Chương 2

Cùng lúc đó, ngay trước mắt cô còn có một màn hình truyền tin nổi bật đang lặp đi lặp lại thông báo với tần suất cao.

[Cảnh báo mức độ cao] Hệ thống: [Đừng để anh ta phát hiện cô có thể nhìn thấy!]

[Cảnh báo mức độ cao]

Hệ thống: [Không được! Không được! Không được!]

Đây mới chính là lý do vì sao Tô Tô luôn giả vờ như không nhìn thấy gì.

Lần đầu tiên cô phát hiện Văn Kỳ có điểm kỳ lạ, trong đầu liền xuất hiện một cái gọi là “Hệ thống lời tự thuật”, không ngừng nhắc cô tuyệt đối không được để lộ.

Cô từng hỏi: "Nếu bị phát hiện thì sẽ thế nào?"

Hệ thống trả lời, đến giờ cô vẫn còn nhớ rõ:

Hệ thống: [Hì hì, sẽ bị ăn luôn đấy nha!]

Rõ ràng là giọng máy móc, vậy mà mang theo cái kiểu sung sướиɠ khi người khác gặp họa rõ ràng đến đáng ghét.

“Ăn” sao?

Tiếng Trung thật sự quá sâu sắc và uyên thâm.

Chữ “ăn” này, cô có thể hiểu theo hai nghĩa.

Một là bị “hòa hợp” theo nghĩa mờ ám, hai là bị “hòa hợp” theo nghĩa máu thịt lẫn lộn, không toàn thây.

Dù là nghĩa nào, Tô Tô cũng không dám và càng không muốn đánh cược.

“Lại thất thần à?”

Văn Kỳ khẽ cười, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng nay lại mang theo vài phần cưng chiều. Ngón tay anh nhẹ dừng trên trán cô, khẽ chạm vào: “Trước kia sao tôi không phát hiện em hay thất thần thế này nhỉ?”

Tô Tô hơi nghiêng người né đi, mím môi:

“Có thể là do tối qua tôi đọc sách hơi muộn, hôm nay đầu óc có hơi lơ mơ.”

Văn Kỳ tỏ vẻ hứng thú:

“Đọc sách gì vậy?”

Tô Tô lập tức tỉnh táo lại, nghiêm túc đáp:

“Văn tổng, anh biết không? Điều 232 của Hình Pháp quy định, cố ý gϊếŧ người sẽ bị xử tử hình, chung thân hoặc tù có thời hạn từ mười năm trở lên; nếu tình tiết nhẹ, thì tù từ ba năm đến dưới mười năm.”

“...”

Văn Kỳ khẽ nhướng mày, trong mắt hiếm khi hiện lên chút bối rối.

“À đúng rồi.”

Tô Tô bổ sung thêm một câu: “Xâm phạm thi thể cũng là hành vi phạm tội đấy!”

Cho nên, đừng có mỗi ngày dùng cái bóng đen kia mà chép miệng với tôi, làm ơn tiết chế lại chút đi! Một tổng giám đốc bá đạo như anh, đừng có phạm pháp!

Lời vừa dứt, hai người nhìn nhau không nói.

Bầu không khí mập mờ ngọt ngào xung quanh lập tức bị phá tan, chẳng còn chút bóng dáng nào.

“Ha.”

Văn Kỳ bật cười nhẹ, khẽ ngồi thẳng dậy, nói:

“Em có hứng thú với pháp luật à? Công ty chúng ta có một cố vấn pháp lý rất xuất sắc, em có muốn theo cô ấy học hỏi một chút không?”

“Không không không cần đâu.”

Tô Tô liên tục xua tay: “Chỉ là một sở thích nhỏ của tôi thôi, chơi chơi vậy mà.”

Chẳng ai muốn vô duyên vô cớ bị kẻ khác nhắm đến với ý đồ xấu cả.

Một cô gái yếu ớt đến mức chạy 800 mét thôi cũng thở không ra hơi, chứ đừng nói là đối đầu với kiểu người quái dị như vậy - đến cả người bình thường còn chưa chắc cô đã đỡ nổi, cho nên cô chỉ có thể dựa vào pháp luật để tự bảo vệ bản thân.

Tuy rằng...

Cũng không chắc là có tác dụng thật.

Nhưng ít nhất cũng giúp cô tự an ủi được phần nào.

“Văn tổng, anh còn có một cuộc họp ngay sau đây đấy.”

Cô thư ký xinh đẹp, gương mặt trang điểm tinh tế, không thể không lên tiếng nhắc nhở.

Văn Kỳ khẽ nhíu mày.