Chương 21

Cảnh tượng quá chấn động, Khương Ngô nhất thời khó lòng lấy lại tác phong chuyên nghiệp của một thư ký.

Người lên tiếng trước là Lục Tranh, đối phương ý nhị thâm trường hỏi: "Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu ta là vị hôn thê của nhị thiếu phải không? Đại thiếu."

Nguyễn Thư Dương lần đầu tiên trong lúc tỉnh táo được người ôm như vậy, như thể được nâng niu trong vòng tay, đầu tựa vào ngực đối phương, từ góc độ của cậu chỉ có thể nhìn thấy đường hàm thanh tú mà sắc bén của enigma, sống mũi cao thẳng, và đôi mắt đen lạnh lẽo.

Cậu tự thấy trong tình huống này không thích hợp để lên tiếng, nên ngoan ngoãn im lặng nép vào.

Chỉ là lời nói của Lục Tranh vẫn khiến cậu căng thẳng, lo âu bất định.

Lục Tranh nói cậu là vị hôn thê của nhị thiếu thì cậu có thể hiểu, cậu đã tổ chức lễ đính hôn với nhị thiếu của nhà họ Bùi là Bùi Tư Minh, hiện tại là vị hôn thê của đối phương.

Nhưng đại thiếu mà Lục Tranh nói là sao, đang gọi ai?

Người đang bế cậu không phải là anh Trì sao.

Cậu trong lòng bất an lo lắng, vô thức nắm chặt áo sơ mi của Bùi Tư Việt.

Bùi Tư Việt cúi mắt, thấy áo sơ mi bị nhăn nhúm cũng không nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn Lục Tranh nói: "Chuyện nhà họ Bùi không cần người ngoài bận tâm."

Lục Tranh cười lạnh.

Bùi Tư Việt hạ thấp lông mày, đáy mắt sâu đến mức không thấy được cảm xúc, giọng điệu lạnh lẽo: "Đừng động vào cậu ta, anh sẽ không muốn biết hậu quả đâu."

Lời vừa dứt, áp lực tin tức tố khiến Lục Tranh tái mặt, suýt hai chân mềm nhũn quỳ xuống.

Sự áp chế đối với alpha luôn rất trực tiếp, tin tức tố của bạn mạnh hơn đối phương thì có thể khiến đối phương kiêng nể, Lục Tranh không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể không cam lòng và căm hận thầm nhìn Bùi Tư Việt bế Nguyễn Thư Dương đi.

Khương Ngô lịch sự bước đến đưa danh thϊếp, nói rằng chi phí thuốc men cho vệ sĩ có thể tìm đến anh ta, sau đó cũng rời đi.

Khi đến bên xe, anh ta trông thấy Bùi Tư Việt cẩn thận đặt Nguyễn Thư Dương vào ghế sau của chiếc Lincoln kéo dài. Đang định bước vào ngồi đối diện, bỗng nhiên anh ta bị Bùi Tư Việt liếc nhìn lạnh lùng, khiến chân như bị đóng đinh tại chỗ không thể di chuyển.

Bùi Tư Việt thờ ơ nói: "Ngồi hàng trước."

"Vâng."

Khương Ngô nhanh chóng ngồi vào vị trí phụ lái, vừa ngồi xuống đã nghe thấy Bùi Tư Việt ngồi đối diện Nguyễn Thư Dương ở hàng sau nói: "Kéo tấm chắn lên."

Khương Ngô ngoan ngoãn kéo tấm chắn lên, dù rằng tò mò đến cực điểm nhưng cũng không dám công khai trái lệnh của chủ nhân.

**

Sau khi họ lên xe, thư ký Tôn bên cạnh Lục Tranh hỏi: "Lục tổng, có nên báo chuyện này cho Bùi nhị thiếu không?"

Cảm giác vị hôn thê của Bùi Tư Minh thân mật với Bùi Tư Việt có vẻ không bình thường.

"Nói gì chứ, nói để Bùi nhị có sự chuẩn bị, phòng bị trước sao?" Lục Tranh lộ ra nụ cười tàn nhẫn: "Chuyện thú vị thế này sao có thể nói, đương nhiên phải để Bùi nhị tự phát hiện."

"Ta thích nhất là xem chuyện đấu đá nội bộ, thật muốn biết Bùi nhị sẽ như thế nào khi tự mình phát hiện ra."

**

Hàng ghế sau của chiếc Lincoln đủ rộng rãi, rộng đến mức có thể chứa bốn vị trí ngồi đối diện nhau. Nguyễn Thư Dương ngoan ngoãn ngồi yên, không dám cử động.

Tình trạng hiện tại của cậu vô cùng lúng túng và khổ sở. Không biết có phải cơ thể cậu nhận ra đã tiếp cận được nguồn pheromone mà nó đang khao khát, mà tứ chi vốn đã mềm nhũn giờ lại càng không thể sử dụng chút sức lực nào.

Những làn sóng kỳ lạ liên tiếp khiến toàn thân cậu run rẩy nhẹ, cậu gần như phải dùng hết sức lực toàn thân để chống lại cảm giác đó.

Vì toàn bộ tâm trí đều tập trung chống lại cơ thể mình, cậu không chú ý người ngồi đối diện đang làm gì, cho đến khi cổ chân bị thương của cậu được ai đó nhẹ nhàng nâng lên, đặt trên đùi họ.

Giày thể thao bị tháo ra, đôi tất màu nhạt bị kéo xuống đến gót chân, enigma đối diện đang cúi đầu nhìn chân cậu, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve cổ chân mềm mại, đầu ngón tay hơi thô ráp để lại những vệt cảm giác, hơi ngứa.

Cổ chân trong tay thon mảnh và mỏng manh, hắn chỉ cần một tay là có thể dễ dàng ôm trọn, làn da trên cổ chân mịn màng trắng ngần, có thể nhìn thấy những đường gân xanh, xương cổ chân tinh tế và thanh tú.

Nguyễn Thư Dương cắn môi, không thể thoát khỏi cảm giác kỳ lạ đó. Cơ thể cậu dường như bản năng khao khát sự chạm vào của người đối diện, nơi bị chạm vào lan tỏa từng đợt tê dại và run rẩy, cậu không kìm được mà để lọt ra một tiếng rên nhỏ từ kẽ răng.

Dù âm thanh rất nhỏ, nhưng vẫn bị enigma với các chỉ số thể chất vượt trội so với người thường bắt được.

Khoảnh khắc tiếp theo, cổ chân Nguyễn Thư Dương dường như bị nắm chặt hơn, chặt đến mức cậu hơi đau.

Cậu vùng vẫy không tự nhiên một lúc, Bùi Tư Việt mới nới lỏng lực đạo.