Nghe lời xin lỗi xong, Lục Tranh cũng không làm khó Bùi Tư Minh. Dù sao cũng là nhị thiếu gia nhà họ Bùi. Đại thiếu gia tuy đã từ nước ngoài trở về vài tháng trước và nắm quyền nhanh như chớp, nhưng nhị thiếu gia dù sao cũng đã gây dựng ở nhà họ Bùi nhiều năm, gốc rễ sâu dày. Hai anh em nhà này hiện giờ như nước với lửa, ai thắng ai thua còn chưa nói trước được, Bùi Tư Minh chưa chắc đã không có khả năng quay trở lại vị trí đó. Cách tốt nhất bây giờ là đứng ngoài xem kịch, không đắc tội bên nào.
Chỉ là một Omega thôi, chạy thì chạy, bọn họ có rất nhiều.
Tuy nhiên, khi nghe thư ký Tôn nói không tìm thấy, hắn ta vẫn tức giận ném ly rượu trong tay xuống đất. Một Omega gầy yếu nhỏ bé, mà một đám Alpha và Beta bọn họ lại không tìm được?!
Hắn ta chất vấn: “Sao lại để mất dấu người, không phải lúc trước nói là chạy theo lối thoát hiểm sao?”
“Cậu ta sau khi trốn thoát đã chạy lên trên theo lối thoát hiểm, chúng tôi đã đuổi theo đến tận tầng năm, nhưng không thấy tung tích của cậu ta.”
Sắc mặt Lục Tranh u ám hỏi: “Có thể ở trong phòng nào đó trên tầng năm không?”
“Chắc là không thể.” Thư ký Tôn vội vàng trả lời: “Tầng năm đều là văn phòng của đại thiếu gia nhà họ Trì, bình thường nếu cậu ấy không dùng thì sẽ khóa lại, người khác căn bản không vào được. Nửa tiếng trước chúng tôi vừa thấy đại thiếu gia nhà họ Trì rời khỏi hội sở đi công việc, lúc này không có ở đây, Omega kia không thể thần không biết quỷ không hay mà tự mở cửa văn phòng đi vào được.”
“Hơn nữa, tầng năm là địa bàn của đại thiếu gia nhà họ Trì, chúng tôi cũng không dám lục soát quá đáng.”
Điều này cũng đúng.
Lục Tranh không đề cập đến chuyện tầng năm nữa. Không thể vì một Omega mà vừa đến đã đòi lục soát văn phòng của Trì Hằng, đó là cách làm ngu ngốc đắc tội chết với Trì Hằng.
Ở một góc không ai để ý, rượu vang đỏ đổ xuống, để lại trên tấm thảm len một vệt như máu.
Tựa như vết máu mà Omega kia chưa từng để lại nơi này.
**
Ban đêm, ánh sáng và bóng tối đan xen thành một bức tranh đèn neon rực rỡ, lướt nhanh qua cửa sổ.
Trong chiếc xe Lincoln kéo dài, Khương Ngô bắt đầu lải nhải khuyên nhủ Bùi Tư Việt như một bà mẹ già.
“Đại thiếu gia, lúc nãy ngài không nên hấp tấp đỡ Omega không rõ thân phận kia, lỡ như Omega đó mang theo vũ khí thì sẽ rất nguy hiểm.”
Bùi Tư Việt lạnh lùng liếc Khương Ngô một cái, tuy không có biểu cảm gì, nhưng Khương Ngô lại cảm thấy mình bị ghét bỏ, như thể chỉ số IQ có vấn đề.
Một lát sau anh ta mới phản ứng lại. Có vũ khí cũng phải xem có biết dùng không, nếu cầm vũ khí mà không biết dùng, thì hoàn toàn là dâng vũ khí và kinh nghiệm cho kẻ địch.
Mà Omega khi đối mặt với Enigma, rõ ràng là bên không biết dùng vũ khí.
Vài phút sau, Khương Ngô nghe Bùi Tư Việt nói: “Tôi biết cậu ta là ai.”
Khương Ngô vô cùng kinh ngạc: “Đại thiếu gia, cậu ấy là ai vậy ạ?”
Bùi Tư Việt nhìn cảnh đêm neon vụt qua ngoài cửa sổ, lãnh đạm nói: “Vị hôn thê của Bùi Tư Minh, Nguyễn Thư Dương.”
Khương Ngô: ?