Trong phòng trà rộng rãi và sáng sủa, mấy nhân viên tinh anh của bộ phận nghiệp vụ đang túm tụm lại, líu ríu bàn tán:
“Chúng ta... Có phải là có bà chủ rồi không?”
“Cậu cũng phát hiện à?”
“Khó mà không phát hiện ấy chứ, ánh mắt kia rõ ràng cứ như muốn nuốt người ta vào bụng luôn vậy... Khụ khụ.” Cô gái tóc dài vừa nói vừa đỏ mặt, trong mắt ánh lên vẻ phấn khích không giấu được, hạ thấp giọng: “Tôi tưởng tổng giám đốc của chúng ta là kiểu người cao lãnh, không vướng bụi trần, ai ngờ đâu tình yêu của anh ấy lại mãnh liệt như dung nham núi lửa thế này, chắc chắn là yêu đến chết đi sống lại!”
Ánh mắt kiểu gì cơ?
Đôi mắt ấy thâm sâu như bầu trời đêm, đầy ắp khao khát, như muốn nuốt chửng tất cả mọi thứ vào ngọn lửa trong đáy mắt.
Hơn nữa hoàn toàn không có ý che giấu, lộ liễu đến mức chỉ cần có mắt là cũng nhìn ra được.
Nếu không phải là yêu, thì là gì nữa?
Nhưng chỉ có Tô Tô, người luôn bị anh ta nhìn chằm chằm, mới biết tất cả những thứ đó… Chỉ là giả vờ.
Cô đâu có mị lực lớn đến mức có thể kéo một vị tổng giám đốc cao cao tại thượng rớt xuống khỏi bàn thờ thần, biến anh trở thành một kẻ si tình trong mắt chỉ còn tình yêu trần tục.
“Lơ đãng à?”
Giọng nam trầm thấp, mang theo từ tính lướt qua bên tai cô, khiến vành tai cô bất giác thấy ngứa ngáy. Tô Tô không kìm được đưa tay xoa xoa vành tai, rồi giật mình hoàn hồn, đáp:
“Không, tôi đang nghĩ nên viết bản báo cáo này thế nào.”
“Ồ?”
Văn Kỳ chống một tay lên lưng ghế, cả người nghiêng xuống, cứ như đang ôm trọn cô vào lòng: “Để tôi dạy cho em.”
“...”
Trong văn phòng rộng lớn, lập tức vang lên vài tiếng kinh hô không nén được.
Chỉ vài tiếng ngắn ngủi thôi, nhưng đầy rẫy sự háo hức tọc mạch.
Không ai dám đường đường chính chính mà nhìn, chỉ dám giả vờ gõ bàn phím loạn xạ, mắt thì lén lút liếc trộm.
Vị tổng giám đốc kia, từ trước đến nay luôn diện bộ âu phục may đo chỉn chu, lúc nào cũng mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc của một tổng giám đốc bá đạo, giờ phút này lại cúi người xuống dịu dàng, nâng người yêu như bảo vật hiếm có trong lòng.
Nhan sắc tuấn tú kết hợp với vẻ dịu dàng mềm mại, cảnh tượng trước mắt như một bức tranh đẹp đến nao lòng.
Trong lòng đám nhân viên không kìm được mà gào thét: Không phải tình yêu thật sự thì là gì nữa?
Là cái quỷ gì ấy!
Tô Tô siết chặt hai tay, hơi cúi đầu, biểu cảm như đang thẹn thùng.
Nhưng trong lòng thì chỉ muốn co mình lại cho đến khi biến thành một hạt bụi.
Bởi vì trong mắt cô, không giống người khác nhìn thấy là màu hồng lãng mạn dịu dàng, mà là một mảng bóng đen đậm như mực. Khi Văn Kỳ đến gần, cái bóng đen đó từ người anh dần lan ra, chậm rãi bò lên vai cô...
Cũng không biết từ bao giờ, Tô Tô phát hiện ra... Sếp của cô có hai cái bóng.
Một cái thì giống mọi người, đi theo dưới chân.
Còn cái kia lại kéo dài từ cơ thể ra như một thực thể độc lập, có thể tách khỏi chủ thể, tự do làm những hành động hoàn toàn khác, chủ động tiếp xúc với những người hoặc vật mà nó “muốn chạm”.
Như bây giờ.
Bóng đen đó bò lên vai cô, cọ nhẹ lên vành tai như một người tình thân mật, rõ ràng chẳng chạm vào da thịt, vậy mà vẫn khiến cả người cô rùng mình.
Ngay giây phút đó, cô như nghe được một tiếng thì thầm trầm thấp vọng lên từ sâu trong đầu:
“Thèm quá... Thật sự rất muốn nuốt trọn em."