Thẩm Đường vô thức liếc ra ngoài cửa xe, quả nhiên đúng là như vậy thật. Hôm nay trời trong xanh, mây bay chẳng có một gợn.
Không đúng, sao Quan Độ lại làm điều này cho anh chứ?
Thẩm Đường hơi nghi ngờ, quay sang nhìn cậu. Với gương mặt cương nghị, lúc soi người khác bằng ánh mắt thẩm vấn như vậy trông rất có sức áp đảo.
Anh chăm chú nhìn Quan Độ, muốn tìm ra vết tích giả tạo trên gương mặt trông có vẻ vô tội kia.
Rõ ràng không thể thích mình mà vẫn thể hiện thái độ kỳ lạ như vậy, mục đích của tên nhóc này là gì vậy nhỉ?
Không có chuyện tốt gì mà miễn phí đâu, hoặc gian trá hoặc tham lam cả thôi.
Nhưng cái gì Thẩm Đường có, Quan Độ đều có, thậm chí còn nhiều hơn.
Hiện tại nhà họ Thẩm còn chưa kịp phục hồi, nhà họ Quan vốn đã thế lực, so gia thế thì áp đảo anh. Tuy nhiên hai người vừa nhận giấy kết hôn, đã là cặp vợ chồng hợp pháp. Cho nên việc Quan Độ chiều chuộng anh như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Có lẽ vì ánh mắt của Thẩm Đường quá sắc bén nên khoảng nửa phút sau, Quan Độ thua cuộc trước: “Sao anh nhìn em chằm chằm thế? Em còn tưởng anh muốn ăn tươi nuốt sống em đấy!”
Ánh sáng chiếu lên gương mặt cậu, làm da trắng nõn như ngọc, vẻ ngoài quá dễ khiến người ta lầm tưởng Quan Độ giống như một đoá hoa nhỏ ngây thơ, khiến Thẩm Đường nảy sinh cảm giác rằng có lẽ không nên nghi ngờ thiếu niên trước mặt này, có khi cậu thật sự là kiểu người hồn nhiên, trong sáng hệt như gương mặt non nớt ấy nhi?
“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Thẩm Đường quay ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lòng vẫn không nhịn được bất bình, trực tiếp nói: “Cậu không cần diễn trước mặt tôi. Tôi biết cậu không thích tôi và đương nhiên là tôi cũng không thích cậu. Cậu muốn làm gì tôi cũng không can thiệp, cậu cũng đừng quản tôi là được.”
Vừa nói xong, lòng anh nhẹ nhõm hẳn nhưng nét mặt Quan Độ lại thay đổi: “Anh!”
Giọng nói còn yếu ớt hơn lúc nãy khiến Thẩm Đường cau mày. Anh quay sang nhìn, thấy đôi mắt trà trong tuyệt đẹp, như bị sương mờ bao phủ, thậm chí có chút đỏ ửng.
Thẩm Đường: “?”
Đệch! Thằng nhóc này đang lộ cái biểu cảm gì vậy trời? Người không biết còn tưởng anh là kẻ phản bội vợ bỏ con đi nữa đấy!
Thẩm Đường thật sự chưa từng thấy đàn ông khóc, dưới mười tuổi thì không tính. Nhưng Quan Độ sở hữu khuôn mặt như hoa nhỏ trắng ngần, nước mắt lưng tròng thế này, khiến anh hơi mềm lòng.
Không đúng, anh có nói gì quá đáng đâu chứ? Chỉ là muốn cậu không cần phải giả vờ ngoan ngoãn, chẳng phải đây là điều đáng mừng sao?