Chương 2

Bùi Tư Minh nhếch môi cười nhẹ: "Người gầy cũng có lợi thế riêng, quan trọng hơn, cậu ta không có vấn đề gì."

Lục Tranh thừa hiểu hàm ý sau từ "không có vấn đề gì" của Bùi Tư Minh. Omega thể trạng yếu ớt trước mặt chỉ là quân cờ gia đình sẵn sàng hy sinh, miễn không mất mạng, dù có bị thương tật cũng chẳng có ai lên tiếng bảo vệ, chỉ cần thêm ít tiền bịt miệng gia đình là xong chuyện.

Nguyễn Thư Dương lén quan sát hai alpha bên cạnh, linh cảm cho biết cuộc trò chuyện của họ ẩn chứa điều bất thường. Khi cậu định lên tiếng hỏi Bùi Tư Minh, bàn tay hắn đã đặt lên vai cậu, ấn mạnh xuống khiến cậu không thể nhúc nhích.

Bùi Tư Minh chống tay lên vai cậu rồi đứng lên, thì thầm: "Anh có việc ra ngoài một lúc, em ở lại phục vụ Lục Tổng cho chu đáo nhé."

Nguyễn Thư Dương chưa kịp lĩnh hội ý nghĩa câu nói, Bùi Tư Minh đã nhanh chóng ra khỏi phòng và khép cửa lại.

Ngay khi Bùi Tư Minh biến mất, Lục Tranh dường như bỏ rơi mọi màn kịch, phóng thích tin tức tố alpha không kiềm chế, đồng thời gỡ bỏ miếng chặn tin tức tố của omega bên cạnh.

Nguyễn Thư Dương giật mình khi miếng chặn bị gỡ, bản năng khiến cậu che lấy tuyến thể, ánh mắt kinh hoàng nhìn Lục Tranh.

Lục Tranh hiện nguyên hình với nụ cười tàn bạo.

"Cậu vẫn chưa nhận ra chuyện gì sao?" Lục Tranh cất giọng ác độc: "Vị hôn phu của cậu vừa bán đứng cậu cho tôi, với một cái giá khá hời đấy, đừng làm tôi thất vọng nhé."

Nguyễn Thư Dương không dám tin vào những gì mình nghe được, mắt trợn tròn kinh hãi, phản xạ cơ thể nhanh hơn lý trí, cậu vùng dậy lao về phía cửa.

Lục Tranh chộp lấy cậu, bàn tay như gọng kìm thép siết chặt cổ tay mảnh khảnh, dù cậu có giãy giụa thế nào cũng không tài nào thoát được.

"Cứ chạy đi, càng phản kháng càng thú vị." Lục Tranh châm biếm: "Tôi ghét cay ghét đắng những omega nằm bất động như xác chết, chẳng mang lại chút cảm giác nào cả."

Nguyễn Thư Dương chẳng buồn lắng nghe lời Lục Tranh, chỉ tập trung giãy giụa, thấy không thể thoát ra, cậu liền táo bạo cắn mạnh vào cổ tay đối phương.

Vẻ ngoài mỏng manh nhưng cậu lại sở hữu bộ răng nanh sắc bén, chỉ trong tích tắc đã khiến Lục Tranh đau điếng.

Lục Tranh đau đến giật mình, theo phản xạ hất văng Nguyễn Thư Dương, gương mặt tối sầm: "Tôi thích ngắm con mồi vùng vẫy trước khi chết, nhưng không ưa omega ngoan cố chống cự. Khıêυ khí©h tôi, e rằng hôm nay cậu sẽ rời đi mà thiếu đi vài thứ đấy."

May mắn thay, Lục Tranh hất cậu về phía gần cửa, Nguyễn Thư Dương chịu đựng cơn đau bò dậy, không chần chừ bám vào cửa gắng sức đứng lên, cố mở khóa để thoát ra ngoài.

Lục Tranh cười lạnh, chậm rãi tiến lại từng bước. Hắn tin chắc Bùi Tư Minh đã khóa trái cửa từ bên ngoài, Nguyễn Thư Dương như cá nằm trong rọ, không đường thoát. Hắn có thể thưởng thức sự tuyệt vọng của con mồi.

Thế nhưng, trước mắt hắn, Nguyễn Thư Dương đã mở được cửa và nhanh chóng lẻn ra ngoài.

Lục Tranh sững sờ, không hiểu sai sót ở đâu, khi định thần lại thì sắc mặt đã tái nhợt. Hắn đuổi ra ngoài nhưng hành lang đã vắng bóng người, tức giận đá tung cửa phòng bên cạnh nơi vệ sĩ và thư ký đang ở, quát lệnh họ lùng bắt người.

Nguyễn Thư Dương sau khi thoát khỏi phòng, bản năng mách bảo cậu tìm chỗ ẩn nấp, nơi không thể nhìn thấy từ cửa phòng.

May thay, lối thoát hiểm gần đó không có ai canh gác, cậu vội vã lao vào, hy vọng tìm đường thoát thân.

Cậu lần theo lối thoát hiểm xuống dưới, nhưng trong quá trình di chuyển, sức lực dần cạn kiệt, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, chân dần mềm nhũn. Hương thơm hoa linh lan không còn bị miếng chặn tin tức tố kiềm nén, dần trở nên ngọt ngào, bên trong cơ thể như có sóng nhiệt đang cuộn trào.

Tin tức tố của Alpha có khả năng kích hoạt và buộc omega rơi vào kỳ phát tình sớm hơn dự kiến. Alpha vừa rồi đã cố tình phóng thích tin tức tố không kiềm chế, nhằm đẩy cậu vào tình trạng phát tình.

Bởi chỉ khi omega trong kỳ phát tình mới có thể bị đánh dấu vĩnh viễn.

Miếng chặn ở tuyến thể đã bị gỡ bỏ, dù cậu ghê tởm mùi lưu huỳnh từ tin tức tố của kẻ đó, nhưng cơ thể vẫn không thể không đáp ứng theo bản năng.

Cơn sóng dữ dội trong cơ thể omega khi phát tình cướp đi mọi sức lực, cậu phải vịn vào tay cầm để lê bước đến cửa thoát hiểm tầng ba thì chợt nghe tiếng động từ phía dưới vang lên.

"Nhanh lên, mọi người theo lối thoát hiểm lên trên tìm kiếm, kiểm tra xem omega đó có ẩn náu ở đây không."

Nguyễn Thư Dương tim thắt lại, vừa định đẩy cửa thoát hiểm để tránh những kẻ đang săn lùng mình, bỗng nghe thấy từ phía bên kia cửa vọng lại giọng nói quen thuộc.