú sốc quá lớn khiến cậu tái mét mặt, suýt ngã gục xuống đất.

Nhưng tiếng bước chân từ tầng một vọng lên đã làm cậu bừng tỉnh, cậu không có thời gian để đau buồn mà phải nhanh chóng thoát thân.

Thấy có người đuổi theo từ dưới lên, cậu đành cắn răng chạy lên trên.

Lối thoát hiểm tầng ba không thể đi, tầng bốn là nơi có phòng riêng của alpha kinh tởm kia, cả câu lạc bộ có tổng cộng năm tầng, giờ đây cậu chỉ có thể lên tầng cao nhất.

===

Bùi Tư Việt bước ra khỏi văn phòng tầng thượng câu lạc bộ cùng thư ký Khương Ngô, đúng lúc định đi thang máy xuống thì nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phía cửa lối thoát hiểm.

Khương Ngô nhanh chóng đứng chắn trước mặt Bùi Tư Việt, rút ra một chiếc dùi cui điện nặng trịch, cảnh giác nhìn chằm chằm về phía lối thoát hiểm.

Thông thường, các lối thoát hiểm trong câu lạc bộ luôn có bảo vệ hoặc nhân viên phục vụ canh gác, không cho phép người ngoài sử dụng trừ khi có tình huống khẩn cấp.

Mặc dù người canh gác lối thoát hiểm tầng thượng đã được cho đi vì Bùi Tư Việt cần gặp thiếu gia nhà họ Trì là Trì Hoành để bàn chuyện, nhưng các tầng khác vẫn phải có người canh, không thể để người ngoài tự do di chuyển trong lối thoát hiểm...

Lo sợ có chuyện xảy ra, Khương Ngô vừa đưa Bùi Tư Việt lùi sang một bên, vừa giơ dùi cui điện ngang người.

Cánh cửa lối thoát hiểm bật mở, Khương Ngô kinh ngạc phát hiện người bước ra từ đó lại là một omega trông chưa đến tuổi trưởng thành.