Chương 49: Đều là lỗi của ta

Đậu Hòa là người hay quên, có lúc nàng nghĩ chắc bản thân nhớ nhầm, biết đâu lại để miếng ngọc bội ở góc khuất nào đó. Vì vậy, nàng lục soát khắp viện Lê Hương thêm hai ngày, nhưng vẫn không có kết quả.

Hôm đó, nàng cùng Xuân Oanh đi lấy than, vô tình nghe bà tử trong phòng thuốc nói rằng Đậu Bình Yến bị bệnh. Đậu Hòa hoảng hốt, lập tức kéo bà ấy lại hỏi: "Đệ ấy bị bệnh khi nào?"

Bà tử đáp: "Là chuyện của hai ngày trước, đêm đó đột nhiên sốt cao, sai nha hoàn đến lấy thuốc mới biết."

Nghe vậy, Đậu Hòa liền chạy ngay đến viện Ngọc Kinh.

Trước cửa phòng có hai tiểu nha đầu, nhìn không giống người trong viện của chàng, dường như là người bên cạnh Đại nương tử.

Thấy nàng đến, hai nha đầu lập tức chặn lại, giọng nói cứng rắn: "Bình Thúy tỷ dặn dò, người không phận sự không được vào."

Người không phận sự... Giờ nàng đã không còn bận tâm đến những lời ám chỉ hay châm chọc nữa, nàng chỉ muốn gặp Đậu Bình Yến, liền kiên nhẫn năn nỉ.

Đậu Hòa nói mãi đến khô cả miệng cũng không được vào, suýt chút nữa đã bật khóc, may mắn thay vừa lúc đó Tiểu Niên đến đưa thuốc.

Tiểu Niên trừng mắt nhìn hai nha đầu, giận dữ mắng: "Cô nương mà các ngươi cũng dám cản, chẳng lẽ Bình Thúy tỷ mới là chủ nhân thực sự sao?"

Hai người kia bị quát, không dám nói gì thêm.

Đậu Hòa không chần chừ nữa, vội vàng theo Tiểu Niên vào phòng.

Trong phòng rất yên tĩnh, tràn ngập mùi thuốc nồng đậm, rèm che nửa kín, treo hờ trên móc bạc.

Cửa sổ được phủ vải lụa, ánh sáng lờ mờ, Đậu Bình Yến nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vì sốt mà đỏ bừng.

Chăn đắp trên người chàng rất dày, thấm đẫm hương thuốc đã hai ngày, Đậu Hòa vừa đến gần đã ngửi thấy mùi đậm đặc của thang thuốc quế chi.

Hai ngày trước... có phải là hôm chàng nhảy xuống nước cứu nàng không? Nhìn chàng nằm đó, Đậu Hòa cảm thấy khó nói nên lời, một cảm giác bồn chồn dâng lên trong lòng.

Tiểu Niên đặt bát thuốc lên bàn, thấy Đậu Bình Yến vẫn chưa tỉnh, liền khẽ nói với nàng: "Cô nương đến thật đúng lúc! Tiểu nhân phải trông thuốc tiếp, nếu Nhị gia tỉnh lại, cô nương nhớ bảo ngài ấy uống thuốc nhé! Đại phu nói, nhất định phải uống hết thuốc mới khỏi hẳn."

Đậu Hòa gật đầu, đợi Tiểu Niên rời đi, nàng mới ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên giường.

Gương mặt chàng vì sốt mà ửng đỏ, Đậu Hòa nhìn chàng, nhẹ nhàng đưa tay đặt lên trán chàng. Cảm giác nóng rực khiến nàng lo lắng không thôi. Nàng khẽ mím môi, nhẹ giọng nói: "Đều là lỗi của ta."