Cô thư ký chỉ biết cụp mắt, không dám ngẩng đầu lên.
“Văn tổng, anh bận rồi.”
Tô Tô tranh thủ cơ hội tiễn người, bản thân cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc:
“Đúng lúc hôm nay tôi xin nghỉ nửa ngày, cũng đến giờ tan làm rồi.”
“Được thôi.”
Văn Kỳ vỗ nhẹ lên vai cô một cái, giọng điệu vừa bá đạo lại vừa pha chút lười biếng:
“Tô Tô, ngày mai gặp.”
“... Ngày mai gặp.”
Gặp cái quỷ ấy!
Tô Tô xách túi xoay người bước đi, nếu không phải văn phòng nằm quá cao, chắc cô đã chẳng buồn chờ thang máy mà chọn leo thang bộ luôn rồi.
Trên đường ra bãi đón taxi, cô vừa đi vừa lấy điện thoại ra, mở hơn chục bản sơ yếu lý lịch mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Sở dĩ cô còn cố trụ được đến giờ, cũng chỉ vì phí vi phạm hợp đồng quá lớn. Chờ khi tháng thực tập này kết thúc, cô nhất định sẽ bỏ chạy không chút do dự.
“Cô gái, đến bệnh viện Thanh Sơn rồi.”
Tô Tô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa xe:
“Vâng, bao nhiêu tiền vậy?”
Trả tiền xong, cô đi thẳng đến một dãy phòng nhất định.
Vừa đúng lúc nhận được một tin nhắn, cô mở ra xem, cười xong liền gửi một đoạn giọng nói qua:
“Em gái anh không phải là trẻ con ba tuổi, em tự đi bệnh viện được. Anh lo làm việc cho tốt đi, về nhớ mang đặc sản Tương Thành cho em đấy.”
Người bên kia là một “ông anh đảm” thích lo chuyện bao đồng.
Rõ ràng chỉ hơn cô vài tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn lại cư xử chẳng khác nào đang nuôi con gái.
Ngay cả lần đến bệnh viện này, cũng là do anh bỏ ra một số tiền không nhỏ, hẹn trước cho cô một bác sĩ chuyên khoa tâm lý cực kỳ danh tiếng trong giới.
Lần đầu khi cô nhìn thấy cái bóng đen kỳ quái trên người Văn Kỳ và hệ thống xuất hiện trong đầu, cô thật sự rất sợ - sợ mình gặp vấn đề về tâm lý.
Anh cô phát hiện tình trạng bất ổn của cô lúc đó, liền chủ động liên hệ với một bác sĩ tâm lý hàng đầu.
Tính đến nay, đây đã là lần thứ ba cô đến gặp bác sĩ ấy.
Chỉ là trong lòng vẫn có điều lo ngại, nên đến giờ cô vẫn chưa dám nói ra chuyện mình nhìn thấy những thứ kia, cùng với sự tồn tại của hệ thống.
Lên đến tầng cao nhất của bệnh viện, cô đi đến một căn phòng, giơ tay nhẹ nhàng gõ cửa.
“Mời vào.”
Tô Tô nắm lấy tay nắm cửa, vừa đẩy cửa ra vừa nói:
“Chào bác sĩ Chu, là tôi...”
Câu nói còn chưa dứt, cánh cửa chỉ mới hé ra một nửa đã bị cô lập tức đóng sập lại, phát ra tiếng “phanh” lớn vang dội. Tay cô vẫn giữ chặt lấy tay nắm, toàn thân dùng sức kéo cửa ra ngoài, cứ như sợ bên trong có thứ gì đó kinh khủng sẽ phá cửa mà lao ra.
Đáng tiếc...
Chỉ bằng một lực nhẹ từ người trong phòng, cánh cửa đã bị mở ra lần nữa dễ như trở bàn tay.
Người đàn ông trong phòng có vẻ ngoài ôn hòa, lịch thiệp, môi hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười dịu dàng, trông như thể cả người đang chìm trong ánh nắng ấm áp:
“Sao lại đóng cửa lại thế?”
Lúc này, Tô Tô cảm giác rõ ràng hơi thở của mình trở nên gấp gáp, tim đập loạn cực kỳ.
Cô đưa tay che lên ngực, cố giữ bình tĩnh, miễn cưỡng tìm đại một cái cớ:
“Vừa rồi em phát hiện cúc áo bị bung ra...”
Chu Ngộ Thuyền hơi nghiêng người đi, rất lịch sự tránh ánh nhìn của cô:
“Trong phòng có nhà vệ sinh, em sang đó chỉnh sửa lại một chút.”
Tô Tô thực sự rất muốn quay người bỏ chạy khỏi đây ngay lập tức.