Qua kẽ hở của cánh cửa thoát hiểm, ánh mắt Nguyễn Thư Dương chạm phải cảnh tượng đau lòng: vị hôn phu Bùi Tư Minh cùng một người khác đang đứng trò chuyện bên kia.
Lưng Bùi Tư Minh quay về phía cậu, nên cậu không thể nhìn rõ biểu cảm. Chỉ nghe người kia thản nhiên hỏi: "Omega bé nhỏ của cậu giờ này chắc đã bị nuốt trọn rồi nhỉ? Tiếc không?"
"Cậu ta ư?" Bùi Tư Minh bật ra tiếng cười khinh miệt, giọng lạnh lùng thấm đầy châm biếm: "Chẳng qua là đứa con hoang hèn kém, động một ngón tay vào đã khiến tôi thấy ô uế. Nếu không phải cần liên minh với nhà họ Nguyễn và cần cuộc hôn nhân này làm bình phong, tôi đã chẳng bao giờ đính hôn với cậu ta."
"Vậy sao? Thế thì tôi yên tâm rồi..."
Như bị sấm sét giáng xuống đầu, Nguyễn Thư Dương đứng chết lặng, mặt tái nhợt, chân tay run rẩy suýt quỵ ngã.
Tiếng bước chân gấp gáp vọng lên từ tầng dưới kéo cậu về thực tại. Không còn thời gian để đắm chìm trong đau khổ, cậu phải chạy trốn ngay lập tức.
Nghe tiếng người đuổi theo từ phía dưới, cậu đành nghiến răng chạy lên cao hơn.
Lối thoát hiểm tầng ba đã bị chặn, tầng bốn là nơi gã alpha ghê tởm kia đang ở, toà nhà câu lạc bộ có năm tầng, giờ đây cậu chỉ còn cách lên tầng cao nhất.
===
Bùi Tư Việt vừa rời khỏi văn phòng trên tầng thượng cùng thư ký Khương Ngô, đang chuẩn bị đi thang máy xuống thì bất chợt nghe thấy tiếng động khả nghi từ phía cửa thoát hiểm.
Khương Ngô lập tức di chuyển đến trước mặt Bùi Tư Việt như một tấm khiên sống, rút ra chiếc dùi cui điện nặng nề, mắt không rời khu vực cửa thoát hiểm.
Thông lệ tại câu lạc bộ này, mọi lối thoát hiểm đều được bảo vệ hoặc nhân viên canh giữ, nghiêm cấm người lạ sử dụng trừ trường hợp khẩn cấp.
Mặc dù người canh gác tầng thượng đã được cho tạm nghỉ để Bùi Tư Việt gặp thiếu gia Trì Hoành bàn việc quan trọng, nhưng các tầng khác vẫn luôn có người trực, không thể để ai tự do đi lại trong lối thoát hiểm...
Lo ngại có biến, Khương Ngô vừa đưa Bùi Tư Việt lùi về phía an toàn, vừa cầm chắc dùi cui nơi tay.
Cửa thoát hiểm bật mở, và điều Khương Ngô thấy khiến anh ta ngỡ ngàng: một omega trẻ măng, chưa chắc đã đến tuổi thành niên.
Không chỉ vậy, omega này rõ ràng đang trong trạng thái kỳ phát tình, tin tức tố bất ổn. Là một alpha, Khương Ngô dễ dàng cảm nhận hương thơm đặc trưng đang lan tỏa trong không khí.
Hương hoa linh lan tinh khiết.
Omega ngẩng đầu lên, vẻ đẹp kỳ lạ toát ra từ cậu - vừa trong trẻo thuần khiết, vừa kiều diễm mê hoặc.
Trước giờ, Khương Ngô chưa từng nghĩ ba yếu tố này có thể đồng thời xuất hiện trên cùng một người, nhưng khi đối diện với omega này, anh ta bỗng thấu hiểu.
Omega sở hữu nhan sắc tuyệt trần - đôi mắt hạnh trong veo ánh lên như mặt nước gợn sóng, đôi môi đỏ mọng như trái anh đào chín mùa, vẻ đẹp vốn trong sáng tinh khôi, giờ đây lại mang sắc thái quyến rũ bởi làn má ửng hồng và đuôi mắt đỏ au vì ham muốn.
Đôi môi anh đào hé mở vô thức, hơi thở gấp gáp nhẹ nhàng, đôi mắt trong vắt giờ đây phủ màn sương mỏng, toát lên khát khao mơ hồ.
Nguyễn Thư Dương lảo đảo bước đến tầng thượng, hoang mang nhìn hai alpha xuất hiện trước mặt.
Chạy đến đây đã là giới hạn cuối, cơ thể trong cơn kí©ɧ ŧìиɧ khiến cậu không thể đứng vững, chân như bông đã mủn, suýt ngã gục.
Khi Khương Ngô còn đang phân vân giữa việc nên tiến lên đỡ hay lùi lại tránh xa, anh ta chợt nhận ra Bùi Tư Việt - người lẽ ra phải được bảo vệ - đã không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh, đỡ lấy omega đang chực ngã.
Nguyễn Thư Dương rơi vào vòng tay alpha xa lạ, cảm giác đầu tiên là hơi lạnh thấu xương, như thể bị quăng vào dòng nước đóng băng.
Cậu không kìm được mà rùng mình, níu chặt tà áo của alpha, vô thức thì thầm: "Lạnh quá."
Thấy Bùi Tư Việt ôm người lạ, Khương Ngô lập tức căng thẳng đứng gần bên, nhắc nhở: "Thiếu gia."
Bùi Tư Việt cúi nhìn omega trong vòng tay, thực ra ngay từ giây phút đầu tiên, hắn đã nhận ra người này là ai.
Trước khi trở về, hắn đã điều tra kỹ lưỡng mọi thành viên nhà họ Bùi trong nước, kể cả những người có mối quan hệ mật thiết với họ.
Với trí thông minh siêu việt và trí nhớ phi phàm của một Enigma, hắn ghi khắc từng chi tiết về tất cả những người này, biết rõ omega trong lòng mình chính là Nguyễn Thư Dương - người vừa đính hôn với Bùi Tư Minh, em trai cùng cha khác mẹ của hắn, cách đây mấy tháng.
Hắn nắm lấy cằm Nguyễn Thư Dương, định cúi xuống hỏi điều gì đó thì cảm thấy omega nhỏ trong vòng tay khẽ run lên, vô thức lẩm bẩm: "Lạnh quá."
Bùi Tư Việt khẽ nheo mắt, ánh nhìn sắc bén quan sát Nguyễn Thư Dương.
Là một Enigma đứng tại đỉnh cao kim tự tháp, tin tức tố của hắn vượt trội hoàn toàn so với alpha và omega thông thường, tự nhiên kháng lại tin tức tố omega, đồng thời có thể áp chế mọi alpha khác.