Nguyễn Thư Dương bất ngờ bị tháo mất miếng chặn, theo bản năng che lấy tuyến thể của mình, kinh ngạc nhìn Lục Tranh bên cạnh.
Lục Tranh lộ ra nụ cười vô cùng tàn nhẫn.
"Cậu không biết chuyện gì đang xảy ra sao?" Lục Tranh nhắc nhở bằng giọng đầy ác ý: "Vị hôn phu của cậu đã bán cậu cho tôi rồi, hắn ta bán cậu với giá rất tốt đấy, hy vọng cậu đừng làm tôi thất vọng."
Nguyễn Thư Dương không dám tin vào tai mình, mắt mở to kinh hoàng, cơ thể phản ứng nhanh hơn lý trí, đứng bật dậy chạy về phía cửa.
Lục Tranh túm lấy cậu, bàn tay to lớn như gọng kìm siết chặt lấy cổ tay cậu, dù cậu vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được.
"Cứ chạy đi, càng vùng vẫy càng thú vị." Lục Tranh nói bằng giọng châm biếm đầy trêu đùa: "Tôi ghét nhất những omega nằm như cá chết trên giường, chẳng có chút cảm giác nào cả."
Nguyễn Thư Dương chẳng buồn để ý Lục Tranh đang nói gì, chỉ ra sức vùng vẫy, thấy không thể thoát ra được liền dứt khoát cắn vào cổ tay đối phương.
Vẻ ngoài cậu có vẻ mềm yếu, nhưng lại sở hữu bốn chiếc răng nanh sắc nhọn, chỉ trong thoáng chốc đã khiến Lục Tranh đau đớn.
Lục Tranh đau quá, theo phản xạ hất văng Nguyễn Thư Dương, sắc mặt lập tức trở nên âm u: "Tôi thích xem cá vùng vẫy trước khi chết, nhưng không thích omega cố chấp chống cự. Chọc giận tôi, hôm nay cậu rời khỏi đây có khi sẽ thiếu đi vài thứ đấy."
Góc độ mà Lục Tranh hất Nguyễn Thư Dương vừa hay gần cửa, cậu chịu đựng cơn đau bò dậy, không kịp nghĩ ngợi gì nhiều liền bám vào cửa đứng lên, cố vặn khóa cửa để thoát ra ngoài.
Lục Tranh cười lạnh, không vội vàng tiến lại gần từng bước một. Trước khi Bùi Tư Minh rời đi chắc chắn đã khóa cửa từ bên ngoài, Nguyễn Thư Dương như cá nằm trong chum, không thể thoát được. Hắn ta có thể tận hưởng sự vùng vẫy tuyệt vọng của con mồi.
Tuy nhiên, hắn ta lại chứng kiến cảnh Nguyễn Thư Dương mở được ổ khóa và nhanh chóng lẻn ra ngoài.
Lục Tranh sững người, không hiểu sai sót ở khâu nào, khi phản ứng lại thì sắc mặt đã tái mét. Đến khi đuổi ra ngoài, hành lang đã không còn bóng người, hắn ta lập tức đá tung cánh cửa phòng bên cạnh nơi vệ sĩ và thư ký đang ở, ra lệnh cho họ tìm người.
Nguyễn Thư Dương sau khi thoát khỏi phòng riêng, theo bản năng muốn chạy đến nơi có chỗ ẩn nấp, chỗ mà đứng ở cửa phòng không thể nhìn thấy.
Đúng lúc này, lối thoát hiểm cách đó vài bước chân không có ai canh gác, cậu vội vàng chạy vào, định theo lối thoát hiểm để rời đi.
Cậu đi theo lối thoát hiểm xuống dưới, nhưng trong lúc đi xuống cầu thang, cậu dần mất đi sức lực, thân nhiệt tăng dần, chân ngày càng mềm nhũn. Mùi hoa linh lan không còn được miếng chặn tin tức tố che đậy dần trở nên ngọt ngào, trong cơ thể như có cơn sóng đang cuộn trào.
Tin tức tố của Alpha có thể kí©h thí©ɧ và ép buộc omega rơi vào kỳ phát tình, khiến kỳ phát tình đến sớm hơn dự kiến. Alpha vừa rồi thả tin tức tố không kiềm chế, chắc hẳn là để kích phát kỳ phát tình của cậu.