Tô Tô nhận ra, người bên cạnh cô dường như có gì đó rất không ổn. Vị sếp luôn mang dáng vẻ cao ngạo ấy đã thay đổi. Đôi mắt từng lạnh lẽo như nước hồ mùa đông giờ lại ánh lên tia nhìn nóng bỏng. Khi a …
Tô Tô nhận ra, người bên cạnh cô dường như có gì đó rất không ổn.
Vị sếp luôn mang dáng vẻ cao ngạo ấy đã thay đổi. Đôi mắt từng lạnh lẽo như nước hồ mùa đông giờ lại ánh lên tia nhìn nóng bỏng. Khi anh ta đến gần, sau lưng còn kéo theo một cái bóng đen sẫm như mực, cúi người khẽ cắn lên vành tai cô...
Khoảnh khắc đó, Tô Tô nghe thấy một tiếng thì thầm trầm thấp:
“Thèm quá... Thật sự rất muốn nuốt chửng em.”
Cậu bé cao lớn ngày thường cũng chẳng còn như trước. Ánh mắt trở nên u tối, mang theo khao khát khó giấu. Những ngón tay thon dài thường hay dừng lại sau gáy cô, từ trong bóng tối, xúc tu kỳ dị vươn ra, nhẹ nhàng quấn quanh cổ cô, từng chút từng chút một lần xuống...
Chỗ đi qua, lưu lại từng dấu đỏ, giống như những nụ hôn thân mật.
Về đến nhà, anh trai cô bưng đến một chậu bánh quy... Nhưng ngón tay thì máu chảy đầm đìa, bàn tay bị cắt gần như phân nửa, lại còn nhiệt tình mời cô nếm thử món “đặc chế” của mình.
Chỉ vài giây sau, anh trai đã mất kiên nhẫn. Trong hư ảnh, một sinh vật nhe răng lộ ra hàng nanh dài nhọn hoắt, gào thét điên cuồng:
“Ăn đi! Ăn đi! Vì sao lại không chịu ăn...”
[Cảnh báo mức độ cao] Hệ thống: [Đừng để bọn họ phát hiện cô có thể nhìn thấy!]
[Cảnh báo mức độ cao]
Hệ thống: [Ngàn vạn lần đừng để bọn họ biết cô nhìn thấy được!!]
“... Nếu bị phát hiện thì sao?”
Hệ thống: [Hì hì... Thì sẽ bị ăn luôn đấy nha~]
“...”
“Trưởng thành thành nữ chính, ở một vài khía cạnh đúng nghĩa là được vạn người mê, nhưng cũng là trung tâm của vở bi kịch Tu La hùng tranh.”
“Tạm thời dây dưa đã, đợi dưỡng đủ rồi nhảy!”
Truyện còn ra không ạ?