Chương 12

Trước đây Bùi Tư Minh luôn thể hiện vẻ ôn hòa nhã nhặn trước mặt cậu, dù thời gian tiếp xúc rất ít, nhưng đối phương chưa từng nói với cậu một lời nặng nề, chưa từng động tay với cậu, còn thường xuyên cho cậu thức ăn ngon. Trước tối hôm kia, cậu luôn rất thích Bùi Tư Minh.

Nhưng Bùi Tư Minh của tối hôm kia là ác quỷ.

Nỗi sợ hãi như bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng cậu, Nguyễn Thư Dương đáp lại bằng giọng đứt quãng: "Em... em thực sự không nhớ."

Thực ra không phải hoàn toàn không nhớ, cậu biết mình đã được một alpha xa lạ cứu, nhưng không muốn nói điều này với Bùi Tư Minh.

Bùi Tư Minh hơi nheo mắt lại, Nguyễn Thư Dương bị anh ta giữ chặt cằm không thể cử động, đôi mắt hạnh to tròn chứa đầy sự sợ hãi, đôi môi hồng như hoa anh đào bị cắn đến tái nhợt.

Nguyễn Thư Dương đang sợ hãi hắn ta.

Nhận thức này khiến Bùi Tư Minh càng thêm bực bội, hắn ta buông tay ra, đầu Nguyễn Thư Dương cuối cùng cũng được tự do.

Ngay sau đó, Nguyễn Thư Dương lùi lại vài bước, hai tay ôm chặt lấy thân mình, như một con thú nhỏ bị thương, vô cùng cảnh giác nhìn Bùi Tư Minh.

Bùi Tư Minh muốn nổi giận.

Nguyễn Thư Dương có quyền gì mà chống đối hắn ta như vậy? Đêm đó rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra, thậm chí lúc đó hắn ta còn phải hứa hẹn không ít lợi ích để xoa dịu cơn thịnh nộ của Lục Tranh.

Nhưng thôi... coi như vậy đi.

Có lẽ một omega yếu đuối cuối cùng cũng bị hoảng sợ, cần được an ủi.

Nhìn Nguyễn Thư Dương sợ đến mức không thể nói nên lời, chắc hẳn cậu cũng không dám lừa hắn ta, có lẽ thật sự là may mắn chạy thoát được.

Bùi Tư Minh quyết định không truy cứu chuyện này nữa.

Hắn ta lấy lại vẻ ôn hòa nhã nhặn, giọng nói dịu dàng bảo với Nguyễn Thư Dương: "Không nhớ thì thôi, tôi sẽ không hỏi cậu về chuyện này nữa, được không?"

Hắn ta tưởng rằng sau câu nói đó, Nguyễn Thư Dương sẽ thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười trong sáng pha chút ngượng ngùng như mọi khi, nhưng không.

Nét mặt Nguyễn Thư Dương vẫn như lúc nãy, đầy vẻ kinh hãi đề phòng, hàng mi dài khẽ run lên bất an, chỉ khẽ đáp lại sau khi nghe xong câu nói của hắn ta: "Vâng."

Bùi Tư Minh có phần không kiềm chế được sự hung bạo trong lòng.

Hắn ta đã nói không truy cứu, sao vẫn còn bộ dạng này, một vẻ mặt như bị hại thảm thương cho ai xem chứ?

Cậu không phải đã trở về nhà bình an vô sự rồi sao?

Sắc mặt hắn ta trở nên âm trầm, nhưng ngay giây tiếp theo đã thấy Nguyễn Thư Dương lùi thêm một bước.

Bùi Tư Minh hít sâu, cố gắng kìm nén những ý nghĩ đen tối trong lòng.

Có lẽ nên thưởng cho Nguyễn Thư Dương một chút gì đó, dù sao làm vị hôn thê của mình đã lâu, ngoại trừ đêm kia thì cũng ngoan ngoãn nghe lời.

Hắn ta cho một chút phần thưởng, Nguyễn Thư Dương sẽ có thể trở lại ngoan ngoãn, e thẹn và ngọt ngào như trước.

Mẹ hắn ta, Chu Vi, thích nhất là khi Bùi Thạch dẫn bà đi tham dự các loại yến tiệc, công nhận địa vị của bà.

Vì vậy Nguyễn Thư Dương hẳn cũng giống vậy.

Cho một chút phần thưởng, họ đã đính hôn, thế giới bên ngoài cần tin tức họ xuất hiện cùng nhau để xác nhận sự vững chắc của mối hôn nhân liên minh.

Bùi Tư Minh đang tìm lý do.

Cuối cùng hắn ta nói với Nguyễn Thư Dương: "Năm ngày sau, Duệ Tích Khoa Kỹ có một bữa tiệc tối, em đi cùng tôi."

Nguyễn Thư Dương cảm thấy đây lại là một cái bẫy, Bùi Tư Minh đêm kia đưa cậu đi cho người khác không thành công, năm ngày sau lại muốn gửi cậu đi lần nữa.

Cậu sợ đến nỗi mặt không còn chút máu, cố gắng ôm chặt cơ thể mình và thử phản kháng: "Em... không muốn đi."

Bùi Tư Minh sa sầm nét mặt, vẻ u ám hiện rõ.

Nguyễn Thư Dương nhìn thấy, hóa ra Bùi Tư Minh không như cậu vẫn tưởng là người ôn hòa lịch sự, hắn ta cũng có lúc mặt mày âm trầm khiến người ta sợ hãi.

Có lẽ phát hiện ra nỗi sợ của Nguyễn Thư Dương, Bùi Tư Minh miễn cưỡng thu lại vẻ âm trầm, khép mắt lại, rồi lại lấy lại vẻ ôn hòa nhã nhặn, khổ sở cười với Nguyễn Thư Dương: "Am hẳn đã biết, anh trai tôi đã về nước cách đây vài tháng."

"Anh ta là một kẻ vô cùng tàn nhẫn và lạnh lùng vô tình, vừa trở về đã đuổi tôi ra khỏi tập đoàn, không chừa cho tôi đường sống, tôi cũng không còn cách nào khác mới..."

Bùi Tư Minh nói đến đây thì ngừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Hy vọng em có thể giúp tôi."

Nguyễn Thư Dương không dám trả lời, không biết phải giúp thế nào, phải chăng lại là kiểu giúp đỡ đưa cậu cho một alpha khác?

Bùi Tư Minh nói xong câu đó liền kéo Nguyễn Thư Dương cùng đi vào.

Nguyễn Thư Dương vùng vẫy giây lát, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay to lớn như gọng kìm của Bùi Tư Minh, trong lòng vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng.

Chẳng lẽ năm ngày sau cậu lại bị đưa đi tặng cho người khác?